Chương 125: Hoàng Hậu Nắm Giữ Ấn Soái

Tùy Chỉnh

  Chương 125: Hoàng Hậu Nắm Giữ Ấn Soái



Ban đêm, không trăng, đất trời một mảnh đen kịt, một ngọn gió cũng không có, không khí nặng nề không gì sánh được.

Thanh Dao đang tựa trên giường yêm đọc sách, trên người đắp một tấm chăn mỏng, toàn thân toát ra sự lười nhác, chỉ là, con ngươi kia lóe lên một tia âm ngao...

Người kia, cũng đến lúc phải tới rồi chứ...

Ý niệm trong đầu vừa hiện ra, thì ngoài cửa sổ liền vang lên tiếng động như có như không, rất nhỏ, rất nhẹ, nếu không phải nàng dùng toàn bộ tinh thần cảnh giới, thì căn bản sẽ không nghe được thanh âm đó, có thể thấy, người tới là cao thủ. Chẳng lẽ hắn tự mình động thủ sao? Khóe môi nàng gợn lên một nụ cười nhạt.

Thượng Quan Hạo à, Thượng Quan Hạo, xem ra tâm địa ngươi thật sự rất khó lường, bất quá, kết cục ngươi vẫn sẽ phải chết.

Tiếng đổ vỡ vang lên, có người phá cửa sổ mà vào, nhanh như chớp, trường kiếm trong tay mang theo hàn khí và khí phách sắc bén không gì sánh được ập tới trước mặt Thanh Dao. Có điều, người trên giường yêm vẫn không động đậy, bình tĩnh như cũ nhìn hắn, con ngươi sâu như biển cả, thâm trầm vô biên.

Không nhịn được, trong lòng người cầm kiếm run rẩy, đôi con ngươi này làm sao có thể an bình như vậy, thanh tĩnh như vậy, còn lộ ra một cỗ khí tức bức người.

Thế nhưng, ngay lúc hắn chần chờ, bên trong đã nhảy ra nhiều đạo bóng dáng, chớp mắt vây lấy hắn, thủ hạ hắn mang theo cũng lắc mình tiến vào. Giờ phút này, trong phòng binh khí va chạm, phát ra âm thanh chói tai, còn có tiếng người hừ lạnh.

"Người nào? Lại dám lớn mật như thế, công nhiên dám vào dịch cung ám sát?"

Những kẻ đột nhập đều mang khăn đen che mặt, trên người là trang phục dạ hành (trang phục đen bó sát người để đi đêm), khiến người ta không đoán ra được bọn họ là người phương nào.

Nữ tử trên giường yêm khẽ động thân thể, nhu hòa như một chú mèo con, khuôn mặt thuần khiết như cũ, nhưng trong mắt nàng lại tràn đầy vẻ khinh miệt, mở miệng châm chọc: "Nam An vương, người ta không trả lời đâu. Nếu muốn cho ngươi biết thì còn dùng khăn che mặt làm gì? Nhất định là loại tiểu nhân vô liêm sỉ, trước giờ chuyên đi làm những chuyện trộm gà bắt chó."

"Ngươi?"

Hắc y nhân tới ám sát không ngờ nàng lại nói ra những lời đó. Con ngươi lóe lên sự khó tin, chẳng lẽ nàng biết bọn họ là ai, không thể nào, không lẽ nàng đang lừa bọn họ?

Con ngươi của Thanh Dao càng lúc càng âm lãnh: "Thượng Quan Hạo, ngươi không thể sử dụng thủ đoạn quang minh chính đại sao? Cứ chuyên môn đi làm loại chuyện tình xấu hổ như vậy, nếu để Xích Hà lão nhân biết, không biết có tức chết hay không, sao lại dạy ra loại đồ đệ như thế này nhỉ? Ngay cả nữ nhân cũng không bằng!"

Người dẫn đầu thích khách đúng là Thượng Quan Hạo, chỉ là hắn không nghĩ tới nữ nhân Mộc Thanh Dao này liếc mắt một cái đã nhận ra hắn. Đã thế còn lớn tiếng mắng hắn, điều này làm hắn tức giận dị thường, hạ thủ càng thêm vài phần thâm độc.

Bất quá, Nam An vương cũng không phải để làm cảnh, dĩ nhiên không cho hắn thực hiện ý đồ, hơn nữa nghe được hắn là Thượng Quan Hạo, Vạn Hạc quốc thái tử dám công khai ám sát Thanh Dao thì càng tức giận hơn.

"Thượng Quan Hạo, tên tiểu nhân bỉ ổi nhà ngươi, công nhiên dám mưu sát người của Huyền Nguyệt quốc chúng ta. Từ nay về sau, Huyền Nguyệt, Vạn Hạc quốc thề không đội trời chung."

Nhưng mà Thượng Quan Hạo lại không để ý tới Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu, bởi vì hắn còn chưa thừa nhận thân phận hắn đã bại lộ, hiện tại chỉ cần giết Mộc Thanh Dao, sau đó hắn một mực không thừa nhận thì cũng không ai làm được gì.

Vì thế, hắn không nói lời nào, chỉ ra sức đánh. Bất quá, động tĩnh đã rất nhanh truyền ra bên ngoài. Có thêm người vọt vào, là Thanh La quốc thái tử Trưởng Tôn Trúc và Vân Thương quốc tam hoàng tử Văn Ngọc.

Hai người bọn họ muốn lập công thị uy, nghĩa bất dung từ liền ra tay xuất thủ, mấy người Thượng Quan Hạo đâu phải là đối thủ, mắt thấy đã ở thế hạ phong, sắp phải hiện nguyên hình, hắn liền lắc mình bỏ trốn, hai người thủ hạ theo sát phía sau hắn cũng chạy thoát, còn lại hai người bị giết.

Mọi người gỡ miếng vải đen trên mặt tên bị giết, quả nhiên là thủ hạ của Thượng Quan Hạo.

Trên ngũ quan tuấn dật của Trưởng Tôn Trúc lộ vẻ phẫn nộ, trầm lãnh lên tiếng: "Người này quá âm hiểm, sau này chúng ta phải đề phòng hắn ám toán."

"Đúng vậy, thoạt nhìn nho nhã bất phàm, nguyên lai lại là tiểu nhân bỉ ổi." Văn Ngọc gật đầu phụ họa.

Đối với con người của Thượng Quan Hạo, Trưởng Tôn Trúc đã lĩnh giáo đầy đủ, lần trước ở Thanh La quốc, thiếu chút nữa đã để bọn họ đắc thủ, nếu không phải Thanh Dao giết đi Trưởng Tôn Dận, chỉ sợ hắn đã bị hại thê thảm. Hai nam nhân cùng lúc xoay người, nhìn nữ tử hơi nghiêng người tựa trên giường, không phải Thanh Dao thì là ai?
Trưởng Tôn Trúc mặt mày đầy ý cười, ôm quyền mở miệng: "Thanh Dao, ngươi khỏe không?"

Thanh Dao trong lòng thở dài, bất quá thần sắc không có biểu tình gì, nhàn nhạt lên tiếng: "Nhờ phúc Trưởng Tôn thái tử, mọi việc đều tốt."

Văn Ngọc kia tự nhiên không cam lòng tụt hậu, trên gương mặt yêu nghiệt có chút hối lỗi, nhẹ giọng mở miệng: "Thanh Dao, chuyện lần trước ở Vô Tình cốc, ta tạ lỗi với ngươi."

"Không cần, chuyện qua rồi, đêm cũng khuya, hai vị trở về đi."

Thanh Dao khách khí mở miệng, xem ra ngày mai các nàng phải trở về rồi. Thẩm Ngọc đã thuận lợi đăng cơ, các nàng cũng đã lấy được thứ cần lấy, không có lý do gì phải lưu lại nữa.

Trưởng Tôn Trúc và Văn Ngọc nhìn nàng một cái, thấy trên mặt nàng phủ một lớp sa mỏng, nhớ tới lời Cơ Tuyết, nàng thật sự trúng 'xú nhan cổ', dung mạo bị hủy rồi sao? Hai người đều có chút đau lòng thay nàng.

Đêm cũng đã rất khuya, có gì mai tới gặp nàng là được, nghĩ vậy nên hai người song song ôm quyền: "Được, ngày mai gặp lại."

Thanh Dao phất phất tay, Nam An vương mang bộ mặt lãnh trầm tiễn hai người bọn họ, nghĩ đến hình dạng hai tên xú nam nhân ban nãy nhìn Thanh Dao chằm chằm, thật cảm thấy rất khó chịu, hoàng huynh không có ở đây, hắn có nghĩa vụ bảo vệ tốt nàng.

Hai người thủ hạ xử lý sạch sẽ tẩm cung xong cũng lui xuống. Mạc Sầu tới cạnh nàng, cung kính mở miệng:

"Chủ tử, nghỉ ngơi đi."

"Ừ." Thanh Dao gật đầu một cái, nhẹ nhàng gỡ tấm sa mỏng trên mặt, ưu nhã gấp lại, ngẩng đầu nhìn Mạc Sầu, nhẹ giọng mở miệng: "Ngày mai chúng ta rời khỏi Hoàng Viên quốc, ngươi xác định thực sự muốn đi cùng ta sao? Không ở lại với hắn?"

"Không, ta theo chủ tử." Mạc Sầu quyết đoán mở miệng, nàng không có bất kỳ tư cách gì để lưu lại. Hắn bây giờ là hoàng thượng, nàng là cái gì? Mạc Sầu cười tự giễu, xem ra tự cổ ái tình thật sự tổn thương người.

"Chủ tử đừng lo lắng, ta không sao. Người ngủ đi."
Thanh Dao đứng dậy rửa mặt, trước lúc nằm xuống nghỉ ngơi, buông ra một câu nói thâm thúy:

"Vật của ngươi, có ném đi nó cũng trở về với ngươi. Không phải của ngươi, có cẩn thận cất giữ cũng không giữ được."

Mạc Sầu giật mình, những lời này rất có đạo lý, không phải của nàng, nàng hà tất phải cưỡng cầu.

Sáng ngày tiếp theo, cửa thành vừa mở, Thanh Dao liền dẫn Nam An vương và đại thần Huyền Nguyệt ly khai Hoàng Viên quốc, Thượng Quan Hạo cũng dẫn người Vạn Hạc quốc rời đi, Đan Phượng quốc cũng đi.

Cuối cùng, dịch cung chỉ còn lại Thanh La quốc Trưởng Tôn Trúc và Vân Thương quốc Văn Ngọc, hai nam nhân bốn mắt nhìn nhau, nhìn dịch cung vắng vẻ, xem ra Dao nhi đúng là không muốn gặp lại bọn họ, chỉ đành thở dài, rồi cũng cáo biệt ai về nước nấy.

Xe ngựa đi hơn mười ngày, về tới Huyền Nguyệt quốc, Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu đưa Thanh Dao đến Biệt uyển của hoàng gia xong mới dẫn đại quan trong triều hồi cung phục chỉ.

Huyền đế biết bọn họ trở về, vô cùng cao hứng, trên gương mặt tuấn mị lộ ra ánh sáng, phất tay cho Lễ bộ Thị lang và Binh bộ Thị lang lui xuống trước, chỉ để lại một mình Nam An vương.
Bên trong thư phòng ngập tràn Long Tiên hương.

"Đi đường thuận lợi không?" Âm thanh trầm mị của hoàng đế vang lên.

Mộ Dung Lưu Chiêu biết hoàng huynh muốn hỏi cái gì, không đợi hắn hỏi tiếp đã cung kính bẩm báo: "Mọi chuyện đều tốt, hoàng hậu nương nương mưu kế ngang trời, chúng ta đã có được hàng thư của Hoàng Viên quốc."

Nam An vương bẩm xong, dâng hàng thư lên. Vì cái này, hoàng hậu nương nương đã hao hết tâm cơ, nếu không khám phá được tâm kế của tên tiểu nhân Thượng Quan Hạo, e rằng đã dữ nhiều lành ít. Thượng Quan Hạo kia võ công hóa ra lại vô cùng lợi hại, giao thủ qua hắn mới phát hiện bản thân căn bản không phải là đối thủ, có lẽ chỉ có hoàng huynh mới đánh bại được. Đêm đó có thể thủ thắng hoàn toàn là nhờ vào người đông thế mạnh mới có thể bức hắn bỏ chạy.

Lưu Chiêu nghĩ đến những chuyện này, sắc mặt càng trở nên âm u.

Lưu Tôn tự tay tiếp nhận hàng thư, phát hiện sắc mặt hoàng đệ có chút lạnh, nội tâm chợt nhói lên, thanh âm cũng lạnh đi rất nhiều: "Lần đi sứ Hoàng Viên quốc này có phải rất hung hiểm?"

Nam An vương ngẩng đầu, thấy khuôn mặt tuấn dật của hoàng huynh phủ một tầng sương lạnh, con ngươi sắc bén, nên vội vã mở miệng: "Là Thượng Quan Hạo, hắn biết Thanh Dao ẩn thân trong đám sứ thần, công nhiên nửa đêm tiến hành ám sát, may mà nàng sớm khám phá, bố trí thần đệ ẩn ở một nơi bí mật gần đó, mới làm âm mưu của hắn không thực hiện được."

"Vô liêm sỉ!" Mộ Dung Lưu Tôn tức giận xoay mình, đập mạnh xuống long án, sắc mặt âm ngao xấu xí, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, ngực phập phồng, xem ra hắn tức giận không nhẹ.
"Hoàng hậu không sao chứ?"

Nam An vương lắc đầu, hoàng đế mới thở dài một hơi, tuy sắc mặt vẫn xấu như cũ, nhưng giọng nói đã nhu hòa hơn.

"Được rồi, lần này hoàng đệ đi sứ Hoàng Viên quốc cực khổ, trở về nghỉ ngơi đi."

"Tạ ơn hoàng huynh." Nam An vương lui ra ngoài. A Cửu đi tới, cung kính cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí mở miệng: "Hoàng thượng, An tướng quân ở thư phòng cầu kiến."

"Truyền!" Hai chân mày của Mộ Dung Lưu Tôn giãn ra, cất kỹ hàng thư trong tay, chuyện này còn chưa tới thời điểm nên công khai, không thích hợp cho bất cứ ai biết.

A Cửu lui ra ngoài, rất nhanh dẫn An tướng quân trở vào.

An tướng quân, hơn ba mươi tuổi, là nhân tài Huyền đế tự tay tuyển dụng, hậu nhân của trung thần, hắn vừa vào đến thư phòng đã cung kính quỳ xuống: "Thần tham kiến hoàng thượng."

"Đứng lên đi, An tướng quân, ngồi qua một bên."

"Tạ ơn hoàng thượng."

Hoàng đế bí mật triệu An tướng quân hồi kinh, còn an bài hắn dẫn theo một số nhân thủ trong doanh, sự lợi hại của chuyện lần này, trong lòng Huyền đế hiểu rõ, An tướng quân cũng hiểu.

An tướng quân ngồi xuống xong, liền ngẩng đầu nhìn hoàng đế ở trên cao, hoàng thượng anh khí bức người, con ngươi sâu thẳm như đại dương mênh mông, làm cho người ta không thu được chút tin tức gì, cũng không dám suy đoán bừa bãi.

"Hoàng thượng cho triệu thần hồi kinh là vì chuyện gì?"

An tướng quân cung kính mở miệng, hoàng đế từ bên long án lấy ra một bản vẽ, giao cho A Cửu đưa An tướng quân xem.

An tướng quân tiếp nhận bản vẽ, chỉ mới nhìn sơ qua vài hình đầu tiên, đã sinh ra một cảm giác kinh ngạc tột độ. Đây là vật gì? Rất quái dị nhưng lại khiến người ta nhiệt huyết sôi trào. Hắn tòng quân nhiều năm như vậy cũng chưa từng nhìn qua mấy thứ này, cuối cùng cũng nhận ra được một loại binh khí trong số đó rất giống mũi tên, nhưng mà so với mũi tên hắn thường dùng lại có chút không giống, thô hơn một chút, nhưng lại bén nhọn hơn rất nhiều lần.

"Hoàng thượng, đây là?"

"Những thứ này đều là vũ khí dùng trong chiến tranh, lựu đạn, pháo khói, pháo sương mù, còn có loại mũi tên đã được cải cách. Ngoài ra còn một vài thứ khác, nhưng mà hiện tại ta không mang theo bản vẽ của chúng."

Thanh âm trầm thấp của Huyền đế vang vọng trong thư phòng, An tướng quân rất kích động, hơi thở dồn dập, thể hiện nội lực thâm hậu.

"Thật sự quá tốt, đến tột cùng là người phương nào lại có thể chế tạo ra những thứ lợi hại như vậy?"

Tuy rằng còn chưa biết chúng có bao nhiêu uy lực, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc áp dụng chúng, An tướng quân đã kích động không thôi. Hoàng đế gật đầu một cái, khóe môi lộ ra vẻ tự hào, bản thân hắn cũng không ngờ tất cả những thứ này đều là bản vẽ của Tiểu Ngư nhi, hơn nữa, có rất nhiều cái đã chế tạo ra, hắn tự mình dẫn người đến trường săn bắn để thử nghiệm, hiệu quả không tệ một chút nào.
Đương nhiên hắn tạm thời sẽ không nhắc tới Tiểu Ngư nhi, nếu không sẽ mang phiền toái đến cho nữ nhi của mình.

Dao nhi và Tiểu Ngư nhi đều là lễ vật trân quý nhất mà ông trời ban tặng cho hắn, hai người đều có năng lực kỳ dị. Dao nhi mưu lược kinh người, tâm tư mẫn tiệp, Tiểu Ngư nhi là một nhân vật lợi hại, có thể chế tạo ra những loại binh khí này, biết đâu chừng là Dao nhi dạy, vì nàng vốn là hồn phách đến từ dị thế.

"Đêm nay, trẫm đưa ngươi đi kiểm tra uy lực của nó, mặt khác trẫm cũng cho ngươi gặp một người."

"Dạ, hoàng thượng."

An tướng quân cung kính đứng lên lĩnh mệnh, hắn có thể nhìn ra hoàng thượng đối với người kia rất quan tâm, vừa nhắc đến, ánh mắt đã phát ra tia sáng ấm áp, chẳng lẽ, người đó là hoàng hậu?

An tướng quân tuy chưa từng thấy qua vị hoàng hậu này của Huyền Nguyệt quốc, nhưng danh tiếng của nàng từ lâu đã truyền khắp mọi nơi. Nhiều người đều biết hoàng hậu có bao nhiêu cơ trí, hơn nữa nàng còn dám làm những chuyện mà người bình thường không dám. Ví dụ như hưu đế, trong lịch sử đây là lần đầu tiên, nhưng mặc dù nàng hưu hoàng đế, nhưng hoàng đế lại tựa hồ không tức giận.

Ngoài thành, Biệt uyển của hoàng gia.

Tiểu Ngư nhi nghe nói nương trở về, đã sớm dẫn theo Băng Tiêu vọt ra từ phòng binh khí, Mao Tuyết Cầu và tiểu Tôn cũng theo sát nàng, đi thẳng đến tiền sảnh.

Bất quá, tiểu Tôn bây giờ không gọi là tiểu Tôn nữa, đã sửa thành tiểu Bạch rồi, cái con sói loi choi này ban đầu có chút không quen, nhưng hiện tại cũng đã bình thường.

Thanh Dao đang ngồi ở chính sảnh uống trà, bên dưới Y Vân đang bẩm báo những hoạt động xảy ra gần đây thì nghe thanh âm Tiểu Ngư nhi hô to gọi nhỏ từ xa truyền đến, chạy thẳng một đường, nhào thẳng vào lòng Thanh Dao, thiếu chút nữa đụng đổ chén trà trên tay nàng.

"Tiểu Ngư nhi, ngươi ngứa da phải không?"
Thanh Dao lên tiếng cảnh cáo, nhưng Tiểu Ngư nhi lại hoàn toàn không để ý đến, chui tọt vào lòng Thanh Dao, làm nũng: "Nương, người ta rất nhớ người đó nha."

Cũng không biết vì sao, tuy rằng linh hồn bên trong con người nàng là của một người khác, nhưng mà tập tính hành vi lại y hệt một tiểu hài tử, hơn nữa, từ rất lâu, nàng đã quên mất thân phận thật sự của nàng và Thanh Dao, chỉ nhớ rõ, Thanh Dao là nương của nàng, nàng là nữ nhi của Thanh Dao, vậy thôi.

"Ngươi a." Thanh Dao thở dài, nhưng cũng đã ôm nàng ngồi trên đùi quay đầu nhìn Y Vân.

"Nói tiếp."

"Dạ, tiểu thư." Y Vân lên tiếng trả lời, cung kính tiếp tục đề tài lúc nãy: "Còn có Thục phi nương nương trong cung, nàng ta đã tới đây hai ba lần, nói là muốn gặp chủ tử, nô tỳ nói gần đây thân thể chủ tử khó chịu, không gặp bất kỳ khách nhân nào, nhưng nương nương vẫn không từ bỏ ý định, thỉnh thoảng vẫn lại đến."

Tây Môn Tân Nguyệt? Con ngươi của Thanh Dao lóe lên một cái. Không biết nữ nhân này tới gặp nàng làm gì?

Nghĩ đến lời nói trước đây của Nam An vương, không lẽ Lưu Chiêu thích nữ nhân kia sao? Bằng không sẽ không muốn kết hôn với nữ nhân kia, chỉ sợ Tây Môn Tân Nguyệt sẽ không đồng ý, nàng ta cũng là một loại nữ nhân tâm cao khí ngạo.

Nhưng Lưu Chiêu từ khi nào lại thích nàng ta? Không phải chứ? Trí óc Thanh Dao chợt động, nhớ tới hoàng thượng vẫn luôn dịch dung xuất cung, mà hoàng đế trong cung đều là Nam An vương Mộ Dung Lưu Chiêu cải trang, như vậy có lẽ trong thời gian đó Lưu Chiêu đã để ý đến nàng.

Bất quá, Tây Môn Tân Nguyệt kia cũng không phải người đơn giản, nàng ta tới gặp mình là có ý gì?

Thanh Dao đang nghĩ đến nhập thần, Tiểu Ngư nhi ngồi trên đùi nàng cảm thấy có chút kì quái, nhíu mày một chút, thanh âm thanh thúy vang lên: "Nương, nàng ta là ai a?"

"Phi tử của hoàng thượng." Thanh Dao phục hồi tinh thần, đúng vậy, Tây Môn Tân Nguyệt là phi tử của hoàng thượng, làm sao có thể gả cho Nam An vương, chỉ sợ Lưu Chiêu toàn bộ đều là si tâm vọng tưởng, Thanh Dao không lo nghĩ nữa, nhìn về phía Y Vân.

"Những chỗ khác không xảy ra chuyện gì chứ?"

"Không có, tiểu thư." Y Vân dịu ngoan cúi đầu.

Thanh Dao phất phất tay: "Được rồi, các ngươi lui xuống đi."
"Dạ." Mọi người trong chính sảnh đều lui xuống, chỉ còn lại Mạc Sầu và Tiểu Ngư nhi.

Tiểu Ngư nhi lấy lại tinh thần, nàng cho rằng phụ hoàng thích nương như vậy, chỉ có một nữ nhân là nương, nhưng đã quên mất hoàng đế cổ đại có rất nhiều phi tử, nghĩ đến đây, sắc mặt liền rất xấu. Hoàng đế có rất nhiều lão bà, nương nhất định sẽ thương tâm, thảo nào nàng rời cung mà đi, nhất định nguyên nhân là vì nữ nhân kia. Còn bản thân mình, phụ hoàng có nhiều phi tử như vậy, không phải sẽ có rất nhiều tiểu hài tử chia sớt tình yêu của phụ hoàng sao? Nàng không thèm!

Tiểu Ngư nhi sắc mặt âm u bất mãn, Thanh Dao kỳ quái nhìn tiểu nha đầu đang biến sắc trong lòng.

"Tiểu Ngư nhi, làm sao vậy?"

"Không ngờ nam nhân kia cưới nữ nhân khác, thảo nào nương không muốn trở về, ta cũng không muốn về, không chỉ không quay lại, còn không muốn gặp lại hắn nữa. Được rồi, kể từ ngày mai lại gọi tiểu Bạch là tiểu Tôn."

Tiểu Ngư nhi hung dữ mở miệng, Mạc Sầu bên cạnh mở to mắt, thiếu chút rớt cằm xuống. Công chúa có phải quá khoa trương rồi không, thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn cả tiểu thư, tính tình này so với chủ tử còn khó hầu hạ hơn.

Xem ra hoàng thượng sắp phải phí thêm một phen giải thích.

Thanh Dao cũng lười để ý tới những cái khác, hiện nay nàng chỉ quan tâm tới tiến trình của công binh xưởng, không biết đã chế tạo được bao nhiêu vũ khí.

"Tiểu Ngư nhi, hiện nay đã chế ra được bao nhiêu vũ khí quân dụng, số lượng bao nhiêu?"

Tiểu Ngư nhi vừa nghe mẫu thân nói tới chính sự, khuôn mặt nho nhỏ lập tức nghiêm túc, đáp lời.
"Hiện nay có thể chế tạo được gồm có: lựu đạn, pháo khói, pháo sương mù, thuốc nổ cự ly ngắn hình tròn, mũi tên cải cách. Chế tạo nhiều nhất là pháo khói, pháo sương mù và mũi tên cải cách. Loại mũi tên này cũng có thể coi như một loại súng lục giản đơn, nó to hơn và ngắn hơn mũi tên thường một chút, hơn nữa bên trong có nhồi thuốc, lúc bắn ra có thể nhờ ma sát với gió mà xoay tròn, khi bắn trúng mục tiêu cũng đồng thời phát nổ nhỏ, do đó hoặc có thể sát thương nhân mạng, hoặc đốt cháy những thứ xung quanh, khiến cục diện rơi vào hỗn loạn.

Thanh Dao vừa nghe Tiểu Ngư nhi nói xong, rất cao hứng, cái này là một ưu thế. Sở trường đặc biệt của người cổ đại chính là bắn tên, hiện tại có thể chế ra mũi tên có uy lực lớn như thế, không phải dùng rất đúng chỗ sao? Nàng đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Ngư nhi.

"Ừ, không tệ, ngoại trừ tên, thuốc nổ kia thì sao?"

"Kỳ thực nguyên liệu ít quá, ta đã lệnh cho Băng Tiêu cử người đi tìm, nguyên vật liệu gốc căn bản là không có, chỉ có ở quang chuồng lợn tìm được một ít tiêu hoàng và các thứ linh tinh, sau khi về nhà mới luyện được một chút, vì thế thuốc nổ này là thứ quý nhất, còn pháo khói và pháo sương mù thì chế tạo được rất nhiều, sau này ngươi có thể rộng tay sử dụng hai món này."

Tiểu Ngư nhi nhắc nhở Thanh Dao, Thanh Dao gật đầu một cái, đối với năng lực đó của Tiểu Ngư nhi, nàng sớm đã biết trước, gật đầu tán thưởng.

"Ừ, không tệ."

Mạc Sầu bên cạnh nhìn hai mẫu tử nói chuyện, mấy thứ đó căn bản khiến người ta không hiểu nổi, không hiểu gì hết, vì thế lặng lẽ lui ra ngoài.

Bất quá, rất mau sau đó lại nghe thanh âm bất mãn của Tiểu Ngư nhi vang lên.

"Nương, nếu như tên nam nhân đó không dứt được nữ nhân kia, chúng ta đừng thèm để ý tới hắn."

Mạc Sầu vẻ mặt đen thui, cá tính của tiểu công chúa thật là không kiêng kị ai cả, nói trở mặt là trở mặt ngay,

1 2 3 »