Chương 18: Nhiệm vụ

Tùy Chỉnh


"Mạn Mạn, hay ta và ngươi gia nhập một tổ chức sát thủ đi!" Hà Thục Phương cao hứng nói.
Sa Khúc Mạn đang ôm máy tính, quay qua quái gở nhìn Hà Thục Phương.
"Không đi!" Lẳng lặng phun ra hai chữ, lại vùi đầu vào máy tính xem phim ma.
"Ây da, chỉ là đi làm nhiệm vụ thôi mà! Có lương cao lắm đó nha!" Hà Thục Phương cao giọng nói, thấy đối tượng không thèm chú ý tới mình, đành phun thêm một câu, "Nghe nói có một nhiệm vụ, được năm triệu đấy!"
"Dẹp." Ngắn gọn, xúc tích.
"Đô-la!" Khơi mào chết chóc.
"Tổ chức nào? Chúng ta gia nhập!" Sa Khúc Mạn đeo một cái mắt kiếng vào, làm tăng sự sắc sảo của mình lên, lại nhìn rất sắc bén. ( Yên Yên: Em lạy chị, mê tiền thì nói đại đi, còn bày đặt đeo với chả kính...)
"Tổ chức Khắc Ma!" Hà Thục Phương háo hức nói.
"Ok! Để đăng nhập xin tham dự đã!" Sa Khúc Mạn nói một câu, đôi tay đã lươt thoăn thoắt trên bàn phím đến nỗi không thể nhìn thấy, cuối cùng thấy dấu tích xanh trên màn hình, phun ra một chữ, "Xong!"
'Tin, chào mừng Kaner và Karn đã đến với Khắc Ma, hai bạn có muốn nhận nhiêm vụ ngay không?' Hệ thống máy tính kêu một cái, dòng chữ đã xuất hiện.
Sa Khúc Mạn click chuột vào chữ 'Có', trên màn hình đã hiện ra một đống nhiệm vụ với giá tiền cao ngất ngưỡng.
"Mạn Mạn, xem này, ám sát chủ tịch nước Z, giá tiền là...để xem, xem... MÁ ƠI! Vừa đúng mười lăm triệu đô!" Hà Thục Phương chăm chú nhìn màn hình rồi hét toáng lên.
"Tốt, nhận." Sa Khúc Mạn nhấn chuột một cái, nhiệm vụ liền không thấy.
'Tin, chúc mừng Kaner và Karn, nhiệm vụ của các bạn là ám sát tổng thống nước Z, tiền thưởng là mười lăm triệu đô. Khi nhiệm vụ hoàn thành, chúng tôi sẽ gửi tiền vào tài khoản của bạn. Thời gian hoạt động là tối nay, những cản đường hay bảo vệ của tổng thống, nếu gây trở ngại? Cứ việc giết!' Dòng chữ trên máy tính lại hiện ra.
Ba chữ cứ việc giết đập vào mắt cô, khà khà, lâu lắm rồi con quỷ Viên Hạ vẫn chưa xuất hiện nhỉ?
Tối nay, vậy là tám giờ, còn hai tiếng nữa ư?
Tổng thống nước Z hiện đang qua nước mình chơi, trọ tại một khách sạn năm sao, chắc chắn không ít vệ sĩ và bảo vệ.
"Chuẩn bị rìu chiến của ngươi đi, sẵn tiện lấy dùm ta cặp súng và bốn ổ đạn, cảm ơn!" Sa Khúc Mạn thay đồ, thuận miệng nói.
Sân bay bỏ hoang.
Sa Khúc Mạn và Hà Thục Phương đứng đó, trên mặt chính là hai cái mặt nạ.
Kế bên chính là một chiếc trực thăng chở đủ bốn người.
Từ xa xa, bóng dáng hai người đi tới, là hai nam nhân đeo mặt nạ.
"Xì, chỉ là một lão già tổng thống, lại cần tới bốn người đi ám sát!" Hà Thục Phương bĩu môi nói.
"Vì khách sạn lão đang ở, có lẽ chứa hơn mấy ngàn vệ sĩ chứ không ít!" Sa Khúc Mạn gảy móng tay, nói.
Hai nam nhân kia đi tới, nhìn mặt nạ đã có thể nhận ra, là nhóm hai người sát thủ Huyết Ân, địa vị ngang hàng với hai cô.
"Có thể đi được chưa?" Sa Khúc Mạn quét mắt một cái, thờ ơ hỏi.
"Được." Nam nhân đeo mặt nạ đỏ trả lời.
"Được, trực thăng này, tôi lái!" Sa Khúc Mạn vừa nói xong đã nhảy thẳng lên buồng lái.
Hà Thục Phương cắn môi, nhìn cặp Huyết Ân một cái, nhảy lên chỗ ngay cạnh Sa Khúc Mạn.
Hai người kia cũng lên trực thăng, ngay lập tức, cánh quạt của trực thăng bắt đầu chuyển động.

Phành phạch!
Vù!
Chiếc trực thăng bay vút lên, vút một cái, lập tức bay vút lên.
2 tiếng sau.
Ngay cạnh một khu rừng, chiếc trực thăng đáp xuống, nhẹ nhàng hết mức có thể...gãy vài cái cây cổ thụ thôi.
"Khách sạn mục tiêu ở đằng sau khu rừng ấy!" Nam nhân đeo mặt nạ đen nói.
"Vậy đi thôi." Hà Thục Phương nói, khuôn mặt khác hẳn với thường ngày, thờ ơ đến đáng sợ, quả nhiên khi giết người phải nghiêm túc.
Đi ngang qua khu rừng, trên tay Sa Khúc Mạn đã xuất hiện...một con gà rừng.
Ba người kia quái gở nhìn cô, làm mặt cô bỗng nhiên nóng bừng, chỉ định bắt gà ăn thôi mà...
Cười ha ha một tiếng, Sa Khúc Mạn mếu máo, trừng mắt với con gà một cái, lập tức quăng nó lên.
Véo.
Con gà rừng bay với một độ cong hoàn hảo, đáp xuống tít đằng xa không thấy tăm hơi.
Sa Khúc Mạn tiếc rẻ nhìn chỗ mà con gà biến mất, đồ ăn của cô a~
"Này, khách sạn mà lão già kia ở có bốn tầng, lão già tổng thống tôi chịu trách nhiệm, các cậu chia ra một người một tầng. Khi tôi giết lão già kia xong, chắc chắn sẽ có thông báo, đến lúc đó, gặp ai cản, cứ giết!" Sa Khúc Mạn quay đầu lại, dặn vài câu rồi chạy đến cái khách sạn trước mặt, bự a~
Nhún chân một cái, thành công bám vào vách tường, ta leo ta nhảy, chẳng mấy chốc Sa Khúc Mạn đã tới tầng bốn.
"Nhớ rõ, ai ngăn cản, giết!" Vặn mở tai nghe mini, dặn một câu cuối, thân ảnh nhỏ nhắn hoàn toàn hoà mình vào bóng đêm.
Gió, thổi.
Một lát nữa, máu, sẽ chảy.
Chỉ vài phút, con quỷ tiềm ẩn, lộ diện!
________________________
Hi! Mị đã trở lại và ăn hại hơn xưa!
Màn câu like cũ rích tiếp tục diễn ra.
Mấy hôm nay mị bị táo bón đấy, đau bụng quằn quại cơ...
Mà mị vẫn nén đau để viết chương mới đó!
Bởi vậy...khen mị đi! Khen mị đi!
-------------ε-('∀`; )---------------
Câu cuối:
-Chương này nhàm vl-))
Moa! Moa!
------------------|( ̄3 ̄)|-----------------

Loading...