Chuong 16: Biến thái đại ca

Tùy Chỉnh

Sau phần thi buổi sáng, các học sinh được nhà trường cho nghỉ giải lao tận 2 tiếng!
Nhóm người Sa Khúc Mạn kéo nhau vào căn tin, ngay lập tức đã thấy nhóm người Lăng Nhĩ Thuần.
Sa Khúc Mạn tìm một bàn trong góc ngồi xuống, đợi mọi người ngồi hết, đứng dậy.
"Mọi người muốn ăn gì? Tôi đi lấy!" Sa Khúc Mạn nhìn đám người trước mặt.
Cầm tờ giấy thực đơn trên tay của bọn kia, Sa Khúc Mạn nhanh chóng đi lấy thức ăn. Trong lúc lấy, Sa Khúc Mạn nghe được âm thanh và nội dung vô cùng quen thuộc.
"Cho một bánh sandwich heo, một sandwich mứt dâu, một ly nước cam ép!" Người kế bên lên tiếng, không sai, chính là người đã bỏ qua lúc nãy khi tát Lăng Nhĩ Thuần.
Sa Khúc Mạn quan sát người này, da trắng, tóc nâu, mắt đen, mũi cao, môi đỏ, nam phụ - Lưu Vũ. Nhìn thấy dung mạo người này, Sa Khúc Mạn càng thêm chắc chắn dự đoán trong lòng.
Nhận đồ ăn, trước khi rời đi, Sa Khúc Mạn dừng chân lại.
"Lát nữa hãy tới bàn tôi gặp tôi." Sa Khúc Mạn nói nhỏ, chỉ đủ cho người bên cạnh nghe.
Lưu Vũ chấn động, tại sao người con gái mới gặp này lại cho hắn cảm giác quen thuộc đến lạ kì?
Sa Khúc Mạn nheo mắt, đi tiếp. Hừ! Cô xuyên đến đây thì ngoại hình bị thay đổi, tuy là đẹp hơn nhưng không phải cô của lúc trước, vậy mà cái tên này lại được giữ nguyên hình, chết tiệt!
Sau khoảng 30 phút, Lưu Vũ cũng đã tới trước bàn cô, vốn đang cao hứng, lại nhìn về phía Lăng Nhĩ Thuần đứng đằng sau lưng hắn, âm thầm vuốt mặt chán chường.
"Nói đi, rốt cuộc cô muốn gặp tôi vì chuyện gì?" Lưu Vũ đứng thẳng hỏi.
"Tôi..." Sa Khúc Mạn chỉ nói đúng một chữ...
"Nếu để tán tỉnh tôi thì không cần, vì người tôi yêu là Thuần Thuần. Tôi cũng đã nghe Thuần Thuần nói qua về việc cô và bạn cô hay gây khó dễ cho em ấy, mong các người về sau đừng làm như vậy nữa. Không biết cô gọi tôi tới đây để làm gì. Nhưng sẵn tiện tôi nói luôn, đây là lần đầu cũng như lần cuối tôi cảnh cáo các người, đừng có gây khó khăn gì cho Thuần nhi. Nếu không, mạng của các người sẽ khó giữ!" ...các chữ sau của Sa Khúc Mạn chủ yếu không ra được vì bị cướp lời.
"Nói xong chưa?" Sa Khúc Mạn nheo mắt, cười khẩy nói, "Tôi chỉ muốn nhờ anh tư vấn đoạn nhạc này giúp, mong anh có thể nghe thử."
"Vậy thì được." Lưu Vũ nói.
"Bỉ Ngạn, lại nở.
Bạn ơi, lại đây xem.
Bầu trời trong xanh, lại lấp đầy bóng tối.
Bạn ơi, lại đây xem.
Mặt đất bằng phẳng, lại nhiễm huyết đỏ tươi.
Bỉ ngạn, nở một đôi."
(Cái này là mị chế, vì Sa Khúc Mạn kiếp trước là nhạc sĩ mà...)
Sa Khúc Mạn hạ thấp giọng cất tiếng hát, chỉ vừa đủ những người ở bàn cô nghe thấy.
Sa Bình Tinh và Hà Thục Phương, ngay cả Lăng Nhĩ Thuần cũng ngơ ngác sau khi nghe. Chỉ có một mình Lưu Vũ là mặt biến sắc, đôi mắt tràn đầy vẻ kích động.
"Nhận ra nó chứ?" Sa Khúc Mạn cười mỉm hỏi.
Lưu Vũ không nói gì, đứng bật dậy.
Tích tắc sau, toàn căn tin trở nên tĩnh lặng.

Không biết từ lúc nào, súng của Sa Khúc Mạn đã bị Lưu Vũ lấy mất.
Mà bây giờ, Lưu Vũ đang chĩa súng về phía Sa Khúc Mạn.
"Cô là ai? Tại sao cô lại biết bài hát đó?" Lưu Vũ trầm mặc hỏi.
"Tôi là Sa Khúc Mạn, kẻ đã ức hiếp Thuần Thuần của anh, là kẻ đã đánh đập Thuần Thuần của anh, và cũng là kẻ luôn luôn gây khó dễ cho Thuần Thuần của anh!" Sa Khúc Mạn cười tươi.
Xung quanh, căn tin đang dần phục hồi lại rơi vào trạng thái đờ người.
Sa Khúc Mạn, dùng dao, chĩa thẳng vào mạch cổ của Lưu Vũ.
Ai cũng có thể thấy được. Chỉ cần Sa Khúc Mạn tiến thêm một chút, Lưu Vũ sẽ chết ngay tức khắc.
Nhưng câu nói tiếp theo của Sa Khúc Mạn lại làm mọi người đơ tiếp vì đã bật chế độ ngu người.
"Vậy, biến thái đại ca, giữa Thuần Thuần lương thiên trong sáng và Sa Khúc Mạn lẳng lơ, ngươi chọn ai?" Sa Khúc Mạn cười mỉm, lúc này lại thập phần đáng sợ.
Lưu Vũ nhìn người con gái trước mắt, tốc độ đó, bài hát đó, cách nói chuyện đó, đã gắn liền với hắn từ khi hắn 3 tuổi.
"Ngươi, là Viên Hạ..." Lưu Vũ nói nhỏ, chỉ đủ cho 2 người nghe.
"Bingo." Sa Khúc Mạn, à không, cũng có thể coi là Viên Hạ cười khẩy.
Lưu Vũ, cũng có thể coi là Viên Vũ, ôm chầm lấy Sa Khúc Mạn, thật chặt.
"Nha đầu thối, ta tưởng chỉ có mình ta, ta cứ mãi cô đơn, vậy mà ngươi không chịu đi tìm ta!!" Lưu Vũ (Vì đây là tên người Viên Vũ xuyên nên gọi vậy luôn nha!) lại bộc lộ cái bản chất thật.
Ngay lúc này, Sa Bình Tinh, Dạ Thân Trạch, Hoàng Hiểu Ngạo mặt hầm hầm tiến lên tách Lưu Vũ và Sa Khúc Mạn ra.
Sa Khúc Mạn dở khóc dở cười nhìn họ.
"Người này là đại ca của ta, nếu có ai muốn lấy ta làm vợ, phải thông qua hắn." Sa Khúc Mạn nhẹ giọng nói, ý tứ: Các ngươi vô lễ với anh vợ đấy!
3 bình dấm chua di động nghe được, quay qua nịnh nọt Lưu Vũ ngay tức khắc, lần này tới lượt Lưu Vuc dở khóc dở cười.
Lăng Nhĩ Thuần bị bỏ rơi, tức giận gần chết nhưng vẫn cúi đầu, ra vẻ uỷ khuất đi về phía bàn mình ngồi.
________________________
Quảng cáo:
Hiện giờ mình vừa mới cho ra một bộ truyện mới, thuộc loại xuyên không, cổ đại, dị năng, dị giới. Đứng trên phương diện tác giả thì mình không biết nó có nhàm hay không, nhưng nếu có hứng thú, mấy nàng có thể đọc thử và cho nhận xét không??
Mong mọi người ủng hộ.
Thân.
________________________
Công nhận mình cũng là thanh niên nghiêm túc cơ đấy...
Mị đã tái xuất giang hồ bằng sự xuất hiện của Viên "thị" Vũ!
Cúi đầu chào bà con cô bác xóm làng anh chị em từ già đến trẻ!

Loading...