Chương 56: Bạch Vương Kỳ - Bạch Kỳ Hân

Tùy Chỉnh

Vài tuần sau, cuối cùng Sa gia mới yên ổn trở lại, Viên Hạ lên web trường lướt mới thu được thông tin Lăng Nhĩ Thuần giải quyết xong xuôi hậu của cô ta.
Viên Hạ nhếch môi, rất dứt khoát, cô thích.
Kẻ đầu sỏ gây tội bày tỏ: Tôi chỉ khuyên nhủ, không có ý xúi giục, hơn nữa, tôi là có ý tốt.
Sự thật là: một, Lăng Nhĩ Thuần đột ngột cắt đứt với một loạt nam sủng, sẽ khiến cho tập đoàn Lăng gia chao đảo, có lẽ trong một thời gian "ngắn"...
Hai, Lăng Nhĩ Thuần không ở chung một chỗ với đầy đủ năm nam chính mà chỉ ở với một nam chính và một nam phụ, vòng sáng nữ chính sẽ giảm xuống, vận may cũng không còn nhiều.
Ba, không còn nhiều người ở bên, khi gặp chuyện, Lăng Nhĩ Thuần sẽ không còn đủ sự bảo vệ.
Haha!
Viên Hạ vênh váo hất mặt cười ha hả.
"Em gái, có chuyện gì thì từ từ, đừng cười kinh khủng như thế..." Lưu Vũ gõ cửa phòng Viên Hạ, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Mẹ nó chứ, 12 giờ đêm con bé này lại không ngủ mà phát bệnh!
Viên Hạ ngưng cười, vừa huýt sáo vừa đi vào nhà tắm, nhưng mà lúc nhìn vào gương, sắc mặt cô liền biến đổi.
Mặt Viên Hạ trở nên trắng bệch, đôi mắt trợn trừng lên hoảng loạn, lồng ngực thở phập phồng.
Cô nhìn vào gương, vẻ mặt sợ hãi.
Mụn!
Mẹ nó chứ, mấy tháng không để ý, mụn mọc đầy trên mặt rồi!
...
Sáng hôm sau.
"Hạ Hạ, ra ngoài đi, đừng lo!" Hà Thục Phương đập cửa phòng Viên Hạ, kêu la thảm thiết.
"Không!" Viên Hạ úp mặt vào gối, hét lớn.
"Viên Hạ, mở cửa ra đi!" Vi Tạ la lớn, khuyên nhủ Viên Hạ.
"Không là không mà!" Viên Hạ cũng chẳng vừa, hét lại.
"Mẹ nó chứ, có một cục mụn thôi mà làm quá thế chứ, con bé này!" Lưu Vũ đá cửa phòng cô một cái, ngay lập tức ôm chân ngồi bệt xuống đất.
Đau!
...
Một chàng trai trẻ tuổi đứng trước cửa Sa gia, cười nói với bảo vệ.
"Chú Lương, lâu quá không gặp!" Hắn cười ôn hoà, dịu dàng nói.
"Cậu là... Ôi mẹ ơi, Bạch thiếu!" Chú Lương nheo mắt nhìn người thanh niên kia một chút, sau đó mừng rỡ reo lên, "Mau, mau vào! Cái đám kia, mở cửa cho Bạch thiếu vào mau!"
Mấy tên bảo vệ khác nghe theo, nhanh chóng mở cửa.
Bạch Vương Kỳ sải bước đi vào trong, trên mặt luôn treo nụ cười tươi.
"Tinh Tinh ới ời!" Bạch Vương Kỳ kêu lớn.

"Ai thế?" Sa Bình Tinh từ trên lầu đi xuống, lẩm bẩm, vừa lúc nhìn thấy tên đứng trước nhà, "Chu choa mẹ ơi, Kỳ Kỳ đây mà!"
Vừa hay, Viên Hạ cùng đám người kia cũng được kéo xuống.
Vừa nhìn thấy tên đang đứng đối diện Sa Bình Tinh, cả người Viên Hạ liền đông cứng.
Mà Bạch Vương Kỳ vừa nhìn thấy cô, cũng đông cứng.
Bạch Vương Kỳ chỉ mới mười chín, mái tóc đen rối tung tinh nghịch, gương mặt ôn hoà, ánh mắt dịu dàng, ấm áp.
Viên Hạ mới mười tám, mái tóc tím ngắn ngủn rối tung, gương mặt xinh đẹp sắc sảo có chút nghịch ngợm, đôi mắt sâu thăm thẳm, rất đẹp trai.
Cả hai người nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng Bạch Vương Kỳ run run đưa tay ra.
Viên Hạ bắt lấy, dùng sức như muốn nghiền nát tay hắn.
Mẹ nó chứ!
Huyết Thất!
Mẹ nó chứ!
Huyết Nhân!
Trong không khí mơ hồ có mùi súng đạn.
...
Bạch Vương Kỳ dựa lưng vào một gốc cây, cười nói, "Hoá ra kẻ đối đầu với em gái tôi lại là.."
"Nói nữa xem ông đây có đánh chết anh không!" Viên Hạ hung hăng giơ nắm đấm, doạ nạt.
Bạch Vương Kỳ: "..." Lâu lâu tôi mới xuất hiện, boss à, ít nhất cô cũng phải để cho tôi làm màu tí chứ!
Viên Hạ buông nắm đấm, nhìn người trước mặt, hận không thể chặt đứt chân hắn, "Có gì thì nói mau!"
"Thì cô biết mà... Là cái điều kiện của tiểu Hân ấy.." Bạch Vương Kỳ ấp úng nói, lảng tránh ánh mắt như muốn giết người của Viên Hạ, "Con bé muốn thời hạn kéo dài thêm ba tháng..."
"Gì cơ? Bạch Kỳ Hân muốn tôi kéo thời hạn ra ba tháng? Mẹ nó chứ! Bà đây đã đợi 498 ngày, chỉ còn hai ngày nữa là không còn cần chịu đựng nữa, còn muốn bà đợi thêm ba tháng? Mẹ kiếp, anh có tin bà đây lật nhà anh lên đem quăng xuống sông không?! Nói với cô ta, ông đây đếch chịu!" Viên Hạ hung hăng tuôn một tràng dài.
Mẹ nó chứ, nếu không phải nể mặt chú Bạch, cô Bạch, cô đã giết Bạch Kỳ Hân lâu rồi, còn ở đó chấp nhận cái điều kiện rách nát vớ vẩn kia của cô ta sao?
Không biết sống chết!
"Bảo với em gái anh, đừng có bức tôi điên lên, đừng quên tôi là ai! Tôi là Huyết - Nhân!" Viên Hạ trừng mắt với Bạch Vương Kỳ, sau đó quay lưng bỏ đi một mạch.
Mà Bạch Vương Kỳ tức tới mức chỉ muốn cào tường, mẹ nó, hắn chỉ là người chuyển lời, sao lại te tua đến mức này chứ!
Hắn rút di động ra, nhấn một dãy số quen thuộc, người bên kia vừa bắt máy đã mắng xối xả, "Bạch Kỳ Hân, em muốn gì thì hai mặt một lời với Viên Hạ ấy, đừng có nhờ anh nữa! Anh cũng chẳng phải nơi trút giận của em hay cô ta, tại sao lại phải nghe hai người chửi mắng chứ?!!"
Mà đầu dây bên kia, một cô gái với mái tóc nâu dài, gương mặt trái xoan xinh đẹp tinh xảo nhẹ nhàng cúp máy.
Ánh mắt Bạch Kỳ Hân dần trở nên âm trầm, môi mím chặt, "Viên Hạ, đây là cô bức tôi độc ác!"
-----------------------------
Thứ 5 mị bắt đầu thi học kì, các thím tự hiểu rồi hen :v

Loading...