Chương 25: Chạy trời không khỏi nắng

Tùy Chỉnh


Sáu giờ.
Hầu như rất nhiều học sinh xuất hiện trong trường, nhưng nhất nhất vẫn là chú ý đến soái ca vừa xuất hiện - Viên Hạ.
Các nữ sinh thỉnh thoảng đi ngang qua căn tin, hầu như ánh mắt đều dán chặt lên Viên Hạ.
"Nè, được hâm mộ ghê nha!" Hà Thục Phương huých tay cô một cái, híp mắt nói.
"Hâm mộ cái đầu ngươi, miệng ta cứng ngắc rồi này!!" Viên Hạ xoa xoa gò má, tức giận nói. Hừ, ai ngờ đám nữ sinh kia lại nói nhiều tới vậy!
Ánh mắt Viên Hạ nhàn nhạt liếc qua cả sân trường một lần, tình cờ đáp trúng ánh mắt một người.
Cô nhớ rồi, dân gian ta có câu:
"Chạy trời không khỏi nắng."
Đây chính là câu nói tâm đắc của cô a~
Aaa, cái quần gì vậy nè?! Chui qua Mỹ một năm trời vẫn không tránh khỏi sao?!!!
Viên Hạ và người kia chăm chú quan sát đối phương, bốn mắt nhìn nhau không nói một lời.
Tức thì làm vài người kế bên người kia tức đỏ mặt, liếc ánh mắt sắc bén bắn về phía cô.
Trong nháy mắt, mặt người kia lập tức đỏ bừng, đỏ tới tận mang tai.
Người kia nhẹ nhàng giơ chân lên, đầu cúi nhìn đất, hai tai đỏ bừng, chậm rãi tới gần Viên Hạ.
Cả không gian sân trường im lặng quỷ dị, không một tiếng động, hầu hết mọi người đều chăm chú xem diễn biến tiếp theo của câu chuyện.
Tất nhiên, cũng không tránh khỏi vài lời bàn luận.
"Này, nữ thần và mĩ nam đụng mặt rồi, có phải những nam thần kia sẽ 'rớt đài' không??"
"Không thể biết được! Nhưng tôi cảm thấy dung mạo của người mới này rất lạ, tựa như đã thấy qua ở đâu đó!"
"Không thể nào, sao lại có chuyện đó, nếu là người nổi tiếng hay con nhà giàu chúng ta đã biết rồi!"
"Không đâu, cậu ta nói đúng đấy, hình như tôi từng thấy mặt người mới kia trên một trang mạng!"
Lời nói vừa dứt, sân trường một lần nữa yên tĩnh.
Những lời của ba người này hoàn toàn đúng.
Đích thực Viên Hạ từng xuất hiện trên mạng, nhưng đó là tin tức Sa Khúc Mạn của Sa gia thay đổi.
Chỉ là giờ màu mắt và màu tóc của cô thay đổi trở nên giống kiếp trước thôi.
Người kia vẫn tiếp tục chậm rãi từng bước tiến đến chỗ Viên Hạ.
Viên Hạ làm ra vẻ ngượng ngùng khi thấy mĩ nhân tới gần, cúi mặt xuống, trên má trắng trẻo mịn màng nổi lên hai rặng mây hồng.
Những nữ sinh xung quanh thấy vẻ mặt đó, không khỏi mở to mắt.

Quả là cực phẩm!
Cực phẩm tinh khiết!
Cực phẩm mĩ nam thuần khiết ngây thơ trong sáng!!
Đương nhiên, đối với dung mạo không thuộc loài người như Viên Hạ, ai mà không sinh lòng yêu mến.
Ngay cả những nam sinh, cũng không tránh khỏi kiếp có phần hảo cảm với nam sinh đáng yêu này.
Thân hình nhỏ nhắn, vẻ mặt thơ ngây, nụ cười tươi rói, thực ngay cả nam nhân lẫn nữ nhân đều muốn cưng chiều, yêu thương, bảo vệ.
Nhưng bất quá, trong lúc suy nghĩ mông lung, hầu như không có ai chú ý một điều.
Lúc Viên Hạ cúi đầu xuống, khoé môi nhếch lên nụ cười quỷ dị, đôi mắt khẽ híp lại.
Kì thực nhìn bên ngoài thì giống nam sinh thơ ngây, nhìn thấy vẻ mặt đó lại thấy giống một con cáo già sống mấy trăm năm hơn.
Nhưng mà, không thể phủ nhận, cái vẻ mặt cáo già đó, quyến rũ không tả nổi.
Mà người được chứng kiến vẻ mặt đó, chính là nhóm sáu người Hà Thục Phương nãy giờ ngồi xem kịch.
Người kia lúc này đứng trước mặt Viên Hạ, lúng túng nói:
"Ưm...cậu là học sinh mới sao?"
"À...ừ..." Viên Hạ trả lời, khiến cho bầu không khí có chút mờ ám, tựa như cái loại vừa thấy đã yêu ấy.
"À, vậy cậu học lớp nào?" Người kia hỏi lại, mạnh dạn hơn một tí.
"Lớp Y học." Trường đại học này dạy hết tất cả các môn, mà một lớp chứa đến ngàn người cũng được.
"Thật trùng hợp, tớ cũng học lớp đó, chúng ta làm bạn nhé?" Người kia ấp úng nói.
"Ừ!" Viên Hạ gật nhẹ đầu, bộ dáng mềm mại nói, nếu như theo phong cách manga bên Nhật, chính là phi giới tính.
"Cậu tên gì?" Người kia lại hỏi.
"Viên Hạ, còn cậu?" Viên Hạ cười nhẹ, làm bao con tim rung rinh.
"Ưm...tớ là Lăng Nhĩ Thuần!"
Quả nhiên, câu nói tâm đắc của cô:
'Chạy trời không khỏi nắng'
---------------------------------
Nữ chủ và nữ phụ một lần nữa gặp nhau, lại có chuyện để động nào nữa rồi a~
Còn ba ngày nữa là mị chính thức thi học kì, sợ là sẽ ra chap chậm hơn tiến độ thường ngày a~
(TT^TT) huhuhuhu...

Loading...