Chương 21: Trở lại

Tùy Chỉnh


Trong căn phòng lạnh băng tối đen, nữ nhân đeo mặt nạ bạc ngồi trên ghế đệm lớn, tay cầm một ly rượu vang ướp lạnh lắc qua lắc lại.
Khoé miệng chậm rãi nâng lên, nhẹ nhàng, mỏng manh như cánh chuồn chuồn, khó mà nhận ra được cô gái ây đang cười.
Thủ hạ đứng một góc trong bóng tối thất kinh.
Từ khi mới gặp, đây là nụ cười đầu tiên của bang chủ.
Huyết - bang phái nổi lên chỉ trong vòng một năm đã nhanh chóng đánh bại Hắc và Bạch, bang chủ của nơi này cực kì bí ẩn.
Hành tung không rõ, ra tay không chút lưu tình, tàn nhẫn khiếp sợ lòng người, Huyết Nhân - kẻ đã gây bao sóng to gió lớn trên thế giới, trực tiếp bị liệt vào sách đen của hơn một trăm nước.
Có người muốn lấy lòng Huyết Nhân, nghĩ người này là nam, gửi tới mười mỹ nữ xinh đẹp, chỉ thấy ngày hôm sau mở cửa nhận mười cái xác máu thịt lẫn lộn, quần áo y nguyên.
Đinh ninh người này là nữ, gửi tới rất nhiều mỹ nam, rốt cuộc toàn nhà của người đó trong một đêm bị diệt sạch.
Chính điều đó đã gầy dựng nên danh tiếng của Huyết Nhân chỉ sau một đêm.
Giờ phút này đây, thủ hạ đứng trong góc cảm thấy cực kì vinh dự, tự hào nở lỗ mũi.
Đúng lúc này, một đạo âm thanh kiều mị ôn nhuận vang lên, không thể nghĩ tới người này là Huyết Nhân lãnh khốc vô tình chấn động thế giới.
"Huyết Thất, chuẩn bị cho ta một vé bay đặc biệt trở về Trung Quốc."
Nữ nhân đứng dậy, cầm lấy áo khoác dày vắt trên ghế phủ lên vai, ly rượu vang trên tay thả xuống đất vỡ nát chói tai, thân ảnh nhỏ nhắn tiêu sái rời đi.
Huyết Thất khóc thầm, ôm ngực bi thương phẫn hận.
Lãnh huyết vô tình cái gì, thủ đoạn tàn độc cái gì, băng sơn lạnh giá cái gì, chỉ biết làm khổ thuộc hạ thôi!
Mỗi lần chủ nhân tới căn cứ lại dùng rượu vang, mà lúc rời đi sẽ thả cho ly vỡ, mà căn cứ tối thui, làm gì có đèn...
Hại hắn suốt ngày phải còm lưng nhặt mảnh vỡ, căng mắt ra mà nhặt...
Ba thuộc hạ ở ba góc còn lại thầm nghĩ, Huyết Thất, đừng trách thiên, hãy trách ngươi quá được chủ nhân tin tưởng ấy.
Huyết Thất cay đắng cắn môi, khom người nhặt mảnh vỡ, tay ôm lấy cái hông đau nhức.
Nữ nhân kia khựng bước chân lại, quay đầu âm lãnh nhìn cái tên thuộc hạ, cất giọng trong trẻo.
"Nghĩ xấu về chủ nhân, phạt nửa tháng tiền lương, ba tuần quét dọn căn cứ." Nói xong liền nhẹ nhàng rời đi, để lại Huyết Thất đang tan nát cõi lòng.
Con nhóc chủ nhân này, nó có thuật đọc tâm à?
Nửa tháng tiền lương, năm ngàn đô của hắn.
Ba thủ vệ còn lại thương cảm nhìn hắn, chỉ thấy Huyết Thất chính thức hoá đá, từ từ nứt vỡ, ngã xuống sàn vô thức.
Nữ nhân đi khỏi căn cứ ngầm, ở trên chính là một biệt thự xa xỉ to lớn, lại âm u không chút ấm áp.
Cô ngã người trên sô - pha, nhắm mắt lặng lẽ thở khó nhọc.
Một năm, từng chừng rất ngắn, lại rất dài.
Thế lực bành trướng, người người khiếp sợ, vang danh tứ phương, cũng không bằng có bọn họ ở bên.
Chỉ ngày mai nữa, là có thể thoát khỏi cái nơi không chút ấm áp này, trở về bên họ.

Chỉ là, không biết họ có quan tâm, yêu quý mình như xưa không?
Cô cắn răng, bờ vai run rẩy, hàng lệ dài lại chảy xuống.
Không đêm nào không chảy lệ, không đêm nào không thương tâm.
Khi nghĩ đến họ không bên mình nữa, lệ chảy.
Khi nghĩ đến họ chối bỏ mình, lệ chảy.
Khi nghĩ đến họ chán ghét mình, lệ chảy.
Thật ra, Huyết Thất không biết, những gì hắn nghĩ đều là thật.
Cái gì lãnh khốc vô tình!
Cái gì máu lạnh tàn nhẫn!
Cái gì sát thần đáng sợ!
Cái gì băng sơn mỹ nhân!
Cái gì lạnh lùng u lãnh!
Giả dối, tất cả là giả dối!
Cuối cùng, cũng chỉ là một con nhóc tiếc nuối về quá khứ mà thôi.
Cô dùng hai tay ôm lấy mặt, bó gối ngồi trên sô - pha, vai run rẩy, từng giọt lệ nóng hổi ướt đẫm lớp vải, như cây dao vô tình xé nát trái tim.
Khóc suốt một đêm, cô mới cầm lấy chiếc điện thoại, nhấn vào dãy số quen thuộc, bấm ba chữ rồi tắt.
'Sẽ trở về'
Bước vào phòng, nơi này cũng không có gì nhiều, một giường nhỏ, một cái sào sắt treo lủng lẳng bốn bộ đồ mà cô mặc trong một năm.
Một cái laptop và một headphone.
Cầm lấy áo thun trắng và quần jean đen, mặc vào.
Cô ngắm nhìn gương mặt trong gương, nó quay lại rồi, quay lại thật rồi.
Kể từ khi gầy dựng Huyết và nhặt được hòn đá đó, mái tóc màu tím và đôi mắt đen kiếp trước cũng trở lại, các thứ khác không biến đổi, chỉ có tóc và mắt là biến đổi.
Cả cái dị năng đó, cũng đã trở lại...
Nhắm chặt mắt, mở bừng ra, một tầng hàn khí bao quanh thân thể, hơi thở mang theo mùi khát máu, nhưng tất cả trong nháy mắt đã bị ép xuống.
Cột tóc đuôi ngựa, đội thêm một caid mũ lưỡi trai đen rồi theo Huyết Thất ra sân bay là được.
--------------------------------------
Trên máy bay khoang đặc biệt, đôi mắt đen láy của người thiếu nữ nhắm nghiền, yên lặng chìm vào giấc ngủ.
Viên Hạ.
Một lần nữa trở về...

Loading...