Chương 8: Hà Thục Phương, ngươi đấu với ta!

Tùy Chỉnh

Tối đó, sau khi Hà Thục Phương đã ngủ, Sa Khúc Mạn theo thói quen cũ bắt đầu suy nghĩ.
Xem nào, trong truyện không hề nhắc tới Sa Bình Tinh, vậy dẹp qua một bên.
Cô đã gặp được 5 nam chủ rồi, mà khoan, 5?
What... Theo nguyên tác, dàn hậu cung của nữ chủ có...10 người... ĐỊNH MỆNH!
Cô gặp 5 người, vậy 5 người còn lại ở đâu?
7 nam chủ và 3 nam phụ, nữ chủ à, cô có phải quá tham lam rồi không?
Cô chưa gặp được 2 nam chủ và 3 nam phụ còn lại...
Thôi, dẹp chuyện này qua một bên!
Mấy tên cô đã gặp là nam chủ, chắc chắn sẽ không vì một chút thay đồi nhỏ của cô mà lung lay. Ừ thì nếu có hối hận, đã qua một tuần, chắc chắn họ cũng sẽ quẳng nó ra sau đầu! Lăng Nhĩ Thuần mất nhiều năm để xây dựng hình tượng, đâu thể dễ phá huỷ tới vậy? Cô dù sao cũng chỉ là vật hi sinh, thôi, lùi một bước về an phận tốt hơn! Dù gì, kiếp trước Sa Khúc Mạn cô ngoài mama kính yêu và caca biến thái cũng chỉ có làm bạn với mấy cuốn truyện thịt văn. Bây giờ có gia gia phúc hậu, dì Li Đình hiền hoà, Sa Bình Tinh siêu cấp biến thái, còn có Hà Thục Phương đáng yêu nữa! Cuộc sống cô cơm no nệm ấm rồi, còn cần gì nữa? Vậy thì, nữ chủ, cô đi đường cô, tôi đi đường tôi, Sa Khúc Mạn quyết an phận ở nhà ăn bám!
Kết thúc tràn suy nghĩ miên man, Sa Khúc Mạn quay người qua bên trái, liền thấy Hà Thục Phương yên bình ngủ. Cô cười tít mắt, rúc đầu vào người Thục Phương, vòng tay qua ôm cô nàng rồi ngủ. Oa~ Người Phương Phương thơm quá đi a~
Sa Bình Tinh, Dạ Thân Trạch, còn vài người nữa không tiện nói, con đường truy thê của các ngươi sau này khổ rồi!
Sắc nữ thì sắc nữ, đừng quên bạn nhỏ Mạn Mạn của chúng ta có hứng thú với nữ cao hơn nam!
Ai có khả năng bẻ cô gái này từ cong thành thẳng lại đây?
Nhưng mà, để con tác giả độ đẹp có hạn mà thủ đoạn vô biên này suy nghĩ đã... Hehe...(Mỗ tác giả nào đó cười đầy hắc ám.  Mạn Mạn: mama, người làm gì thế?  Mỗ tác giả: *Mặt hiền* Không có gì, con ôm Phương Phương ngủ đi a~  Mạn Mạn: *Tươi roi rói* Vâng ạ!  
"Sát thủ đây ư" Suy nghĩ của mỗ tác giả biến thái...)
Sáng hôm sau...
"Reng reng"
"Bốp"
"Á!"
Xin dành một phút tưởng niệm cho cái đồng hồ và bạn nhỏ Hà Thục Phương của chúng ta.
Chuyện là cô tính gọi con heo Mạn Mạn dậy, ai ngờ lúc đó đồng hồ reo, Sa Khúc Mạn cầm lấy định quăng bể, ai ngờ quăng vào đầu Hà Thục Phương...
"Oáp~ Ngủ ngon a~" Sa Khúc Mạn vươn vai, sau đó quay qua nhìn Hà Thục Phương "Phương Phương, đầu ngươi có cục gì to như trái ổi thế??"
"Bốp" Một cái gối đã anh dũng ra đi...
"Á!" Tiếng hét động lòng người của Sa Khúc Mạn.
"Còn không phải tiểu tì thối nhà ngươi hại ta?!!" Hà Thục Phương tức giận chỉ vào cái đồng hồ ở dưới sàn.
"Hì hì, cho ta xin lỗi mà~" Sa Khúc Mạn gãi đầu, như nhớ ra điều gì, liền hỏi "Phương Phương, ngươi có học võ sao? Lúc nãy tuy là một cái gối nhưng lực đạo rất mạnh!"

"Ừ, ngươi cũng biết hay nhỉ? Không giấu gì ngươi, ta là một sát thủ!"
Hà Thục Phương tự mãn nói.
"Tuyệt vời! Ngươi là sát thủ tự do hay ở bang nào?" Sa Khúc Mạn kích động hẳn.
"Ta hoạt động tự do, biệt hiệu là Karn!" Hà Thục Phương không chút dấu giếm nói.
Sa Khúc Mạn suy nghĩ, dần dần kinh ngạc hẳn. Karn, KARN, cô ấy là Karn!! Từ khi tới đây, Sa Khúc Mạn đã tự tìm hiểu, ngoại trừ các bang này nọ như các nam chủ ra thì còn có các sát thủ hoạt động tự do. Mà, đệ nhất sát thủ ở thế giới này, là Karn! Một đệ nhất sát thủ, lại vì cái chết của người bạn mà tự tử, thật thương tâm! Sa Khúc Mạn cô quyết không để chuyện này xảy ra!
"Tuyệt, Hà Thục Phương, đấu với ta!" Sa Khúc Mạn cười tươi.
"Hả? Chắc ngươi không rõ lắm, ta là đệ..." Hà Thục Phương thắc mắt.
"Rồi rồi, ngươi là đệ nhất sát thủ, ta biết, ta muốn soán ngôi của ngươi!" Sa Khúc Mạn nheo mắt.
Hà Thục Phương mở to mắt nhìn cô, chuyện gì vậy? Sa Khúc Mạn mà cô biết, chẳng hề biết võ...
"Đừng lo, ta biết võ!" Sa Khúc Mạn nói một câu chắc nịch.
"Rồi rồi, để một lát nữa, phải ăn sáng đã!" Hà Thục Phương nói "À, phải thay đồ thoải mái một chút, hồi nữa đấu, khỏi thay!"
"Được!" Sa Khúc Mạn ngồi trên giường, đợi Thục Phương thay đồ xong mới vào thay.
Hà Thục Phương mặc một cái áo ba lỗ màu nâu, quần short thun dài nửa đùi màu đen, tóc được búi cao. Vì chưa đấu nên cô tròng thêm một cái áo thun trắng vào.
Sa Khúc Mạn thì là áo ba lỗ đen, quần short thun dài nửa đùi màu xám. Cũng do chưa đấu nên cô mặc thêm một áo thun xám. Tóc thì đã bị cô xén ngắn tuần trước, lấy gì mà cột...( ai không nhớ khuyên coi lại chương 4).
Hà Thục Phương nhìn Sa Khúc Mạn.
"Ngươi để tóc ngắn nhìn đẹp trai lắm, nhưng mà lúc mặc đồ con gái thì lại rất cá tính, lạ thật!" Hà Thục Phương phán một câu.
"Ngươi quấn ngực lại chưa? Ngực của ta và ngươi cùng cỡ C, nếu đấu phải quấn lại, tránh tình trạng bị...nảy." Sa Khúc Mạn không quá chú tâm, nhắc nhở.
"Rồi, ngươi khỏi lo!" Hà Thục Phương cười tươi.
_____________________
E hèm, sau đây là vài lời nhắn nhủ từ vị tác giả vô dụng!
Đây là truyện do ta thấy hứng nên viết, chưa biết sẽ lết tới đâu!
Ta bị bệnh lười kinh niên + phải đi học + thích tắm lâu + bị táo bón + mê đọc truyện người khác hơn + thiếu ý tưởng + hay mơ mơ màng màng + thích ngủ + thích đọc truyện tranh + thích nằm suy nghĩ + hay bị lười vô cớ + ghét mỏi tay => Chúc mừng các bạn đã rơi vào cái hố sâu vô đáy!
Nhưng ahihi, ta đây đặc biệt rất thích được khen, khen ta hoặc vote cho ta đi!!
Ta sẽ hứng lên mà viết tiếp á!!
Kết thúc một tràng dài câu like của con tác giả vô dụng, tèn tén ten!
Xin các bạn cho một tràng vỗ tay!

Loading...