Chương 46: Câu dẫn bằng một bài hát

Tùy Chỉnh


Lúc mà bọn Sa Bình Tinh tới nơi đã là năm giờ ba mươi, liền mua nước đi vào hàng ghế vip của mình.
Buổi biểu diễn này là của tập đoàn Mộc Nguyên, đương nhiên không phải chỉ có Derane biểu diễn mà còn nhiều người.
Từng ca sĩ cứ thay phiên lên biểu diễn, mà người xem luôn hăng hái chờ đợi tiết mục của Derane, đơn giản là vì cô luôn biểu diễn cuối cùng.
Gần hai tiếng với một đống tiết mục trôi qua, cuối cùng cũng tới lúc Derane ra sân khấu.
Sân khấu bỗng dưng vụt tắt, chỉ chừa lại một tia sáng, mà tia sáng đó bỗng dưng di chuyển, chói sáng thân ảnh một người đang đứng trên sân khấu.
Người này mặc một chiếc áo thun trắng và quần jean đen, bên ngoài khoác một chiếc áo caro đen, mang bata trắng.
Hết sức đơn giản, không thể nhìn ra đây là Derane nếu không có cái mắt kính vuông cute quen thuộc kia.
Viên Hạ khi trong thân phận Derane không chỉ mang mặt nạ hoá trang mà còn đeo một cặp kính gọng đen, trông cute hết sức.
Vì sợ người ta phát hiện cái mái tóc tím rực rỡ trông y chang "Viên Hạ", cô bắt buộc phải phun một loại thuốc lên tóc để đổi màu, nhưng chỉ cần rửa dưới nước là sạch ngay.
Viên Hạ vò mái tóc cụt ngủn đã được đổi thành màu đen của mình, các fan ở dưới lại hét ầm lên, khiến Sa Bình Tinh suýt bị doạ đứng tim.
Chỉ là vò đầu thôi mà, có cần phải làm ghê gớm thế không, hơn nữa, đây là nữ mà!
Tiếng nhạc nhẹ nhàng khẽ vang lên, sân khấu một lần nữa tối đen, khi khúc nhạc dạo qua đi, tia sáng lúc nãy trở lại.
Viên Hạ khẽ mở miệng, âm thanh trầm bổng mê hoặc người nghe, khiến người ta không tự chủ được mà nhập tâm vào lời bài hát.
"Nếu thế giới này là một màu đen kịt, thì thật ra tôi cũng đẹp lắm chứ.
Trong tình yêu thì đều hao tổn nhiều nhất chính là...
Những việc rắc rối chẳng hề quan trọng, có sai trái thế nào cũng chả sao...
Nếu giống như bạn lúc nào cũng được người khác ca tụng
Những kẻ hèn mọn quanh tôi biết đâu cũng sẽ biến mất
Thật ra tôi cũng chẳng để ý có bao nhiêu cơ hội
Có thể dũng cảm tiến lên như một người hùng
Giải phóng ma quỷ trong tôi, thế nhưng nào có phải là tôi
Kẻ lập dị có thể không cần mở đèn
Tôi cứ thích di chuyển chớp nhoáng trên sân khấu tối đen...
Kẻ lập dị trong cái thời đại nhập nhằng này
Sự tồn tại của tôi giống như một điều xui rủi
Có người chỉ cần nhỏ một giọt lệ, là sẽ hoá thành "hồng nhan hoạ thuỷ"
Có người lại ném lại đi danh vọng, chẳng màn bất cứ thứ gì
Chỉ cần bạn có thừa sự giả dối, thì sẽ không sợ ma quỷ có phải không?
Nếu kịch bản đã viết ra ai cao quý hơn ai, tôi chỉ có thể lặng lẽ mà diễn nét đẹp nghệ thuật vốn vô tội
Từ ước muốn cho đến tham vọng cũng sẽ có rất nhiều cơ hội
Giống như hạt bụi kia chẳng kiêng nể điều gì, hoá thành tro rồi ai còn nhận ra
Dù cho nó có xứng hay không

Kẻ lập dị có thể không cần mở đèn
Tôi cứ thích di chuyển chớp nhoáng trên sân khấu tối đen
Kẻ lập dị trong cái thời đại nhập nhằng này
Sự tồn tại của tôi không phải điều xui rủi
Kẻ lập dị thật ra thấy nhiều rồi cũng không cho là lạ
Càn rỡ lúc HIGH ra sức mà giẫm đạp
Sự thuần khiết không thể chống đỡ nổi điều gì kia
Kẻ lập dị đây chính là thời đại của chúng ta
Tôi không tồn tại mới chính là điều không ngờ..."
Sau khi Viên Hạ hát xong, toàn bộ khán giả lặng như tờ.
Bài hát này, họ chưa từng nghe qua, vậy là nữ thần sáng tác ư?
U ám quá!
Lạnh lẽo quá!
Đáng sợ quá!
Thật sự đây là Viên Hạ lấy từ một trong những bài hát kiếp trước của mình ra, từ lúc khôi phục lại thân phận Derane tới nay, cô chỉ toàn sử dụng bài hát của bản thân.
"A...ưm...Chị Derane, bài hát này là...?" Một cô bé khoảng mười lăm tuổi ngượng ngùng hỏi.
"Đây là bài hát do chị sáng tác, tên là "Kẻ lập dị"!" Viên Hạ ngồi xổm xuống, vươn tay ra, mỉm cười dịu dàng hỏi, "Chị xoa đầu em được không? Nếu em không thích thì cũng không sao..."
Đôi mắt cô bé kia sáng lấp lánh, được nữ thần xoa đầu? Có ai lại từ chối chứ!
"Vâng ạ!" Cô bé gật đầu lia lịa, miệng cười toe toét.
"Thế em tên gì?" Viên Hạ lại hỏi.
"Em...em tên là Nhật Lam!" Cô bé ngượng ngùng nói.
Viên Hạ chậm rãi đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của Nhật Lam, "Tên em thật đẹp, tiểu Lam, hãy luôn luôn là một cô bé ngoan nhé!"
Nói xong liền cười tươi.
Khoảng khắc đó, tất cả mọi người như vỡ oà, cảm giác ấm áp lan toả trong không khí, khiến nhiều người ghen tỵ với cô bé được Viên Hạ xoa đầu.
Huyết Thất trong cánh gà vuốt mặt, bà cô này lại lên cơn thèm cua gái nữa rồi!
Thử lúc nãy là một nam nhân hỏi xem, muốn cô ta xoa đầu?
Đi ngủ đi!
Thế nào mà bà cô này chỉ hát đúng một bài hát, lại câu dẫn được nữ nhân còn giỏi hơn nam nhân bọn họ!
Hắn bái phục!
----------------------------------------
Bơ, bơ, bơ hoài!
Ta giận, ta giận ><

Loading...