Chương 41: Não

Tùy Chỉnh


Tối hôm đó, Hà Thục Phương một mình nằm trong phòng, một mình suy nghĩ.
Cô không ngờ, thu nhập của Lưu Vũ thế mà cao hơn cả thu nhập của tập đoàn nhà cô.
Tập đoàn nhà cô chỉ thu được một trăm tám mươi ngàn đô la một tháng!
Ít hơn một tác giả viết truyện trên mạng hai mươi ngàn đô!
Đáng chết, rốt cuộc sau khi cô đi, tập đoàn đã thục lùi đến mức nào?!
Hà Thục Phương đi tới phía bàn, lấy máy tính, giấy bút ra.
Trên thực tế, Hà thị cũng giống như tập đoàn Mộc Nguyên, làm ăn cực kì tạp nham.
Cái móng heo gì cũng bán.
Nhưng mỗi sản phẩm đều rất uy tín, hơn nữa lĩnh vực nào cũng thấy Hà thị chen chân, mà độ tuổi giới hạn của khách hàng là không có.
Nên, khách hàng khá yêu thích cái tập đoàn mang tên Hà thị này.
Hơn nữa con gái làm sát thủ, Hà thị sao có thể không bí mật chen chân vào làng buôn bán vũ khí xuất nhập khẩu đầy đủ các mặt hàng, bảo đảm uy tín chất lượng cao, không hài lòng có thể đổi trả...
Cái đờ mờ, cô đang nghĩ gì thế này?!!!
Phải rồi, điểm mấu chốt là tập đoàn đã tụt dốc không phanh sau khi Hà Thục Phương được Viên Hạ mời qua Sa gia ăn bám.
Hà Thục Phương vận động não, cả đêm nghĩ cách nâng cao thứ hạng của Hà thị, vận dụng hết sức năng lực, liên lạc bàn bạc với người nhà, có thể nói là làm việc từ tám giờ tối đến ba giờ sáng mới đi ngủ!
...
Sáng hôm sau, Viên Hạ thức dậy lúc bốn giờ sáng lại ra phòng khách xem tivi.
Vừa bật lên, tin tức khẩn cấp đang được thông báo.
[Hà thị cho ra bộ năm mươi sản phẩm mới dành cho các quý cô, bán với số lượng có hạng, từ hạng năm mươi sáu tăng lên hạng bốn mươi bảy thế giới sau một đêm!]
Viên Hạ không quan tâm lắm, mới tăng lên chín hạng, có lẽ tiểu Phương Phương nhà cô chưa dùng hết sức rồi.
Thế là xem phim kinh dị tiếp.
Một tiếng sau, một tin khẩn cấp chen ngang bộ phim cô đang xem.
[Giá cổ phiếu Hà thị tăng tận mười phần trăm, từ hạng bốn mươi bảy tăng lên hạng ba mươi tám thế giới!]
Viên Hạ hơi ngạc nhiên, tiểu Phương Phương dùng hơi nhiều sức rồi nha!
Kệ thây nó, coi phim kinh dị tiếp!
Nửa tiếng sau.
[Giá cổ phiếu Hà thị tăng năm phần trăm, từ hạng ba mươi tám tăng lên hạng hai mươi lăm thế giới!]
Viên Hạ: "..."
Một tiếng sau.
[Giá cổ phiếu Hà thị tăng mười bảy phẩy tám mươi chín phần trăm, từ hạng hai mươi lăm tăng lên hạng mười lăm thế giới!]
Viên Hạ: "..."
Bốn mươi phút sau.
[Giá cổ phiếu Hà thị tăng ba phần trăm, từ hạng mười lăm tăng lên hạng TÁM thế giới!!!!!]

Viên Hạ: "..." Ôi giời ơi, Phương Phương nhà cô đã sử dụng não hết công suất rồi đấy sao?
Cuối cùng con bé đã biết sử dụng não, cô không cần phải buồn phiền nữa rồi, con đã lớn không rồi!
Nói về não...
Thực ra Hà Thục Phương không ngốc, mà thông minh, cực kì thông minh, khiến người ta phải ghen tị!
Có thể nói là thiên phú ngang ngửa Viên Hạ.
Viên Hạ đã từng cho cô ấy thử một lần rồi, kết luận là, con nhóc này cái quái gì cũng làm được, hơn phân nửa những thứ đã kiểm tra là tuyệt vời, những cái còn lại không tốt thì cũng là quá tốt đi!
Nhưng cô gái này lại là người quên lắp não khi nói chuyện.
Nhiều lúc khiến Viên Hạ tức giận muốn nổ phổi.
Hôm qua mới gây dựng chủ đề một tí, định thử khả năng của con nhỏ này chút, không ngờ làm một cái tăng từ hạng năm mươi sáu đến hạng tám!
Não của cô gái này quả nhiên không thể xem thường.
Nhưng mà Phương Phương của cô làm việc cật lực như thế, cần phải có cái gì đó tẩm bổ một chút.
Được rồi, hôm nay bà sẽ đích thân xuống bếp nấu đồ ăn.
Đầu bếp cao cấp trăm sao Lưu Vịnh Nha đích thân xuống bếp, quả nhiên là cơ hội trời cho dành cho tất cả những người trong Sa gia này!
Viên Hạ bước đến bên cái tủ lạnh to gấp năm mình, thầm cảm thán, nhà giàu có khác.
Nếu mà Huyết Thất có ở đây, chắc chắn sẽ kêu gào, cái bà cô này, vậy cái tủ lạnh to gấp mười lần thân thể cô ở bên Mĩ độc quyền sản xuất là cái giống gì?!!!!!!!
(Mỗ tác giả: Không, đó không phải là tủ lạnh, đó là nhà băng!)
Năm mươi phút sau, tức tám giờ sáng, những người trong Sa gia lũ lượt thức dậy.
Vừa bước xuống phòng bếp, hầu như cằm của tất cả mọi người đều rớt xuống đất.
Sa Bình Tinh kinh ngạc la hét, "Viên Hạ, cái bàn cỗ này là em một mình làm hết đó hả?!!!!"
Vì Sa gia dùng người hầu rất khiêm tốn, tính cả bảo vệ, người hầu, và chủ nhân thì chỉ khoảng ba mươi lăm người là cùng.
Nên, Viên Hạ khiêm tốn hơn, "chỉ" nấu mười món ăn với những cái nồi, chảo thuộc loại đường kính năm mươi cm.
Cô múc ra mỗi dĩa một ít, đặt mười dĩa lên bàn.
Còn lại là của các cô người hầu và các anh bảo vệ.
Nên, đừng hỏi tại sao Lưu Vịnh Nha ít khi vào bếp.
Đó là vì mỗi lần cô ấy có hứng, không bao giờ biết tiết chế, luôn nấu ra những bàn cỗ to đùng.
---------------------------------------
Hế nhô mi na! Tác giả ăn hại quay lại rồi đây!
Mọi người có nhớ mị hông nè?!
Chắc là không rồi...
Huhu, dạo này ít người vote với comment quớ cơ, mị rầu thúi ruột đây...
Huhuhu, các nàng bỏ rơi mị, làm mị không có hứng viết luôn hà, huhuhu...

Loading...