Chương 53: Tâm sự cùng nữ chính

Tùy Chỉnh


Mấy ngày trôi qua, sự việc vẫn được lặp đi lặp lại, Sa Bình Tinh thả thính, Viên Hạ đớp thính sẵn tiện quăng thính, Lăng Nhĩ Thuần nghi ngờ nhưng vẫn đớp thính.
Thính bay tứ tung, mình Vi Tạ lẻ loi trơ trọi vẽ vòng tròn trong một góc.
Hôm nay là ngày cuối, thể lực cạn kiệt, điện thoại hết pin, chân mỏi nhừ, Viên Hạ có cảm giác, mình không phải người.
Vì cô chẳng mệt, chẳng mỏi, điện thoại cũng không hết pin, chỉ là cô rất chán.
Ây...buồn rồi!
Lăng Nhĩ Thuần buồn ngủ rồi!
Mấy ngày nay cô ta đối với cô cũng giảm cảnh giác không ít, bây giờ thì cô đang cõng cô ta.
Đương nhiên, đám nam chủ sao mà chịu cho nổi, đã thử kháng nghị, kết quả là Viên Hạ nói, "Muốn cõng? Cõng người kế bên là được rồi!"
Người kế bên, cả đám họ chẳng phải đều là đàn ông sao, cõng thế nào được???
Tiếp tục kháng nghị!
Và đương nhiên, kết quả cuối cùng là bị Viên Hạ đánh cho một trận tơi bời hoa lá thần thánh rung động trời đất xoay chuyển.
Suốt cả đường đi, Lăng Nhĩ Thuần ở trên vai cô cực kì im lặng.
Đột nhiên cô ta lên tiếng, rất nhỏ, chỉ đủ cho cả hai nghe, "Sao đột nhiên cô lại tốt với tôi?"
"Thích đấy, được không? Chịu lột mặt nạ rồi đấy à?" Vì hai người đang đứng ở giữa, Viên Hạ giảm nhẹ bước chân, rất nhanh đã tuột xuống phía cuối.
"Cô nói rõ đi, rốt cuộc là tại sao? Tôi biết cô không quan tâm tới người yêu tôi, vậy cô tiếp cận tôi để làm gì? Là vì sản nghiệp của Lăng gia sao?" Lăng Nhĩ Thuần khó chịu hỏi dồn dập.
"Tôi quan tâm tới cái công ty rách nát đó làm gì chứ, tôi cũng có não đấy!" Viên Hạ hừ mũi, một chi nhánh nhỏ của tập đoàn Mộc Nguyên cũng đủ để cô tiêu xài cả đời rồi. Viên Hạ dừng một chút, rồi lại nói tiếp, "Mà để tôi phân tích cho cô hiểu, cái gì gọi là người yêu."
"Lân Hàn Hạo, La Hiên Thần, Bành Hắc Lữ, Ưu Hiệu Vũ căn bản không yêu cô. Nếu họ yêu cô, sẽ yêu chính con người cô, chứ không nhất thiết cần thấy cô giả tạo như vậy. Nếu họ yêu cô, họ phải tự động loại bỏ người thứ ba, chứ không phải để cô cực khổ đối phó với đám con gái bại não kia."
"Nếu họ yêu cô, họ cũng sẽ chẳng để cô phải dùng những lời nói ngon ngọt và sự ngây thơ giả tạo kia, họ chắc chắn phải hiểu cô, họ sẽ không để cô phải làm những thứ đó. Căn bản, là do họ không yêu cô."
Những gì Viên Hạ nói đều là thật, đám nam chủ này mới là những kẻ giả tạo nhất.
Lúc yêu người này, lúc yêu người kia.
Đã không yêu thì dứt khoát mẹ nó một lần cho xong, đệch mẹ, để một em gái dễ thương đáng yêu như thế này hoá đen vui lắm à?
Bọn không có ăn học!
"Cô...vậy còn Phi Lăng Kiên, Hoàng Hiểu Ngạo?" Lăng Nhĩ Thuần không phủ nhận, những gì Viên Hạ nói cũng rất đúng.
"Phi Lăng Kiên yêu cô, tôi chắc chắn. Anh ta luôn ngăn hết mọi đường lên và đường lui của tôi, anh ta ra sức bảo vệ cô. Mắng tôi, anh ta mắng đầu tiên. Đánh tôi, anh ta xung phong bị đánh đầu tiên. Phi Lăng Kiên có thể nóng tính, nhưng là một chàng trai tốt, cô phải giữ anh ta lại."
"Còn Hoàng Hiểu Ngạo, tôi đoán anh ta yêu đơn phương cô trước. Anh ta tiếp cận tôi chủ yếu là để hạ tôi giúp cô, anh ta không muốn cô phải hạ từng người một như vậy. Tuy anh ta không tốt lắm, nhưng anh ta rất yêu cô."
"Tại sao? Chẳng phải cô nói họ không yêu sự giả tạo này của tôi sao?" Lăng Nhĩ Thuần nhẹ giọng hỏi, cảm giác đã được khai sáng.
"Đúng, nhưng họ hiểu cô. Phi Lăng Kiên, Hoàng Hiểu Ngạo, cái mà họ yêu là con người thật của cô." Viên Hạ hừ mũi nói.
"Gì cơ?" Lăng Nhĩ Thuần giật mình, buột miệng hỏi.
"Cho xin đi cô gái à, thế lực của họ lớn hơn của đám người yêu còn lại của cô hợp lại nhiều đấy!" Viên Hạ bực mình càu nhàu, "Tôi chỉ nói vậy thôi, lựa chọn là do cô, cô phải tự chọn lấy."
"Tôi hiểu..." Lăng Nhĩ Thuần nén đau khổ, cười nhẹ một cái.

"...Lăng Nhĩ Thuần!" Viên Hạ mím môi.
"Hả?" Lăng Nhĩ Thuần theo phản xạ hỏi ngược.
"Nếu có một ngày Phi Lăng Kiên và Hoàng Hiểu Ngạo phản bội cô, cứ tới tìm tôi."
Nếu có một ngày họ phản bội cô, cứ tới tìm tôi.
Trái tim Lăng Nhĩ Thuần như bị đánh mạnh vào, đập thình thịch.
Mẹ kiếp, bà cô của tôi à, đừng có động đậy nữa được không, tôi cũng biết mệt đấy!
Viên Hạ cắn chặt răng, chịu đựng cơn nhức ê ẩm trên lưng.
Lời Viên Hạ nói từ nãy đến giờ, hoàn toàn không có mục đích khiêu chiến nào.
Căn bản, trong ấn tượng của cô, Lăng Nhĩ Thuần là một người giả tạo, nhưng cô ta thông minh, mưu mô, trên hết, chưa hoàn toàn hoá đen.
Kế hoạch ban đầu là hạ nữ chính, cuối cùng bị Viên Hạ mê gái biến thành dụ dỗ, ngăn chặn sự hoá đen của em gái đáng yêu này.
Nợ mà nữ chính trao cho nguyên chủ xuất phát từ nam chính, vậy thì cô đòi trên người nam chính.
Cô cũng sẽ không đụng đến Phi Lăng Kiên và Hoàng Hiểu Ngạo, nhưng đám còn lại thì không chắc chắn.
Tại sao? Hành hạ nam chủ không vui sao?
Mắc mớ gì mấy cuốn truyện xuyên không gì đó, nữ chủ xuyên qua đều không động vào nam chính nhưng lại phá hoại nữ chính người ta?
Nữ chính giả tạo? Đám nam chính đó thì tốt đẹp lắm chắc!
Mồm thì khăng khăng là yêu người này, nhưng thằng nào dám nói mình sau này không yêu cái cô xuyên không kia?
Nữ nhân giả tạo, độc ác thì bảo lòng dạ rắn rết.
Nam nhân cặn bã thì bảo đàn ông mà, ai cũng thế thôi.
Còn đạo lí không? CÒN ĐẠO LÍ KHÔNG?
Ngay cả "Nam nữ bình đẳng", cũng là nam đứng trước, nữ đứng sau!
Lòng hận thù với đàn ông của Hạ men lỳ tăng một bậc.
Vi Tạ: "..." Viên Hạ, nãy giờ tôi đứng kế bên cậu đấy.
Thật ra, Viên Hạ từ trước đến nay, đều không thích tiếp xúc quá nhiều với đàn ông.
Ừ thì ngoại trừ Lưu Vũ và tiểu mĩ thụ Sa Bình Tinh.
-------------------------------------
Ây chà chà, kiểm tra hoá 10 điểm, vui muốn sút quần a ><
É hé hé, còn ai nhớ mị hông nà <3
Câu like, câu like, câu like!
Like cho mị đuê!!!

Loading...