Chương 43: Viên Hạ, anh thích em

Tùy Chỉnh


Hôm sau đi học, Viên Hạ cười thầm, nam phụ mãi là nam phụ.
Điều này phải nói là, kế bên Lăng Nhĩ Thuần giảm đi hai người.
Hiên Ân và Hoàng Bạch Hàn đã bị các nam chủ xử lý.
Viên Hạ động não một chút, nhớ lại tại sao hai kẻ kia bị "xử", hình như là không kiềm nổi dục vọng, hai đứa bắt Lăng Nhĩ Thuần định chiếm riêng, cơ mà bị nam chủ phát hiện, thế là...
DIE!
Khửa khửa khửa, thấy chưa, cô chỉ cần ngồi không nhìn cũng biết được cô ta sẽ mất đi hai nam nhân mà!
Cơ mà chuyện nhà người ta, mình không nên chỏ mõm vào, khéo lại bị đập cho phù mỏ.
Viên Hạ âm thầm vái lạy trong lòng, Hiên Ân, Hoàng Bạch Hàn, mong các ngươi siêu thoát.
Vi Tạ ở bên cạnh nhìn vẻ mặt vừa thương tiếc vừa hả hê của cô, cuối cùng không nhịn được khẽ cất tiếng.
"Viên Hạ, là cậu giật dây đúng không?"
"Thì sao, nếu như không giật dây thì phải đợi thêm nữa à, tôi đã đợi một năm rồi." Viên Hạ lạnh mặt nói, cực kì nghiêm túc.
Đáng lẽ đám nam phụ đó phải bị xử một năm về trước, theo nguyên tác chính là do nữ phụ Sa Khúc Mạn xúi giục, sau mới dẫn đến hoạ chính mình cũng bị giết.
Mà cô trong lòng rộng lượng, tha cho chúng một năm, bây giờ hành động là quá hiền từ!
Cô chỉ lấy thân phận Huyết Nhân nói cho chúng vài thông tin, sẵn tiện giao thông tin cho nam chủ, sau đó, gây dựng cho đám nam chủ đó suy nghĩ là Huyết Nhân muốn giao hảo với bọn họ.
Cách trả thù tốt nhất là gì, là đưa chúng lên trời, sau đó dùng hai chân nhảy lên giẫm bẹp đem chúng quẳng xuống mười tám tầng địa ngục.
Vi Tạ liếc một cái, âm thầm nuốt nước miếng, may mà cô bị lộ thân phận sớm, nếu đợi Viên Hạ thực sự ra tay mới đáng sợ, làm như hôm bữa đã là nhẹ nhàng lắm rồi.
Nhưng trong trường hiện giờ đang có một chuyện cực kì ghê gớm, khiến vẻ mặt tất cả mọi người đều sợ hãi.
Nam thần Dạ Thân Trạch mặc váy!
Không sai, Vi Tạ đã đi nối tóc vào hôm qua, hôm nay lại xoã tóc, mặc một cái áo phông trắng tay lỡ và một cái váy đen xoè ngang đầu gối, sẵn tiện mang luôn một đôi giày trắng đế bệt.
Kinh hoảng, tất cả mọi người đều chắc chắn, thứ đằng sau lớp áo đó chắc chắn là ngực! Là Thật!!!
Một cô bé nhẹ nhàng đi tới, "A...Dạ Thân Trạch, cô là con gái?..."
"Tôi nói tôi là con trai lúc nào?" Vi Tạ nhẹ nhàng quắc mắt, lạnh lùng nói.
Viên Hạ bĩu môi nhìn bạn mình, ây dà, cái con này mỗi lần về với hình dáng cũ là hiện nguyên bản chất luôn.
Viên Hạ nhẹ nhàng xoa đầu cô gái kia, ấm áp cười nhẹ nói, "Cô ấy đúng là con gái, em đừng có thất vọng, hay là để chị làm nam thần được không nào?"
Viên Hạ có mái tóc tím cắt ngắn như con trai, chải lệch qua một bên, lại có gương mặt xinh đẹp, mặc một chiếc áo phông trắng, quần jean, khoác thêm chiếc áo sơ mi sọc đỏ bên ngoài và mang giày thể thao đen, quả thật từ xinh đẹp liền biến thành soái ca...
Mặt cô gái kia nóng ran, tay Viên Hạ rất ấm, sau đó, từ từ, từ từ, rốt cuộc mặt cô bé đỏ lừ.
"Vâng...ạ, từ nay em sẽ là người hâm mộ của chị!" Cô bé mắt sáng rỡ nói.
Viên Hạ thân thiết ôm lấy cô gái, giọng ấm áp nói, "Không cần phải hâm mộ này nọ đâu, tiểu sư muội, em là tiểu sư muội của chị cơ mà!"

Không cần quan tâm cái gì, cô bé chỉ nghe thấy từ "của chị"...
Vi Tạ nhẹ nhàng bổ sung vào đầu, Viên Hạ tạo kỉ lục mới, tán đổ một em gái trong vòng ba phút.
Sa Bình Tinh đứng đằng sau mặt đen xì, thiếu chút nữa ngồi sụp xuống.
Lưu Vũ thương tiếc liếc nhìn hắn, em rể à, tình địch của em trải dài từ nam đến nữ, thật đau lòng.
...
Khoảng ba giờ chiều, Viên Hạ lại cúp tiết.
Cô lại đi đến phòng nhạc cụ hôm trước, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Viên Hạ ngồi bệt xuống tường, trong đầu trống rỗng.
Bất ngờ cánh cửa bị đẩy ra, nhẹ nhàng như sợ người bên trong giật mình.
Sa Bình Tinh khép cửa lại, nhẹ nhàng ngồi kế bên Viên Hạ.
"Viên Hạ, hôm trước anh tỏ tình và hôn em, anh biết em còn thức. Bây giờ vẫn thức, mở mắt đi."
Viên Hạ chậm rãi mở mắt, sâu trong đôi mắt cô là một sự lạnh giá không nói nên lời.
"Được, bây giờ anh chính thức tỏ tình đây, Viên Hạ, anh thích em!" Sa Bình Tinh cười nhẹ nhìn cô.
Viên Hạ cúi thấp đầu, lúc sau mới nói, "Hình như tôi đã nói rồi, tôi...không còn tin vào tình yêu nữa..."
"Đâu có ai cấm là anh không được thích em, anh sẽ khiến em tin tưởng tình yêu!" Sa Bình Tinh cười sáng lạng.
"Sa Bình Tinh...anh hiểu rõ mà, chúng ta là cùng một loại người..." Viên Hạ cười khẩy, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Vậy chẳng phải rất hoà hợp sao, càng tốt!" Sa Bình Tinh nhìn cô, cười tít cả mắt, sau đó nghiêm túc nói với cô, "Có điều...em phải coi anh với tư cách một người con trai."
Viên Hạ chỉ cười nhẹ, bỏ đi.
...
Viên Hạ, anh thích em...
Rất thích, thích tới phát điên lên được...
Mỗi tối đi ngủ đều phải nhìn thấy bóng em...
Mỗi sáng thức dậy đều phải tìm kiếm hình dáng em...
Sa Bình Tinh cười nhẹ một cái, xoa xoa mái tóc vàng hoe của mình, đẩy cửa đi khỏi phòng.
--------------------------------
Xin lỗi mấy nàng nha, chap mới bộ Thiên tài khuynh thành ta làm xong rồi, cơ mà lỡ tay ấn nhầm nút xoá, để tối nay ta đền lại cho nha!
Thành thật xin lỗi!

Loading...