Chương 5: Siêu hacker Viener

Tùy Chỉnh

Tối hôm đó, trong khi Hà Thục Phương đang ngủ sau khi ăn, cô ngồi ngay kế bên với 1 cái máy tính.
Những ngón tay thon dài lướt trên bàn phím với tốc độ bàn thờ, nhìn là thấy hoa mắt. Những dãy số dày đặc hiện trang màn hình, đôi mắt thiếu nữ vẫn dán chặt vào đó.
Click!
"Aaa, cuối cùng cũng đánh sập tường lửa rồi. Cái công ty này cũng dai thật!" Sa Khúc Mạn than vãn.
Chuyện là cô đang xâm nhập vào dữ liệu công ty chính của Lăng thị. Sau khi lấy được các dự án, mẫu thiết kế trang sức, copy,... Cô xoá tất cả bản gốc của Lăng thị...không còn một mống...
"Í da, lỡ tay!" Sa Khúc Mạn nhếch mép.
Cô cầm cái usb chứa dữ liệu đi qua phòng làm việc của gia gia và Sa Bình Tinh. Gia gia tuy nói già chứ thật ra mới 65 thôi. Cả hai đang ở trong phòng làm việc, thấy Khúc Mạn vào liền bỏ dữ liệu trong tay xuống.
"Não tàn, có chuyện gì hả?" Sa Bình Tinh cười nhẹ.
"Nè, tặng hai người đó." Sa Khúc Mạn giơ cái usb ra, bĩu môi nói.
"Cái gì vậy Mạn nhi?" Gia gia tháo mắt kính, nhìn vật mà cháu gái yêu quý đem tới.
"À, là tất cả dữ liệu đầu tư, mẫu thiết kế và các dự án cảu Lăng thị đấy ạ! Nhưng mà lúc nãy Mạn nhi lỡ tay, xoá hết toàn bộ bản gốc của người ta luôn rồi, có phải con làm chuyện xấu không ạ??" Sa Khúc Mạn chọt chọt hai ngón trỏ với nhau, mặt cúi gằm xuống.
Khoé miệng gia gia và Sa Bình Tinh giật liên hồi. Sa Bình Tinh không khỏi choáng váng. Em họ à, chuyện dữ liệu gác qua một bên. Rõ ràng em ăn cắp xong rồi cố tình xoá bản gốc, cớ gì lại làm bộ dáng như đầu thú? Nhìn là biết em cố tình xoá rồi, có cần phải làm cái mặt ngiêm trọng đó không? Em họ, phải chăng là em bị biến thái?
"Em lấy cái này ở đâu?" Dẹp mấy suy nghĩ kia qua một bên, Sa Bình Tinh nghi hoặc hỏi.
"Đương nhiên là em lấy rồi!" Sa Khúc Mạn ngẩng đầu, cười tươi rói.
"Ở đâu?" Sa Bình Tinh gằn giọng.
"À, đương nhiên là em hack công ty chính của Lăng thị rồi!" Sa Khúc Mạn hồn nhiên nói, thành công làm khoé miệng hai người nào đó giật tiếp.
Em họ, phải chăng em là thiên tài?
Tập đoàn Lăng thị là một tập đoàn lớn mạnh, 6 tháng trước đã từng công bố chuyên viên máy tính của họ. Ra đó là siêu hacker đứng đầu thế giới!
Giờ em họ nói em hack của Lăng thị, chả khác nào nói em đánh bại hắn, vậy em còn hơn cả thiên tài à?
"Chúc hai người ngủ ngon, con về phòng đây!" Sa Khúc Mạn cười híp mắt đi ra khỏi cửa.
Sa Khúc Mạn về phòng, đêm đó, Sa thị gấp rút cho ra sản phẩm từ các mẫu thiết kế lấy được.
3 ngày sau, trường N.

Trong lớp 11a1 có 1 cảnh tượng rất hay. Sa Khúc Mạn mặc váy, không phải quần tây như mấy hôm trước nữa ngồi trên ghế, chăm chú nhìn Lăng Nhĩ Thuần đang quỳ dưới đất.
"Khúc Mạn,...hức...hức...em...hức...có ghét chị...hức...cũng...không sao..." Lăng Nhĩ Thuần khóc lóc, nói"...nhưng...em đừng...hức...làm gì....hức...Lăng...thị..."
"Chị gái, chị có thể nói rõ hơn chút nữa được không? Tôi chả hiểu chị nói cái gì nữa. À mà tôi không làm gì Lăng lán gì đó của nhà chị đâu!" Sa Khúc Mạn tỉnh rượi nói.
"...hức...nhưng bản...thiết kế...hức...đó là...tâm...huyết...hức...của...cha..." Lăng Nhĩ Thuần cố nín khóc.
"À, ra là chị bảo mấy bản thiết kế mà Sa thị tung ra gần đây là của Lăng thị?" Sa Khúc Mạn vờ ngạc nhiên.
Lăng Nhĩ Thuần khẽ nhìn ánh mắt hận thù mà mấy nam chủ dành cho cô, cười thầm, cô ta gật đầu, nước mắt lại trào ra.
"Bằng chứng?" Sa Khúc Mạn cười mỉm.
"H...hả...?..." Lăng Nhĩ Thuần sợ sệt ngẩng đầu lên.
"Tôi cần bằng chứng chứng minh những thiết kế đó là của Lăng thị, nếu là thật, chẳng phải các người có bản gốc hay sao?" Sa Khúc Mạn xoay xoay cây bút bi trong tay.
"...hức...hức..." Lăng Nhĩ Thuần chỉ khóc. Bản gốc bị xoá hết rồi, lấy cái gì mà chứng minh?
"Này, cô ức hiếp người quá đáng rồi đấy!" Phi Lăng Kiên ôm Nhĩ Thuần vào lòng, trừng mắt với Sa Khúc Mạn.
"Phi thiếu, tôi chả làm gì hết, nãy giờ tôi chỉ ngồi trên ghế, xoay bút, nói chuyện. Mà tôi cũng chả nói nặng gì Lăng tiểu thư cả, có người định vu oan cho công ty tôi, tôi chỉ đòi bằng chứng thôi!" Sa Khúc Mạn nhún vai, trong mắt xẹt qua tia khinh thường, rất nhanh.
"Rõ ràng cô làm cho Thuần Thuần khóc, còn mạnh miệng?" Phi Lăng Kiên tức giận.
"Phi thiếu, tôi-không-có-ức-hiếp-ai hết! Anh có nghe hiểu tiếng người không vậy?" Sa Khúc Mạn cau mài, nhìn qua đám người trong lớp"Mấy bạn, cho mình hỏi, có ai thấy mình làm Lăng tiểu thư khóc chưa?"
Người trong lớp bắt đầu xì xào.
"Tôi thấy Lăng tiểu thư tự quỳ xuống rồi khóc mà!"
"Ừ, tôi cũng vậy!"
"Rõ ràng Sa Khúc Mạn có làm gì đâu?"
"Không biết sao Lăng Nhĩ Thuần lại khóc nữa!"
Sa Khúc Mạn nhếch mép, nhìn Phi Lăng Kiên và Lăng Nhĩ Thuần một cách giễu cợt.
Sa Khúc Mạn bổ sung một câu.
"Chó ngoan không sủa bậy, sủa rồi để bị đánh, quả là chó ngu!"

Loading...