Chương 36: Đối kháng

Tùy Chỉnh


Hôm sau, đám Viên Hạ bình an lên trường, nhưng còn chưa kịp đặt mông vào chỗ ngồi, Viên Hạ đã nghe thấy tiếng loa.
"Xin mời em Sa...à, Xin mời em Viên Hạ lên phòng Hiệu trưởng. Có người cần gặp."
Tiếng loa vang vọng khắp trường, khiến tâm trạng đang vui vẻ của cô bị phá hỏng hoàn toàn.
"Hử? Chuyện gì vậy nhỉ?" Dạ Thân Trạch ngạc nhiên bật thốt hỏi.
"Viên Hạ, hình như có liên quan đến chuyện hôm qua đấy..." Hà Thục Phương cắn nhẹ môi nhìn cô.
"Không sao, tôi đi một chút rồi về ngay!" Viên Hạ nhìn vị đang lo lắng kia, cười tươi nói.
Nói xong xách cặp đi luôn.
...

Tại phòng hiệu trưởng, Viên Hạ mặt đối mặt với một vị trung niên đầu hai thứ tóc.
Ông ta nhìn qua hiệu trưởng một chút rồi nói, "Xin lỗi nhưng tôi muốn nói chuyện riêng một chút, ngài có thể...?"
"Được thôi." Hiệu trưởng đẩy gọng kính, đẩy cửa đi ra ngoài.
Đợi hiệu trưởng đi ra ngoài xong, Viên Hạ đóng cửa lại, thả người xuống ghế sô-pha, uống một ngụm trà.
Cô nghịch ly trà một tí, đợi ngồi đàn ông kia ngồi xuống phía đối diện, mắt không thèm nâng chậm rãi cất giọng.
"Vậy cho tôi hỏi, hôm nay ngài Dương Lâm tới đây có chuyện gì muốn gặp tôi?"
"Tôi nghe nói cô quen biết với chủ tịch tập đoàn Mộc Nguyên."
Dương Lâm nắm chặt hai tay, gằn giọng nói, "Có phải chính cô là người đã bảo cô ta hại con gái và tập đoàn của tôi?"
"Nếu tôi nói đúng thì sao?" Viên Hạ nhấp một ngụm trà, híp mắt hỏi ngược lại.
Dương Lâm khẽ mỉm cười nham hiểm, không ngờ con nhóc này nhanh thế đã thú nhận.
Thực ra Lăng Nhĩ Thuần đã bảo ông ta cầm một con chip trong tay, nó kết nối trực tiếp đến hệ thống loa của trường này, mọi lời nói thu vào đều sẽ được phát ngay.
Mà bây giờ, rất nhiều người đang nghe qua loa trường.
"Nếu thật như vậy tôi sẽ kiện cô tội hãm hại người khác!"
Dương Lâm đắc ý nói, nếu kiện thắng, có thể hắn sẽ chiếm được một phần tiền bồi thường cực lớn.
Viên Hạ híp mắt, cô làm sao mà không biết cái trò gài bẫy này?
Ngay từ lúc mới bước vào, cô đã thấy Dương Lâm cầm con chip rồi, ngay lập tức nhận ra là vật gì liền.

Biết sao được giờ, con chip đó là tập đoàn Mộc Nguyên sản xuất mà...
"Thật không? Ông nghĩ ông kiện thắng tôi?" Viên Hạ dựa người vào ghế, ánh mắt tràn ngập sự châm biếm.
"Chắc chắn, công lý luôn thắng!" Dương Lâm kiêu ngạo nói lớn.
Tuy không chắc sẽ làm gì được Mộc Nguyên, nhưng ông ta tin mình có thể kiếm được món hời từ con bé Sa gia này.
"Haha, ông nghĩ xem, ông nói tôi bảo Mộc Nguyên làm vậy. Vậy thì, tôi đủ sức sai khiến cô ta sao?"
Viên Hạ cười phá lên, khoé miệng càng mở rộng.
Vẻ mặt Dương Lâm bất chợt cứng đờ.
Viên Hạ thấy thế, lạnh nhạt nói tiếp, "Nếu tôi thật sự hại ông và sai bảo được Mộc Nguyên... Chỉ có hai khả năng, một là tôi cực kì thân thiết với cô ta và quen biết "Thất đại thiên tài". Hai là..."
Cái thứ hai, Viên Hạ vẫn chưa nói ra.
Hầu hết người trong sân trường hiện giờ đều đang tập trung nghe tiếng nói phát ra từ loa, ngay cả đám người Sa Bình Tinh và Lăng Nhĩ Thuần.
"Hai là?" Dương Lâm căng thẳng tới nỗi tay rịn đầy mồ hôi.
Thật ra dùng con chip để thu cuộc trò chuyện là để lợi dụng dư luận, bức ép Viên Hạ khi kiện, nhưng ông ta đã quên tính đến trường hợp của "Thất đại thiên tài".
Chết tiệt, làm sao ông ta lại quên mất sự hiện diện của đám quái thai đó chứ!
"Fufu, hai là...tôi, căn bản chính là Mộc Nguyên." Viên Hạ nâng mí mắt, cao ngạo nói.
Trong phút chốc, sự ngông cuồng lan toả.
"Nghĩ đi nào, nếu tôi là người thân thiết với Mộc Nguyên, mới có thể sai bảo cô ta."
Viên Hạ tiếp tục nói chậm rãi, "Vậy thì, ông nghĩ cô ta sẽ để người thân với mình như vậy thua kiện sao? Còn nếu tôi không thân thiết, làm sao sai bảo cô ta?"
Hơn nữa, kiếp trước cô có một thân phận mà cô không muốn khôi phục, vì cô không thích nó.
Chính là luật sư, luật sư Trương Tinh.
Nghe lời nói của Viên Hạ, toàn trường yên tĩnh.
Cô đang áp đảo Dương Lâm, cực kì áp đảo!
Tuy tập đoàn của ông ta đã phá sản, nhưng dẫu gì cũng từng là một chủ tịch của tập đoàn lớn.
Vậy mà cô không hề nể mặt một câu nào.
Trực tiếp công kích không khoan nhượng.

Loading...