Chương 44: Tán gẫu năm giờ sáng

Tùy Chỉnh


(Chỉ là một chap giải trí, nhưng nếu để ý kĩ, có lẽ sau này các nàng sẽ thu thập được vài điều làm manh mối diễn biến câu chuyện a~
Ta chỉ nói vậy thôi, các nàng từ từ đọc nghen!"
Moa~ moa~ moa~
Iu các nàng nhiều nhiều, đừng bơ ta nghen!
-----------------------------------
Sáng sớm thức dậy vào năm giờ, Sa Bình Tinh còn đang lờ đờ xuống lầu thì thấy Vi Tạ và Lưu Vũ ngồi thù lù một đống trong góc.
"Âu shit, hú cmn hồn!!"
Vi Tạ và Lưu Vũ ngẩng nhẹ đầu lên, nhìn anh ta bằng ánh mắt thâm cừu đại hận.
Vi Tạ nhấp nháy miệng hỏi, "Hôm qua cậu tỏ tình với Hạ Hạ đúng không?"
"Ừ, nhưng mà cô ấy từ chối rồi, cái mặt bình tĩnh lắm luôn ấy! QAQ" Sa Bình Tinh nhíu nhíu mày nói, tỏ tình bị từ chối, nói không khó chịu là nói dối.
Ngay lập tức bị một cái dép bông đập thẳng vào mặt.
Vi Tạ thở hổn hển nhìn anh ta, mắt đỏ ngầu chực khóc.
"Có lẽ cậu không biết, Viên Hạ được tỏ tình xong có một tật xấu...là tra tấn nỗi sợ của người khác!" Lưu Vũ chậm rãi nói, nhìn kĩ sẽ thấy trên môi anh ta có một vệt son.
Sa Bình Tinh: "..." What?
Chuyện gì đang xảy ra thế?
"Hôm qua cậu về phòng ngủ sớm, làm gì biết chuyện gì đang xảy ra." Vi Tạ cáu giận nói, đáng chết, hèn chi Hạ Hạ lên cơn điên như thế!
"Thế cô ấy làm gì các người à?" Sa Bình Tinh mím môi hỏi, cùng lắm thì cắn loạn thôi, có gì ghê gớm.
"Cậu ta bắt Lưu Vũ mặc trang phục hầu gái hở rốn, đội tóc giả và trang điểm, tạo kiểu "quyến rũ" chụp hình gần ba tiếng, cậu ta trói tôi lại rồi bắt tôi xem hơn hai mươi bộ phim kinh dị cả đêm!!!!" Vi Tạ gào thét lên, sau đó Lưu Vũ còn chèn thêm một câu, "Em ấy còn trói Phương Phương vào cột rồi bắt cô ấy nhìn em ấy ăn...suốt hai tiếng."
Ôi đệch.
Tàn nhẫn, quá mức tàn nhẫn.
Vẻ mặt Sa Bình Tinh méo xệch.
Ai mà chẳng biết thứ Lưu Vũ sợ nhất là phải mặc đồ kiểu đó, thứ mà Vi Tạ sợ nhất là **, thứ Hà Thục Phương sợ nhất...là đói.
Sa Bình Tinh hơi nhướn mày, sao chỉ thấy hai người này, Hà Thục Phương đâu?
Anh quét mắt nhìn quanh nhà một chút, sau một hồi liền nhìn thấy cô ấy.
Hà Thục Phương đang quỳ rạp trước bàn thờ.
Bị shock tinh thần rồi à?
Nhìn kĩ một chút, cái đó đâu phải bàn thờ nhà mình!
Nhìn kĩ chút nữa, á đù đù đu! Hình Viên Hạ kìa!
"Viên Hạ đâu?" Sa Bình Tinh e dè hỏi.
"Sau khi tra tấn chúng tôi xong thì ngủ rồi!" Vi Tạ đi tới sô pha, bực bội mở tivi.

"Các người có ba người, sao không chống lại?" Sa Bình Tinh cũng ngồi lên sô pha, khó hiểu nói.
"Thử đi, xem có bị nó cắn chết không!" Lưu Vũ nằm xuống sô pha đối diện, nghiêm túc nói, "Tiểu Phương, đừng lạy nữa, có nguyền cách mấy con quái vật đó cũng không chết được đâu!"
Sa Bình Tinh: "..."
"Chẳng phải Viên Hạ kể là anh mắc chứng cuồng em gái sao?"
"Đó là hồi trước, bây giờ tôi biết được tiểu Phương đáng yêu rồi, cần chi con quái thú thích cắn loạn đó nữa!" Lưu Vũ ôm Hà Thục Phương vào lòng, nhẹ giọng an ủi cô nàng.
"Ồ, vậy tóm lại là trước khi gặp Thục Phương, anh tưởng mình là M nên cam tâm tình nguyện gọi là cuồng em gái, sau khi gặp Thục Phương rồi thì phát hiện mình có thể bảo vệ một cô gái yếu hơn mình, nên thoát kiếp bị đày ải bởi muội muội đúng không?" Sa Bình Tinh tóm tắt, nhưng sai ở đâu thì không ai nhận ra.
Ở góc cầu thang có người đang nghe lén: "..."
Mẹ nó, cô đang đói đấy!
"Bình Tinh, rốt cuộc là sao lại tự dưng tỏ tình vậy?" Vi Tạ nhướn nhướn mày hỏi.
"Không có lí do, đột nhiên có cảm giác muốn tỏ tình, nhưng không thể phủ nhận rằng trái tim quá mức chịu đựng rồi." Sa Bình Tinh cười khan, lắc nhẹ đầu than.
"Tôi có cách này, cậu xem có được không?" Hà Thục Phương ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói.
"Cách gì?" Sa Bình Tinh hai mắt sáng rực nhìn cô nàng.
Người nào đó đang nghe lén cũng hóng hớt vểnh tai.
Bầu không khí cực kì hồi hộp, tất cả đều vểnh tai hết cả lên.
Những chữ Hà Thục Phương sắp phun ra chính là cách thu phục một con quái vật, quả là bí kíp.
"Mau nào, có nước mau xịt, có rắm mau thả!" Vi Tạ nhăn mặt nói, tò mò hết sức.
Hà Thục Phương hít sâu, sau đó trầm giọng nghiêm túc nói, "Tôi biết một chỗ bán xuân dược tốt lắm..."
Sa Bình Tinh: "..."
Lưu Vũ: "..."
Vi Tạ: "..."
Người nào đó: "..."
Ôi đệch! Con bà nó chứ, cách trả thù này cũng quá độc ác đi!
"Thôi...không bàn về chủ đề này nữa!" Sa Bình Tinh xua xua tay, thất vọng tràn trề nói, "Vi Tạ, hôm trước Viên Hạ có nói cô ấy đã thiến Mộc Mộc, có thật không vậy??"
"Thật đấy, thật ra tôi thấy làm như vậy cũng khá tàn nhẫn." Vi Tạ rũ mắt nói, "Nhưng khi hỏi lí do, Viên Hạ nói là, ba phần là khiến cậu ấy thấy bị phản bội, bảy phần là vì tổn thương."
Sa Bình Tinh nghe vậy cũng gật gù thông cảm.
Có người nào sau khi bị người mình yêu thương nhất phản bội mà giữ được lí trí chứ?
Viên Hạ làm thế tuy có hơi độc ác, nhưng với tính cách cô ấy đây chỉ là bình thường.
Sa Bình Tinh đang chìm trong suy nghĩ, liền nghe thấy Vi Tạ phun ra vài chữ.
"Chín mươi phần là vì Mộc Mộc hôn tôi."
Sa Bình Tinh: "..."

Loading...