YN

Tùy Chỉnh



Thể loại : hiện đại, 1×1, ngược luyến tình thâm, tranh đấu, HE
Nhân vật chính : Nhan Mộ Thương x Đinh Nghi
Phối hợp diễn: Đường Hoan, Triển Lăng Tiếu, Triển Lăng Vi
Tình trạng bản gốc : hoàn (42 chương)
Edit : Lam + Nhã
Beta : Điềm (1~10)
Đã mười bảy năm Đinh Nghi cùng Nhan Mộ Thương yêu ghét day dưa lẫn nhau, cũng giống như một hồi ác mộng giãy giua không thể tỉnh lại, May mắn đến cuối có thể nắm tay nhau.
Đáy lòng mỗi người đều có một con yêu nghiệt, cho dù có đem giết chết, nghiền nát đốt thành tro cũng vô pháp biến mất, nhưng là dù sao vẫn luôn có quyền giành được những niềm hạnh phúc nho nhỏ...  


Chương 1
"Kít –" theo âm thanh của tiếng phanh xe, một chiếc taxi dừng ở đầu ngõ. Người đàn ông ngồi bên trong nhận lấy tiền lẻ trả lại của lái xe, cẩn thận đếm lại một lần, lúc này mới cảm thấy yên tâm, chậm rãi mở cửa xe đi ra.
Đèn nê-ông lấp lánh đủ màu sắc, cô nàng trên tấm biển quảng cáo ăn mặc khêu gợi, chu đôi môi đỏ mọng nhìn y, mị nhãn như tơ (). Hai bên khu phố đầy những Pub nối tiếp nhau, tiếng nhạc mơ hồ cùng với ánh đèn màu hồng mập mờ không rõ ràng, từng chút từng chút phát ra.
() mị nhãn như tơ: ánh mắt quyến rũ
Khóe môi người đàn ông khẽ nhấc lên một tia mỉm cười, trên trán theo thói quen khẽ lướt qua một tia không hài lòng, lấy ra điện thoại bấm một dãy số, sau đó vừa để điện thoại sát vào tai vừa dọc theo khu phố đi về phía trước.
Tiếng chuông sau khi vang lên bảy, tám lần rốt cục cũng được người tiếp máy.
"Alo?" Ngữ khí tràn đầy bực mình, "Làm sao?"
"Lăng Vi, em đang ở nơi nào?" Người đàn ông vừa nhòm vào bên trong quán bar bên đường, vừa dùng ngữ khí mạn bất kinh tâm () hỏi.
() mạn bất kinh tâm: thờ ơ, không để ý
"Em ở trường học a!"
"Ở lớp tự học buổi tối sao?"
"Đúng vậy đúng vậy! Anh gọi điện cho em làm cái gì chứ?"
Người đàn ông đã đi tới cuối phố, rẽ vào một khúc ngoặt, dừng lại bước chân: "Anh gọi đến trường em, thầy giáo các em nói em hôm nay không đi học."
"....Vậy cũng không cần anh quan tâm!"
"Em ở đâu?" Hai mắt y đang nhìn chằm chằm vào một thân ảnh đứng dưới cột điện ven đường, bất động thanh sắc () tiếp tục nói điện thoại.
() bất động thanh sắc: bình tĩnh, thản nhiên
"Đã nói không cần anh quan tâm! Em.....oa a a a a a a!"
Theo tiếng kêu sợ hãi, cô gái đang cầm di động,ngậm điếu thuốc tựa vào cột điện không ngờ bị người từ phía sau một phen đoạt lấy điện thoại, vừa quay đầu cổ tay liền bị bắt lấy.
"Đinh.. Đinh.. Đinh Nghi!" Điếu thuốc cô gái đang ngậm lập tức rớt xuống, sợ tới mức nói chuyện cũng nói lắp, "Anh anh anh...."
"Trốn học không tốt, nói dối lại càng không tốt." Đinh Nghi mỉm cười đoạt lấy di động, thực tự nhiên bỏ vào túi áo mình, "Con gái con đứa ra vào nơi này, còn hút thuốc — Lăng Vi em còn nhớ bản thân mình là một nữ sinh cao trung () không?"
() cao trung: cấp 3
"Đem di động trả lại cho tôi!" Ngữ khí Lăng Vi tràn đầy bực dọc "Ai cần anh quản?"
"Di động tịch thu, học sinh cao trung không cần thứ này." Đinh Nghi nhếch mày, "Ngày mai không cho phép ở lại, anh đưa em đi học."
"Anh là cha tôi hay mẹ tôi hả? Anh có tư cách gì quản chuyện của tôi?"
"Ngô, nói cho cùng.." Đinh Nghi dùng chút lực cầm lấy cổ tay Lăng Vi, hài lòng nhìn thấy cô đau nói không ra lời, hơi mỉm cười "Vậy có muốn anh gọi cho cha mẹ em, hỏi xem câu trả lời của họ không?"
Lăng Vi ngậm miệng lại, hung hăng nhìn người đàn ông trước mắt.
"Anh trai em còn đang ở nhà chờ em về ăn cơm a." Người đàn ông buông tay ra, vỗ vỗ bả vai cô "Hôm nay là sinh nhật cậu ấy."
"Ai muốn trải qua sinh nhật cùng anh ta? Ngày nào anh ta chết tôi liền mua bánh ga-tô về bái tế hắn!"
Sắc mặt Đinh Nghi lạnh xuống "Lăng Vi, em lặp lại lần nữa?"
Lăng Vi run lên một chút nhưng vẫn như cũ ngang ngạnh "Tôi không có cái loại anh trai đó!"
"Triển Lăng Vi, tùy hứng nhưng phải có mức độ! Lăng Tiếu bộn rộn cả buổi chiều, chuẩn bị một bàn đồ ăn em thích chờ em trở về, em còn muốn như thế nào? Cậu ta là anh trai em, em cùng cậu ta có cái gì thù hận đến mức em phải rủa cậu ta chết đi?!"
Lăng Vi cười nhạt "Vậy mẹ tôi năm đó đang khỏe mạnh là chết như thế nào?!"
Im lặng một lúc lâu sau, cuối cùng Đinh Nghi nhẹ giọng nói "Lăng Vi, đó là ngoài ý muốn."
Lăng Vi gắt gao nhìn y, sau đó nở nụ cười "Đúng vậy, anh ta vô tội nhất, anh ta cũng là kẻ bị hại mà thôi!"
Trong mắt Đinh Nghi hiện lên một tia đau lòng, nhẹ nhàng ôm Lăng Vi vào trong ngực "Lăng Vi, đã là quá khứ, mọi sự tình đều đã qua. Nhiều năm như vậy rồi, hãy quên đi."
Lăng Vi vùi vào ngực y, nghẹ ngào nói "Xin lỗi, em cũng không có cách nào hận Triển Lăng Tiếu được."
Đinh Nghi chỉ có thể thở dài ôm lấy cô.
Qua một lúc, Lăng Vi nhẹ nhàng thoát ra khỏi ***g ngực y, miễn cưỡng cười "Yên tâm đi, em hiểu được chuyện gì có thể làm chuyện gì không thể làm. Không cần lo lắng. Đinh Nghi, anh không trách những lời khó nghe vừa rồi của em chứ?"
Đinh Nghi cười cười "Tiểu nha đầu, em lúc nào nói với anh những lời dễ nghe chứ?"
Viền mắt Lăng Vi thêm đỏ "Em, em...em thực ra...." Cắn môi, cuối cùng vẫn không nói ra lời.
"Quên đi, hôm nay em không muốn trở về cũng đừng về đi." Đinh Nghi thở dài, sờ sờ đầu cô "Anh đưa em về trường học."
Lăng Vi im lặng gật gật đâu.
"Sau này không nên lại tới chỗ như này nữa, con gái không cho phép hút thuốc, nghe không? Di động trả lại em, anh sẽ mỗi ngày gọi điện kiểm tra, nhớ kĩ muốn gạt anh còn chưa đủ sức đâu, biết chưa?"
Lăng Vi lau lau mắt, nhận lấy di động, nở nụ cười:"Chú thật dài dòng, chú ạ!"
Đinh Nghi gõ đầu cô một cái:"Không biết lớn nhỏ." Sau đó liền đi về phía đầu phố lên xe.
Lăng Vi khẽ cúi đầu đi sau y, yên lặng nhìn cái bóng thật dài trên mặt đất.
Đinh Nghi...Nhiều năm qua, đối với em tốt như vậy, đối với Triển Lăng Tiếu cũng tốt, vì sao thế?
Anh thật là một người đàn ông ôn nhu. Đáng tiếc em biết, không phải là vì yêu em, hay yêu anh ta.
...
Đưa Lăng Vi về trường học rồi, Đinh Nghi quay về chỗ ở. Dừng xe xong đẩy cửa ra, mùi thơm của đồ ăn nóng hổi xông vào mũi. Sau đó không ngoài dự đoán là một đôi mắt mong ngóng.
"Lăng Vi đâu?" Triển Lăng Tiếu nhìn phía sau y "Em ấy không cùng về với anh sao?"
Đinh Nghi bất đắc dĩ cười "Nó không chịu về."
Trên mặt Triển Lăng Tiếu nháy mắt tràn đầy vẻ thất vọng. Người đàn ông phía sau nắm vai cậu dịu dàng an ủi "Không sao. Có anh cùng em cũng vậy mà."
"Con bé, con bé vẫn không chịu tha thứ cho em..."
"Em lại không có sai. Tiểu nha đầu không hiểu chuyện, chờ nó lớn sẽ hiểu rõ."
Đinh Nghi cũng cười nói cậu đừng để bụng, sau đó nhìn qua người đang ôm cậu trong lòng "Bánh ngọt và rượu vang đều chuẩn bị tốt rồi chứ?"
"Yên tâm, tôi tự mình đi mua đó"
Đinh Nghi vô cùng kinh ngạc nhếch mày: "Ồ, vất vả rồi. Với tính cách của cậu, không phải chỉ biết sai bảo cấp dưới đi làm sao?"
Nhan Mộ Thương cười ngọt ngào "Lăng Tiếu là bảo bối của tôi, tôi đương nhiên việc gì cũng phải tự thân làm." Nói xong còn hôn một cái trên mặt Lăng Tiếu.
Triển Lăng Tiếu lập tức đỏ mặt "Anh, cái anh này..."
Đinh Nghi cười lớn, tiếp lời cậu "Cái tên này, chính là lấy buồn nôn làm thú vị. Lăng Tiếu, đến bên cạnh tôi nào, cẩn thận lời ngon tiếng ngọt đều là không thật lòng."
Nhan Mộ Thương cũng cười cãi lại: "Tôi chính là đối Lăng Tiếu lòng tốt không chút băn khoăn, muốn lừa bảo bối của tôi đi sang bên cậu ư, miễn đi!" Vừa nói còn vừa ôm sát người trong lòng, mắt phượng dài mở lớn tràn đầy cảnh cáo, không tiếng động tuyên bố giữ chủ quyền.
Vẻ mặt Đinh Nghi một bộ không chịu nổi, đi đến nhà bếp.
Lăng Tiếu chờ sau khi Đinh Nghi rời đi, nhẹ nhàng thoát ra khỏi ngực Nhan Mộ Thương, thấp giọng nói: "Anh...anh không cần làm trò trước mặt Đinh Nghi như thế này!"
"Như thế nào?" Càng thêm ác ý vỗ thắt lưng cậu, tiếng cười Nhan Mộ Thương mờ ám mà trầm thấp, "Sợ cậu ta ăn dấm() sao?"
() ăn dấm: ghen
Mặt Lăng Tiếu đỏ lên: "Em dù sao cảm thấy...không tốt. Tuy rằng anh ấy chưa từng nói qua cái gì, nhưng mà chúng ta như vậy, chúng ta dù sao..."
Nhan Mộ Thương cười niết má cậu: "Yên tâm đi, Đinh Nghi không phải loại người nhiều chuyện. Anh biết cậu ta nhiều năm như vậy, anh hiểu rõ cậu ta."
Lăng Tiếu nháy mắt mấy cái "Em trước kia còn cho rằng anh và anh ấy là một đôi."

"Ha!" Cười khẽ một tiếng, Nhan Mộ Thương từ trong túi lấy ra điếu thuốc, châm lửa đưa lên miệng, "Cậu ta như vậy không thú vị, sao có thể hợp với sở thích của anh? Anh và cậu ta quen nhau mười bảy năm, cậu ta uống trà chỉ uống Phổ Nhĩ (), xem TV chỉ xem tin tức thời sự mới. Không thích ăn cơm Tây, chán ghét uống rượu vang — nhiều năm như thế, không hề thay đổi."
() trà Phổ Nhĩ: một loại trà được sản xuất ở vùng Vân Nam, Trung Quốc, được ép thành từng bánh
"Cảm tình của các anh rất tốt đi?"
"Cũng được đi.." Chậm rãi phun ra một ngụm khói, Nhan Mộ Thương mỉm cười "Coi như là hợp nhau."
Lăng Tiếu bỗng cảm thấy rất hâm mộ.
Thực hâm mộ việc Nhan Mộ Thương và Đinh Nghi lúc đó so với cậu nhiều hơn mười bảy năm kia.
Chương 2
Buổi tối cơm nước xong xuôi, Đinh Nghi nửa cưỡng ép Nhan Mộ Thương giúp đỡ mình rửa chén bát sau đó liền đá hắn trở về. Nhan Mộ Thương tuy rất tức giận nhưng nhận thấy người đang ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu (). Cho đến khi Đinh Nghi mang giầy của hắn vứt đến cửa thì cũng chỉ biết từ biệt mà rời đi.
() người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu: không thể làm theo ý muốn của bản thân, bắt buộc phải chấp nhận hoàn cảnh.
Đinh Nghi ở phía sau hắn cười đến xấu xa: " Trâu già gặm cỏ non, cũng không phải cứ đến ăn dễ dàng như vậy. Ở chỗ này ăn không thì có thể, nhưng ở không thì đừng hòng nghĩ đến."
Nhan Mộ Thương căm phẫn nhìn lại y:" Đinh Nghi cậu nói cái gì? Cậu dám nói tôi là..." Nói còn chưa dứt thì "Phanh" một tiếng, cánh cửa đóng sầm trước mặt hắn.
Hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến tiếng gầm thét từ ngoài cửa, Đinh Nghi đem cửa khóa trái lại, xoay người, mặt điềm nhiên như không có chuyện gì mỉm cười với Lăng Tiếu:" Lão sắc lang kia chính là muốn bị tống cổ về như vậy đấy. Lăng Tiếu, cậu cũng nhanh nhanh đi tắm đi"
Lăng Tiếu nhỏ giọng nói:" Anh ấy sẽ không giận chứ?"
"Cậu ta tối nay ăn đến ruột đều sắp vỡ ra, còn có cái gì không hài lòng chứ?" Đinh Nghi cười sờ sờ đầu của cậu "Lăng Tiếu tôi dạy cho cậu một chiêu, loại nam nhân như Nhan Mộ Thương này không thể quá thuận theo, không thể nuông chiều, chính là phải câu được dạ dày của hắn chậm rãi mà dày vò – hắn đối với cậu tốt mười phần, cậu đối lại hắn một phần là đủ rồi, không cần cẩn thận từng li từng tí như vậy, hiểu không?"
Lăng Tiếu nhíu mày:"Vậy không phải...... rất vô lương tâm sao?" Cậu cảm thấy Nhan Mộ Thương đau cậu, thích cậu, cậu hẳn là nên hồi đáp gấp bội. Hơn nữa, cậu cũng là thật sự rất thích Nhan Mộ Thương a.
Làm sao lại muốn dùng loại thủ đoạn này để trói chặt anh ấy chứ?
"Ha ha ha, cậu cùng Nhan Mộ Thương nói lương tâm?"Đinh Nghi cười ha hả:"Vô gian bất thương a Lăng Tiếu, với Nhan Mộ Thương tình trường cũng như thương trường, luôn chỉ theo đuổi lợi nhuận lớn nhất. Đừng làm cho cậu ta cảm thấy đã hoàn toàn chiếm được cậu, này không phải trêu đùa cậu ta, mà chính là tự bảo hộ mình, hiểu chưa?"
Lăng Tiếu cúi đầu:"Anh ấy...... trước kia thật sự thực hoa tâm () sao?"
() hoa tâm: yêu nhiều người cũng lúc, lăng nhăng, không chung thủy
Nụ cười trên mặt Đinh Nghi chậm rãi kết thúc, Lăng Tiếu như trước nhìn xuống dưới mặt đất, thanh âm có chút run rẩy:"Anh ấy, chính là cảm thấy tôi rất mới mẻ, cho nên mới ở bên tôi đi?"
Trầm lặng đến xấu hổ.
"Cậu suy nghĩ quá nhiều rồi." Đinh Nghi cuối cùng thở dài, vỗ vỗ vai cậu, nhẹ giọng nói,"Xin lỗi tôi nói có chút hơi quá. Nói như thế nào đây? Nhan Mộ Thương không phải cái loại đàn ông vì đi tìm cảm giác mới mẻ mà tùy tiện triển khai một đoạn tình cảm. Hắn hoa tâm, ha ha, là vì hắn rất xấu tính a. Lăng Tiếu, hà tất tự coi nhẹ mình chứ?. Cậu đối với cậu ta là còn dư dả a."
"A?"
"Cậu ta đã ly hôn, lão nam nhân ba mươi mấy tuổi có cái gì mà ở trước mặt cậu kiêu ngạo chứ?" Đinh Nghi mỉm cười,"Cậu đáng yêu, đơn thuần, là loại hình cậu ta thích nhất. Cậu ta không phải vừa thấy cậu liền yêu cậu sao? Bằng nhận thức của tôi đối cậu ta nhiều năm như vậy, kia chính là lần đầu tiên cậu ta chủ động theo đuổi một người đấy."
Lăng Tiếu đỏ mặt cũng cười:"Nhan đại ca mới ba mươi hai tuổi, bị anh nói thật giống một lão đầu tử ()"
() lão đầu tử: lão già (có ý ghét)
"Cậu ta so với cậu không phải chính là lão già sao?" Đinh Nghi cười cười,"Hôm nayLăng Vi còn gọi tôi là chú a."
Ánh mắt Lăng Tiếu buồn bã:"Lăng Vi, em ấy trước sau vẫn không chịu tha thứ cho tôi."
"Con bé kia chỉ mạnh miệng mềm lòng mà thôi......"
"Không, em ấy hẳn là hận tôi." Lăng Tiếu nhẹ giọng nói,"Bởi vì tôi đã hại chết mẹ."
Vụ tai nạn nhiều năm trước kia vĩnh viễn là một cơn ác mộng quấn quanh ở đáy lòng cậu, mặc cho thời gian có trôi đi như thế nào, cũng không phai nhạt được.
"Cậu không có sai." Thanh âm Đinh Nghi dị thường bình tĩnh mà kiên định,"Lăng Tiếu, cậu không cần tự trách bản thân mình."
Lăng Tiếu bởi vì câu này mà đỏ hốc mắt.
Nếu không phải cậu, mẹ cũng sẽ không phải chết đi? Nếu khi đó cậu không ở trên đường tan học ngu ngơ tin tưởng lời nói dối của gã nam nhân xa lạ kia, cho rằng gã thật sự là bạn của cha, dẫn gã về nhà, mẹ sẽ không sẽ bị người nọ dùng dao đâm bị thương, lại càng sẽ không vì bảo vệ cậu mà ôm gã nam nhân kia cùng nhảy xuống cửa sổ?
Từ cửa sổ lầu bảy nhảy xuống ...... có lẽ là rất đau, mẹ à?
Nhưng mlà khi đó cậu ngoài việc trốn ở một góc run rẩy khóc thút thít, cái gì cũng không làm, thậm chí ngay cả dũng khí chạy qua ôm lấy chân gã kia đều không có. Vì thế cậu trơ mắt nhìn mẹ ở trước mặt mình nhảy xuống.
Cậu vĩnh viễn không thể tha thứ cho cái sự nhát gan và ích kỉ của chính mình.
Năm ấy, cậu mười tuổi, Lăng Vi bảy tuổi.
Sau khi mẹ mất ba năm, cha cậu tái hôn. Đinh Nghi lúc này xuất hiện vào giữa cuộc sống của cậu. Y là em trai mẹ kế của cậu, so với cậu lớn hơn mười tuổi, cùng chị gái dọn vào nhà bọn họ ở. Lăng Tiếu còn nhớ rõ tình cảnh khi lần đầu tiên nhìn thấy Đinh Nghi, y mang theo túi quà tặng thật to, đứng ở cửa nhà của cậu, một đôi mắt cong cong ánh lên nét cười, hé ra khuôn mặt ai nhìn vào cũng yêu mến. Lăng Tiếu vừa thấy y, liền nhịn không được trong lòng sinh ra cảm giác gần gũi.
Lăng Vi cũng thực thích y, tuy rằng khi Đinh Nghi đưa ra món đồ chơi là một con gấu nằm úp sấp cho con bé, con bé không được tự nhiên "Hừ–" một tiếng, nhưng vẫn là chạy ngay về phòng, ở trên giường cẩn thận xem lại.
Cậu cùng Lăng Vi tuy rằng không ghét Đinh Nghi, nhưng lại trước sau không thể tiếp nhận người "mẹ mới", làm sao cũng không có biện pháp đối với vợ mới của cha lộ ra vẻ tươi cười, vì thế không khí mỗi ngày trong nhà đều thực xấu hổ. Cuối cùng, cha Lăng Tiếu đành phải mua một căn nhà khác cùng vợ bàn bạc việc ra ngoài ở riêng. Mà Đinh Nghi thì lưu lại chiếu cố hai anh em Lăng Tiếu cùng Lăng Vi
Sau này Lăng Vi học cao trung liền có ý định ở lại kí túc xá, mà cậuđã cùng Đinh Nghi sinh hoạt nhiều năm như vậy. Có đôi khi ngẫm lại, vì sao cậu lại yêu Nhan Mộ Thương, mà lại không phải Đinh Nghi? Giống như giữa Đinh Nghi và Nhan Mộ Thương, tương giao ăn ý nhiều năm như vậy, vì sao không có phát triển trở thành tình yêu?
Có lẽ...... Giống như Nhan Mộ Thương đã nói vậy, Đinh Nghi làm cho người ta cảm giác tựa như một chậu than đỏ, chậm rãi phóng ra nhiệt lượng, tuy ấm áp nhưng cũng không đủ mãnh liệt đi.
"Này, cậu còn muốn tựa ở trên người tôi bao lâu nữa?" Bỗng dưng đỉnh đầu vang lên thanh âm bất đắc dĩ của Đinh Nghi, Lăng Tiếu phục hồi tinh thần lại, bây giờ mới phát giác chính mình vẫn ghé trên vai của Đinh Nghi.
"A, thật có lỗi." Lăng Tiếu vội vàng lùi thân thể ra, vẻ mặt hơi thẹn thùng. Sau đó, cắn cắn môi nhẹ giọng hỏi,"Anh cùng Nhan, Nhan đại ca là quen biết từ cao trung sao? Anh...anh ấy khi đó là người như thế nào?"
"Cậu ta? Cùng hiện tại không khác lắm, thư tình thu tới tay thật nhẹ nhàng." Đinh Nghi hồi tưởng lại, cười cười,"Rất nhiều nữ sinh thích cậu ấy. Cậu ta lại chịu chơi, rất nhiều bạn bè xung quanh."
"Anh cùng anh ấy là bạn tốt nhất phải không?"
Đinh Nghi sửng sốt một chút, chậm rãi nở nụ cười:"Không, đương nhiên không phải. Chúng tôi chỉ có thể tính là bạn bình thường mà thôi."
"Nhưng là nhiều năm qua các anh vẫn duy trì liên hệ với nhau a." Lăng Tiếu có chút kinh ngạc,"Tôi còn nghĩ đến các anh từ trước đến nay chính là bạn tốt nhất."
Đinh Nghi đi đến bên cạnh bàn trà, rót chén trà, chậm rãi uống cạn, sau đó đưa lưng về phía Lăng Tiếu trả lời:"Tôi cùng cậu ta chỉ có một số bạn bè chung mà thôi. Lăng Tiếu, muốn biết chuyện trước kia của Nhan Mộ Thương, phải chính cậu đi hỏi cậu ta đi."
Thực rõ ràng, y cũng không muốn tiếp tục cùng Lăng Tiếu nói chuyện về Nhan Mộ Thương. Lăng Tiếu mẫn cảm nhận thấy được, bản thân mình tựa hồ đụng chạm đến một góc tối nào đó trong lòng mà không muốn ai chạm tới của người kia..
Y cùng Nhan Mộ Thương trước kia...... Có lẽ từng phát sinh chuyện gì không thoải mái đi.
Đinh Nghi nói không sai, muốn biết chuyện quá khứ của Nhan Mộ Thương, tốt nhất là tự mình đi hỏi hắn. Nhưng mà, Lăng Tiếu luôn sợ, sợ chính mình ở trước mặt Nhan Mộ Thương quá nhỏ bé, lại sợ chính mình hỏi lỡ lời, làm cho Nhan Mộ Thương mất hứng.
Trong cuộc tình này, cậu luôn bị vây ở thế bị động cùng nhu nhược. Khiếp đảm, sợ hãi, lo được lo mất. Hóa ra qua nhiều năm như vậy, cậu vẫn như cũ không có thay đổi.
Chương 3
Cuối tuần, Đinh Nghi chuẩn bị một đống đồ ăn vặt đến trường Lăng Vi thăm cô. Lăng Tiếu cầm trong tay một quyển sách tranh mới, do dự nhìn chằm chằm động tác thu dọn đồ đạc của Đinh Nghi.
Đinh Nghi đem một gói khoai thái lát mỏng nhét vào túi vải, ngẩng đầu nhìn cậu một cái, giơ tay cầm tập tranh trong tay cậu bỏ vào trong túi: "Ra sách mới muốn đưa cho Lăng Vi, có cái gì phải sợ?"
"Em ấy... em ấy không thích xem loại sách này...." Lăng Tiếu lắp bắp, nghề nghiệp của cậu là tác giả sách truyện thiếu nhi, mỗi quyển đều là tự tay vẽ hình minh họa, ước mơ chính là có thể viết ra bộ sách bán chạy giống như 《 Harry Potter 》vậy, còn có thể được dựng thành phim. Đáng tiếc cậu không có vận khí tốt như vậy, lượng tiêu thụ mỗi quyển sách cũng trung bình, mỗi lần nhà xuất bản gửi sách cho cậu, cậu đều đem giấu ở trên giá sách của mình, không dám đưa cho người khác xem.
Thậm chí ngay đến cả Nhan Mộ Thương cậu cũng không cho xem, Đinh Nghi luôn luôn cười nhạo cậu, cũng không phải viết tiểu thuyết sắc tình, làm gì phải sợ như vậy. Lăng Tiếu hơi đỏ mặt nói: "Anh ấy sẽ chê cười truyện của tôi."
Đinh Nghi không thể làm gì khác hơn ngoài thở dài, làm kẻ duy nhất chia sẻ niềm vui sướng sau khi cậu ra sách. Hiểu rõ cậu kỳ thực rất hy vọng Lăng Vi cũng có thể đọc sách mới xuất bản của mình, nên mỗi lần đều đem sách mới của cậu gói kĩ đưa cho Lăng Vi, về phần cô đến tột cùng là có xem hay không, cũng không biết.
"Nhan Mộ Thương hẹn cậu ăn cơm à?" Đinh Nghi kéo kín khóa của túi vải, quay đầu hỏi một câu.
"Ừm."
"Vậy vừa đúng lúc, cậu nói cho cậu ta biết, buổi tối hội bạn cùng lớp cao trung của chúng tôi tụ họp, chỗ cũ lúc sáu giờ rưỡi."
"Tại sao muốn tôi thông báo?" Lăng Tiếu khó hiểu hỏi.
"Tôi lười gọi điện thoại, cậu tiện thể nói một tiếng là được." Đinh Nghi đeo túi lên vai, đi giày, nhớ tới điều gì lại nói thêm một câu, "Đúng rồi, khi nào hẹn gặp thầy giáo của Lăng Vi ăn một bữa cơm đi, con bé kia kia gần đây trốn học liên tục."
Lăng Tiếu lấy làm kinh hãi: "Lăng Vi trốn học?"
Đinh Nghi cười cười: "Chỉ sợ là tới thời kỳ phản nghịch rồi. Cậu tìm thời gian gặp mặt thầy giáo con bé, hỏi chút tình hình gần đây của nó, thật sự không tốt thì đừng cho nó ở lại kí túc nữa."
Lăng Tiếu nghiêm túc gật đầu.
Đinh Nghi bỗng cảm thấy, bản thân mình có lúc thật giống cha của hai anh em nhà này.
...
Buổi trưa, Lăng Tiếu cùng Nhan Mộ Thương hẹn ăn cơm, sau đó Nhan Mộ Thương hỏi có muốn đến nhà hắn không, Lăng Tiếu vui vẻ đáp ứng.
Ngồi trong xe, Lăng Tiếu có chút khẩn trương —- cậu hôm qua quyết tâm cả một buổi tối, muốn biết Nhan Mộ Thương trước đây là người như thế nào, muốn biết hắn đã từng thích qua dạng người gì. Mấy vấn đề này...hẳn không tính là quá phận chứ?
Chuyện của cậu, Nhan Mộ Thương đều biết rõ ràng a!
Tới nhà Nhan Mộ Thương, tuy nói không phải lần đầu tiên tới, nhưng Lăng Tiếu vẫn xấu hổ mặt đỏ đi theo sau Nhan Mộ Thương vào cửa. Ngồi xuống uống ngay một ly nước lạnh Nhan Mộ Thương đưa, Lăng Tiếu cố lấy dũng khí mở miệng:

1 2 3 ... 8 »