Chương 40: Á đù!

Tùy Chỉnh


Ngày hôm sau, Sa Bình Tinh vẫn chưa quen với việc xuất hiện thêm một Vi Tạ trong nhà.
Mà hình như, hắn không còn tình địch nữa rồi, bây giờ hắn phải tìm cách lay động Hạ Hạ thôi!
Sa Bình Tinh thức dậy từ năm giờ sáng, khí thế bừng bừng pha một ly cà phê sữa.
Hắn canh ở cửa bếp, thấy Viên Hạ vừa ra khỏi phòng, hiển nhiên là đã vệ sinh cá nhân xong.
Cô ngồi xuống sô pha trong phòng khách, dụi dụi mắt, trên người là một cái áo thun và quần short màu đen.
Viên Hạ từ từ cầm điều khiển, mở tivi.
Xem phim kinh dị.
Má nó, sáng dậy còn chưa tỉnh ngủ mà xem phim kinh dị?! Sa Bình Tinh chửi thề một tiếng, cực kì không thích nhìn hành động của Viên Hạ.
Cuối cùng hắn cũng quay vào trong để đá vào trong ly cà phê, bưng ra cho Viên Hạ.
Viên Hạ vừa mới tỉnh ngủ, bật tivi còn chưa nhận ra mình đang xem cái gì, đã cảm nhận được một cơn lạnh buốt từ má truyền thẳng đến đại não.
Viên Hạ tức giận quay người, liền nhìn thấy một tên không biết trời đất đang cầm một ly cà phê.
Tên nào đó cúi đầu xuống, cực kì lạnh lùng quyến rũ đặt ly cà phê sữa đá lên bàn.
Ở trên một góc nhỏ cầu thang, có một nhóm người đang ngang nhiên hăng say bàn luận về những gì đang diễn ra.
"Nhìn kìa nhìn kìa, cuối cùng Tiểu Tinh Tinh cũng biết lấy lòng Hạ Hạ rồi!" Hà Thục Phương khúc khích nói, tay không bịt được mồm.
"Hừ, bày ra cái dáng vẻ đẹp đẽ như giá hoa làm gì?! Dù sao Hạ Hạ cũng chỉ coi hắn ta là một tiểu mỹ thụ!" Vi Tạ nhíu nhíu mày.
"Dù sao cậu ta vẫn chưa cần mặc váy và đội tóc giả." Lưu Vũ mặt than hiếm hoi lên tiếng.
"..." Hà Thục Phương im lặng.
"Nhưng, phản ứng của Hạ Hạ mới quan trọng!" Vi Tạ thản nhiên nói.
"Xì, chắc chắn là như vầy, cậu ấy sẽ nhìn cái ly một chút, sau đó ngạc nhiên nói, 'Sao anh biết em thích cà phê sữa?', Sa Bình Tinh sẽ trả lời, 'Anh luôn nhìn em mà!'. Sau đó Viên Hạ chắc chắn sẽ cảm động ôm cậu ấy vào lòng!"
Hà Thục Phương đắc ý nói, đây chính là kế hoạch cô vạch ra cho Sa Bình Tinh, còn có Lưu Vũ là quân sư đứng sau giúp đỡ.
"Mong là như vậy." Vi Tạ bĩu môi nói, với cương vị là một người bạn, cô mong Viên Hạ sẽ hạnh phúc.
Nhưng mà,...
"Kìa kìa, bắt đầu diễn biến rồi!" Hà Thục Phương hào hứng nói, cắt đứt mạch suy nghĩ của Vi Tạ.
Ở bên dưới, Sa Bình Tinh cũng hồi hộp đến chết.
Kết quả...
Viên Hạ đưa tay xoa cái đầu đang cúi xuống của ai đó, sau đó từ từ nói.
"Ngoan, giờ thì ra chỗ khác, trong tủ lạnh có một nồi xương bò hầm dì Lưu làm đấy, ra ăn đi. Lát nữa em chơi với anh!"
Sau đó phẩy phẩy tay.

Sa Bình Tinh: "..."
Hà Thục Phương: "..."
Vi Tạ: "..."
Lưu Vũ: "..." Quả nhiên, không nằm ngoài dự đoán của anh.
Sa Bình Tinh mang cái mặt xám ngoét đi hâm xương bò hầm lại, rồi buồn bã gặm hết nguyên nồi.
Hà Thục Phương: "..."
Vi Tạ: "..."
Lưu Vũ: "..."
Đây là thất tình nên ăn nhiều trong truyền thuyết đúng không?
Hôm nay là chủ nhật, họ cực kì rảnh rỗi để làm mấy chuyện rảnh rỗi trong ngày rảnh rỗi hiếm hoi mới được rảnh rỗi khi mà họ muốn rảnh rỗi như thế này.
----------------------------------
Lại tập họp những gương mặt thân quen trong căn phòng của Vi Tạ.
Viên Hạ sau khi coi hết ba bộ phim kinh dị mới nhận ra nãy giờ mình đang xem cái gì.
Sau đó tất cả bọn họ tập trung.
Sa Bình Tinh nhướn nhướn mày, sau đó hỏi, "Lưu Vũ, anh không làm việc à?"
Nếu tính theo tuổi kiếp này, họ và Sa Bình Tinh bằng tuổi.
Gọi anh luôn cơ đấy.
"Xì, nội tiền bản quyền này nọ anh ta thu được từ những cuốn sách anh ta viết cũng đủ khiến người ta ghen tị đến đỏ mắt đấy!" Vi Tạ bĩu môi, nhìn Sa Bình Tinh khinh thường.
"Hả? Thu nhập của anh một tháng là bao nhiêu, sao chưa từng thấy anh nhắc tới??" Hà Thục Phương cũng tò mò hỏi, dù thấp hay cao cũng không quan trọng, đã là người cô thích, xác định cái tờ giấy kết hôn đã ở sẵn trong tương lai rồi!
Viên Hạ liếc nhìn Lưu Vũ một cái, biết rõ, Hà Thục Phương không câu nệ thân phận của anh, nhưng người ta là Lưu đại thiếu gia của Lục thị top mười thế giới!
Chỉ là bỏ trốn từ Mỹ về nước.
Nhưng mà người khiến cho Vũ Vũ động tâm, quả thật Hà Thục Phương là người đầu tiên.
Lưu Vũ suy nghĩ một chút, cuối cùng mới nói, "Ít hơn kiếp trước của anh nhiều!"
Hà Thục Phương nghe vậy gật gật đầu, ít cũng đâu có sao!
"Không ổn định lắm, ít nhất chỉ hai trăm ngàn đô la mỗi tháng..." Lưu Vũ nói tiếp.
Mặt Hà Thục Phương vặn vẹo đến khó tin, sau đó buột miệng phun hai chữ.
"Á đù!"

Loading...