Chương 197 - 209

Tùy Chỉnh


Nguồn: vohasontrang.wordpress.com
~~~~~~
Chương 197: Y hộ
Y hộ = y tá
Edit+beta: Hà Hin
Tiểu cung nữ tiến lên dâng thẻ bài, gã sai vặt đón khách kinh ngạc nhìn xe ngựa nguy nga lộng lẫy, tay khẽ run, suýt nữa rơi, hắn ổn định tinh thần, cầm thẻ bài đến trước mặt đọc cao giọng, ". . . Hương Đào cô nương ngự tiền bên Thái Hậu tam phẩm nữ Thượng Thư đến!"
Xôn xao, trong đại sảnh chấn động.
Các phu nhân vây quanh trước bức tranh chữ Vạn Tuế đích thân ngự bút ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong mắt tràn đầy ý không thể tưởng tượng nổi.
Ngô Đồng Trấn chưa từng nghênh tiếp quá nhiều khách quý như vậy, đủ loại xe ngựa sang trọng màu sắc rực rỡ xếp hàng cả dãy phố, dân chúng nào có ai đã từng thấy qua cảnh này, nhao nhao chạy khắp nơi kể nhau nghe, náo nhiệt giống như đón năm mới.
Ngay cả người xếp hàng bên kia cũng không thèm xem bệnh, nhộn nhịp chạy tới xem náo nhiệt.
Tôn Bách Vạn đầu đầy mồ hôi đi qua đi lại ở đại sảnh.
". . . Đều tại ngươi, nói cái gì mà nữ nhân hành y là đồi phong bại tục, chúng ta tùy tiện đi chúc mừng không tốt, sẽ bị quan phủ bắt được nhược điểm, bây giờ hay rồi, Vạn Tuế và Thái Hậu đều sai người tặng hoành phi tới!" Đột nhiên dừng chân lại, nhìn Tôn phu nhân liên tục phàn nàn, "Đã nói nữ nhân tóc dài kiến thức ngắn, hỏng chuyện đều từ nữ nhân mà ra!" Trong miệng phàn nàn, trong lòng Tôn Bách Vạn hối hận không thôi, đột nhiên biết Chân Thập Nương chính là Tướng quân phu nhân, hắn liền dâng thiếp mời, người ta ngay cả mặt cũng không thèm để ý tới, bây giờ rốt cục cũng có một cơ hội bù đắp, không ngờ lại bỏ lỡ!
Tôn Bách Vạn hắn tự nhận thông minh hơn người, sao đột nhiên lại dính phải vận xui này chứ, sao làm gì đều không theo kịp người khác chứ?
Tìm hiểu tin tức gã sai vặt phản hồi, "Mã đại nhân đã dẫn một nhà già trẻ và người của nha môn đến chúc mừng rồi. . ."
Tôn Bách Vạn trợn mắt, "còn chờ gì nữa, chuẩn bị ngựa, chuẩn bị xe, chúng ta cũng đi."
"Lão gia. . ." Tôn phu nhân gọi một tiếng, đối mặt với ánh mắt Tôn Bách Vạn đang trừng mình, thanh âm im bặt, trong lòng âm thầm nói thầm, "Sáng sớm lạnh tanh như vậy chúng ta cũng không đi. Bây giờ đi, người ta còn có thể nhớ đến chúng ta chắc?"
Trong căn nhà tranh đối diện y quán.
Nhìn xe ngựa xếp thành hàng ở cổng tổ trạch đến tận con phố chính, sắc mặt nam nhân lùn xám trắng, cả người đều ướt đẫm mồ hôi, ". . . Chúng ta còn đập nữa không?" Mơ hồ, hắn thậm chí còn ngửi thấy mùi xác thối từ sát vách.
Trời nóng như vậy. Vẫn tiếp tục không động thủ, thi thể cũng sắp thối rữa rồi.
". . . Đập cái gì mà đập? !" Nam nhân cao một cước đạp hắn sang một bên, "Ngươi không có mắt à, nhìn xem những người tới ở ngoài kia là người thế nào!"
Đẩy cửa đi ra, nam nhân cao càng không ngừng lau mồ hôi trán. Thầm thì trong miệng, "Mẹ nó a, may mà ta đợi thêm vài khắc. . ." Nhìn thấy lại một chiếc xe ngựa dừng lại. Một phụ nhân xinh đẹp ăn mặc hoa hệ bước xuống, trong lòng nam nhân cao liền hốt hoảng, "Trời ơi, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Không phải nói nữ nhân hành y là đồi phong bại tục sao?
Không phải nói trên trên dưới dưới Tướng Quân phủ đều phản đối nàng mở y quán sao?
Tại sao có thể có nhiều quan lớn không để ý đi đường mệt nhọc đi suốt đêm đến thôn trấn rách chó ăn đá gà ăn sỏi này để nịnh nọt như vậy?
Bình thường nữ nhân nhà phú quý, chỉ cần nhắc tới Ngô Đồng Trấn, cũng sẽ bịt mũi a!
Chợt nhớ tới những chuyện mấy ngày nay mình theo Dương Đào làm, giật mình rùng mình một cái, "trời ơi. Ta gây họa lớn rồi." Không quan tâm đến xem náo nhiệt, hắn nhấc chân lên bỏ đi.
Trốn đi, nhanh đi về thu dọn đồ đạc mang theo già trẻ trong nhà xa chạy cao bay!
Đột nhiên tới nhiều người như vậy. Chân Thập Nương cũng có chút trở tay không kịp, cũng may tuy rằng Kỷ Hoài Phong không dám nói hành động của Vạn Tuế cho nàng, lại bảo người sớm đánh tiếng trước với Túy Tiên lâu. Nghe chưởng quỹ của Túy Tiên lâu nói thêm bao nhiêu bàn cũng không có vấn đề gì, Chân Thập Nương cũng yên lòng.
Hàng xóm đến sớm vốn dĩ đều là khách nhân được mời tới, lúc này đều chủ động đến phòng bếp phía sau giúp việc.
Chân Thập Nương có chút băn khoăn.
Con dâu Vu Lương lại hi hi ha ha đẩy nàng ra ngoài, ". . . Nhờ vinh dự của ngài, hôm nay chúng ta mới có thể nhìn thấy nhiều Quý Nhân như vậy đã thỏa mãn rồi, ngươi mau đi đi, đừng làm trở ngại chúng ta làm việc."
Trương Chí nương cũng nói theo, "A Ưu mau đi đi, đều là kim chi ngọc diệp, cho dù để ta ngồi ở ngoài đó cũng cả người không thoải mái!"
Chân Thập Nương bỗng nhiên một trận thương cảm.
Nàng gật đầu, ". . . được, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn."
Con dâu Vu Lương hâm mộ nhìn bóng lưng nàng, ". . . A Ưu thật là một người có phúc."
"Đây chính là người tốt sẽ được đền đáp, dù sao nàng cũng khổ tận cam lai rồi." Trương Chí nương gật đầu, nhớ lại thân thể ốm yếu của nàng, lại yếu ớt thở dài.
"Nương. . ." Đại nữ nhi của Vu Lương Đại Nha nhoài người qua khe cửa nhìn vào trong.
Con dâu Vu Lương giật thót một cái.
"Trời ơi, sao ngươi lại tới đây?" Một phát kéo nàng vào phòng bếp, ". . . lại giận dỗi với Đại Dũng rồi, có phải lại giấu mẹ chồng chạy tới đây?" Nhìn thấy nữ nhi không nói một tiếng đã chạy về, con dâu Vu Lương thấp thỏm bất an.
Phu gia của Đại Nha điều kiện tốt, gia mẫu cũng có chút khinh thường nàng, sợ nàng cho nhà nương tiền, quản nàng rất nghiêm, chưa bao giờ cho phép tự mình về nhà nương.
"Là gia mẫu bảo con về. . ." Đại Nha cười hì hì đến bên cạnh con dâu Vu Lương, đưa tay cầm lấy một miếng giải hoàng thạch anh cao, "Đây là cái gì?"
Bị con dâu Vu Lương đập tay một cái, "Đừng có động vào, đây là đồ chiêu đãi khách nhân."
Thấy mặt Đại Nha đỏ lên, Trương Chí nương vội vàng cầm lên đưa cho nàng, ". . . Đồ trong cung, hài tử chưa từng thấy, ngươi cứ để nàng nếm thử, A Ưu mới không thèm để ý tới mấy thứ cỏn con này, nếu nàng ở đây, một khay bánh cũng có thể làm cho khuê nữ ngươi bưng mang về." Chân Thập Nương nổi tiếng là người tri ân báo đáp và hào phóng ở Ngô Đồng Trấn.
Sau này, cuộc sống theo Chân Thập Nương dần tốt lên, vài ba hôm lại tặng cho hai mẹ con họ đồ ăn, đồ mặc, Trương Chí nương cảm thấy bây giờ đồ nàng mặc còn đẹp hơn so với con dâu Tôn Bách Vạn kia, Tôn Bách Vạn chưa từng ăn điểm tâm của cung định nàng cùng ăn rồi, hàng xóm đều vô cùng hâm mộ hai mẹ con nhà họ, âm thầm hối hận, hồi đó sao mình không giúp đỡ Chân Thập Nương như mẫu tử Trương Chí với mẹ chồng nàng dâu Hỉ Thước chứ.
". . . dù sao cũng không thể kiếm hời từ người khác như vậy!" Con dâu Vu Lương lầm bầm một câu, thấy Đại Nha giương mắt nhìn giải hoàng thạch anh cao trong tay Trương Chí nương chảy nước miếng, thì than một câu, "một miếng này thôi, không được ăn nhiều!" Lại hỏi, "Gia mẫu ngươi bảo ngươi về làm gì?"
". . . Gia mẫu bảo ta hỏi phu nhân một chút ở đây có cần nữ y hộ nữa hay không?" Lại nói, "Ngoài con ra, hai tiểu cô (em chồng) của con cũng muốn tới."
Thấy y tá kiếp trước đều là nữ, lúc sửa sang Chân Thập Nương liền dán ra bố cáo muốn tuyển nữ y hộ, chỉ là, nữ tử hành y trong mắt người đời dù sao cũng là đồi phong bại tục, bố cáo dán mấy ngày nay, quả thực là không có một ai dám tới.
từ khi Chân Thập Nương cứu Cẩu Tử đến nay, phu thê Vu Lương liền coi nàng thành thân muội tử (em gái ruột), thấy không ai đến cổ vũ, lập tức thì đưa Nhị Nha tới, lại đặc biệt đến nhà chồng Đại Nha một chuyến, khuyên bảo đại nữ nhi cũng qua hỗ trợ, bị gia mẫu Đại Nha nhất quyết cự tuyệt. Nhớ lại lời của thông gia, con dâu Vu Lương tức không có chỗ đánh, ". . . Nữ nhân hành y không phải là chuyện đồi phong bại tục sao, nàng không sợ mất mặt tổ tông Quách gia nữa à!"
"Nương. . ." Thấy nương nói khó nghe, nước mắt Đại Nha không ngừng rơi, "Là con muốn học làm y hộ." Nhớ lại ngày đó Thu Cúc có bao nhiêu rực rỡ. Đôi mắt mọng nước tràn đầy khát vọng, "Nếu nữ nhi có thể kiếm chút bạc, ở nhà cũng sẽ có chút địa vị." Ngẩng đầu nhìn nương, "Vừa rồi gia mẫu cũng tới, đang ở bên ngoài xem náo nhiệt. Thấy ngài nói chuyện với phu nhân tùy tiện như vậy, thái độ đối với con cũng thay đổi, còn nói sau này khi nào con muốn trở về thì cứ về nữa đó!"
". . . Không phải là ta không giúp. Bây giờ ngươi mới đến sợ là thật sự muộn rồi, vừa rồi ta ở đại sảnh đứng một lúc, liền có mười mấy nữ tử tới cầu khẩn." Con dâu Vu Lương liền thở dài, ". . . Vốn không tìm được người, phu nhân đã cùng Lưu ma ma mua mấy nữ hài tử, bây giờ sợ là sớm đã đủ người rồi."
"Nương. . ." Đại Nha gắng sức lắc cánh tay của con dâu Vu Lương, "Ngươi giúp con nói vài câu đi mà."
"Người vẫn chưa quyết định, ngươi đừng gây khó dễ cho khuê nữ." Trương Chí nương không đành lòng. Chỉ ra bên ngoài nói, "Đều báo danh chỗ Hỉ Thước cô cô ngươi ấy, ngươi nhanh đi bổ sung. A Ưu bảo ngày mai sẽ thống nhất sàng lọc, đến lúc đó có thể được chọn hay không thì phải xem vận may của ngươi rồi. . ."
"Tạ ơn nãi nãi." Đại Nha ba chân bốn cẳng ra bên ngoài chạy.
Nhìn bóng lưng nữ nhi, con dâu Vu Lương lắc đầu.
Con dâu Tôn Bách Vạn đang thân mật cùng mấy mệnh phụ nói sự tích anh dũng của Giản Vũ.
". . . Thấy đánh người bất tỉnh. Vũ thiếu gia lập tức không học nữa, gào một tiếng nhảy ra, dẫn theo học trò lý luận cùng với tiên sinh, ngươi chớ thấy hắn nhỏ tuổi, nói lý lẽ rõ ràng đâu ra đấy, nói mấy câu thì chất vấn tiên sinh đến mức á khẩu không trả lời được. . ." Cuối cùng thán một câu cực kỳ hâm mộ, "Đều khen Vũ thiếu gia hữu dũng hữu mưu, sau này mới biết hóa ra là hậu nhân của Tướng quân, thực sự là hổ phụ sinh hổ tử a!"
Mã phu nhân Lại bộ Thượng Thư ngạc nhiên mở to mắt, ". . . Hài tử của Trầm tướng quân lại lớn như vậy?" Lại nói, "Hài tử lớn thêm chút nữa thì có thể nhất hô bá ứng rồi?" (một tiếng hô trăm người đáp trả, nhiều người ủng hộ)
"Tất nhiên rồi" Tôn phu nhân gật đầu, "Vũ ca là tiểu bá vương nổi tiếng trên Ngô Đồng trấn của chúng tôi. . ." Lời nói ra khỏi miệng, lại cảm thấy bá vương không hay, cười ngượng ngập nói, "Nghe nhi tử của ta nói, hắn rất thích thích Tây Sở Bá Vương (Hạng Vũ), thường xuyên tự xưng tương lai muốn làm Đại tướng quân, còn đặt tên cho viện mình ở là Bá Vương Cư, vì vậy bên ngoài mới gọi hắn tiểu bá vương."
Trên bàn mọi người một trận thổn thức.
Phu nhân của Cửu môn đề đốc Lý Duy ngồi bàn bên cạnh cũng căng tai lên nghe chuyện náo nhiệt, nàng quay đầu lại lặng lẽ kéo kéo Tiêu lão phu nhân đang cùng Trịnh phu nhân nói chuyện, ". . . Tướng quân lại có hai đứa con trai?" Oán trách nói, "Giấu diếm thật là kín, ngay chả phu quân nhà chúng ta cũng không biết, trở về phải bảo hắn tìm Tướng quân tính sổ!"
Thân thể Tiêu lão phu nhân chấn động, lúc này mới phát hiện mấy người bàn bên cạnh đang khen Giản Vũ, Giản Văn.
Trong lòng bất giác hoảng loạn, ". . . Hài tử của A Ưu không thể giấu được nữa rồi!" Nghĩ đến gia mẫu xảo quyệt cay nghiệt kia của Chân Thập Nương, sắc mặt Tiêu lão phu nhân hơi tái.
"Nương. . ." Ra ngoài sắp xếp một lượt, Chân Thập Nương lại quay về bàn Tiêu lão phu nhân, "Trịnh phu nhân, Lý phu nhân. . ." Chào hỏi từng người, ngồi xuống bên cạnh Tiêu lão phu nhân, "Nương mệt không, bên trong có giường?"
Tiêu lão phu nhân nhìn Chân Thập Nương, nói không ra lời.
Chuyện của Giản Vũ Giản Văn không giấu được nữa rồi, không biết Trầm lão phu nhân và Trầm Chung Khánh sau khi biết được sẽ như thế nào?
"Nương làm sao vậy?" Thấy sắc mặt Tiêu lão phu nhân tái đi, Chân Thập Nương giật thót một cái, đưa tay sờ sờ trán Tiêu lão phu nhân, lại bắt lấy cổ tay bắt mạch.
Mạch tượng bình thường, không có chuyện gì.
Chân Thập Nương thở phào một hơi.
Thấy Chân Thập Nương khẩn trương thành như vậy, trong lòng lão phu nhân ấm áp, "A Ưu. . ." Nàng nghiêng người sang thấp giọng.

Cho dù thế nào, cũng nên nói cho nàng biết còn chuẩn bị tâm lý.
Vừa mở miệng, có tiểu nha hoàn vội vội vàng vàng chạy đến, ". . . Phu nhân, phu nhân, đứa con thứ ba của nhà lão Mã đầu trấn tây ngồi trên nóc nhà hóng chuyện ngã xuống đấy bị cành cây cào rách bụng, ruột đều lòi hết ra, khắp người đều là máu!"
cả bàn kinh hô.
Ruột đều lòi hết ra rồi, người còn có thể sống ư?
Chương 198: phát hiện
edit: Nguyên
Beta: Hà Hin
Phó công công nghe nói, Chân Thập Nương đã mang Thu Cúc đến phòng giải phẫu.
Làm hắn giật cả mình.
Mọi người đều biết thân thể nàng không tốt, không thể tiếp chẩn, tại sao phải cậy mạnh, mà một khi chữa chết người...
sắc mặt Phó công công trắng bệch, hắn lặng lẽ tìm Kỷ Hoài Phong, "Ngươi đi nói với phu nhân, nếu đã nhận, thì bất luận thế nào cũng phải cứu sống."
trong lòng Kỷ Hoài Phong kêu khổ liên tục .
Chân Thập Nương dù sao cũng chỉ là người, không phải là thần.
Nàng chẳng qua chỉ hết sức cứu giúp mà thôi, cũng không phải là lão Diêm vương, sao có thể nói không cho chết thì sẽ không chết cơ chứ? Hơn nữa bệnh nhân này còn bị rách bụng mất đi sức sống.
Đã rách bụng rồi, bung hết ra, ruột cũng lòi ra ngoài!
Làm sao có thể sống chứ?
Vừa nghĩ tới bộ dáng bụng rách máu chảy kia của Mã Thuận, sắc mặt Kỷ Hoài Phong tái thêm mấy phần. Quả thật muốn hỏi một chút lúc Phó công công trợn mắt nhướng lông mày ra lệnh cho hắn, thì có hiểu cái gì là rách bụng hay không?
Bụng bị rách ruột lòi ra ngoài, ở cổ đại nhìn rất dọa người, mọi người ở đây đều u mê kinh hãi, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, nhưng ở hiện đại, chỉ cần rửa sạch rồi khâu lại là xong, nhưng Chân Thập Nương rất lo lắng.
Nếu không phải là điều kiện chữa bệnh ở cổ đại bị hạn chế, thì nàng có thể hứa hẹn người này nhất định sống.
Lồng ngực vẫn lành lặn, nội tạng không có chuyện gì, ruột không bị vỡ, đầu bị chấn động nhẹ... kiểm tra toàn thân một lượt, Chân Thập Nương thở phào nhẹ nhỏm, may mắn ruột không bị cành cây cứa vỡ. Nếu không, trong điều kiện chữa bệnh thô sơ như này, thật đúng là thách thức đối với nàng.
"Chúng ta có thể cứu sống sao?" Hồ Bình, Trương Bưu đi theo Chân Thập Nương, thấy nàng khẩn trương bận rộn mà sắc mặt tái mét.
Ở tiền tuyến, bọn họ trị cho rất nhiều người bị thương vỡ bụng, khi đó vẫn còn chưa biết thuật khâu vết thương, thường dùng nhất là biện pháp rửa sạch ruột rồi đặt trở về, sau đó giết gà lấy da dán sát vào vết thương. Cũng có khi thành công sống sót, nhưng, dù gì cũng là râu ông nọ cắm cằm bà kia, đại đa số người bị thương vì vỡ bụng mà chết
Mã Thuận cả người là máu, nửa đoạn ruột đã lòi phía ngoài. Dính một đống bùn đất cây cỏ, nhìn rất sợ, mọi người sớm đã bị dọa cho u mê. Có mấy tiểu nha hoàn theo chủ tử từ thượng kinh chạy đến nhìn náo nhiệt, vừa thấy Mã Thuận, bị dọa cho ngất xỉu. Một truyền mười, mười truyền một trăm, phía ngoài đã không ai cho rằng Mã Thuận còn có thể sống.... Mà thật sự không cứu được cũng không sao.
Chẳng qua là, hôm nay là ngày đầu tiên Hồi Xuân y quán khai trương, xui xẻo vì trị chết người còn chưa nói. Mà lúc đó tấm bảng "Diệu thủ hồi xuân" được trong cung ban thưởng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Quan lại quyền quý ở kinh thành luôn biết nhìn sắc mặt, chuyện này chẳng khác nào tát vào mặt Vạn Tuế trước bàn dân thiên hạ.
Nếu Vạn tuế biết sẽ như thế nào ?
Hồ Bình, Trương Bưu không dám nghĩ tiếp.
Tay của Trương Bưu chuẩn bị dụng cụ giải phẫu cứ run rẩy, vừa cầm kìm cầm máu lên đã làm rớt xuống khay. Cúi đầu nhặt lên, lại làm cho dụng cụ lần lượt rơi xuống đất.
Chân Thập Nương thở dài, nàng cười ngẩng đầu, "May mà nhà Mã Thuận cách đây không xa, đưa tới kịp thời, các ngươi lại cầm máu kịp thời, xử trí thích đáng." Điều kiện bây giờ không thể phân biệt các loại máu, nên không thể truyền máu.
Nếu mất máu nghiêm trọng thì nàng không dám chắc liệu có cứu sống được không. "Khó khăn lớn nhất trong phẫu thuật là rửa sạch khử trùng. Thời gian ruột bị lộ ngoài không khí quá lâu lại dính bụi đất, nhất định phải dùng nước muối rửa nhiều lần. Một khi khử trùng không tốt sẽ bị nhiễm trùng, dẫn tới ổ bụng bị hoại tử, gây chết người. Chỉ cần chúng ta cẩn thận tỉ mỉ, là có thể cứu sống!"
Ngữ khí kiên định mà tự tin. trong nháy mắt Hồ Bình, Trương Bưu đã bình tĩnh lại.
Đúng vậy, trước kia những vết thương này không trị được, cũng là bởi không khử trùng, bây giờ có sư tổ ở đây, nhất định có thể cứu sống!
Không khí nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
"lại chảy máu...."
"Tiếp tục bịt kín, lập tức cầm máu...." thần sắc Chân Thập Nương lạnh lùng, "Nhớ kỹ, nhất định phải đếm đúng số lượng, lúc khâu lại ổ bụng bên trong không thể lưu lại bất kỳ vật gì!"
Thu Cúc nhanh nhẹn gật đầu đáp vâng.
Giải phẫu cứ tiến hành đâu vào đấy....
Trước cửa quán tụ tập đầy người.
Kỷ Hoài Phong và Quách Tú mang theo bốn thị vệ cải trang thành người trông cửa trấn giữ cửa y quán.
"Ruột cũng bị lòi ra ngoài rồi, khẳng định sống không được...."
"thằng lớn nhà lão Cát tám tuổi bị chó hoang cắn rách bụng, qua hai ngày thì chết..."
"....."
Đám người nghị luận rối rít, cho rằng theo kinh nghiệm của mình, không ai tin Mã Thuận có thể sống.
Nghe tiếng nghị luận, nương của Mã Thuận vừa ngừng khóc lại khóc ầm lên "Cho ta vào, cho ta vào.... Ta muốn gặp con ta!" Liều mạng chạy vào trong y quán, bị đám người Kỷ Hoài Phong ngăn cản.
Phó công công lệnh không được trị chết người, còn việc duy nhất hắn có thể làm là bảo đảm không để cho người quấy rầy Chân Thập Nương phẫu thuật.
Đang xô đẩy, nương của Mã Thuận nhìn thấy Phùng Hỉ đẩy cửa đi ra ngoài, liền nhào qua" Ngài là lão Đại phu ở Ngô Đồng trấn chúng ta, ngài nói xem con ta có thể cứu sống được không?" Nương của Mã Thuận như người chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng.
sắc mặt Phùng Hỉ trắng bệch.
Hắn cũng chưa từng thấy người bị thương đến mức này còn có thể cứu sống.
"...không cứu được, chuẩn bị hậu sự đi." Có người thay Phùng Hỉ trả lời, nương của Mã Thuận vừa quay đầu lại, là đại phu Tiền Minh của Hồi Sinh Đường .
Lúc Hồi Xuân y quán chưa mở, Hồi Sinh Đường chính là y quán lớn nhất ở Ngô Đồng trấn, Tiền Minh cũng coi như là dại phu nổi danh ở Ngô Đồng trấn, hắn nói không cứu được, tám phần là không cứu được.
Nương của Mã Thuận thần kinh căng thẳng sụp đổ trong nháy mắt, nàng bỗng nhiên gào khóc, thực là chấn động trời đất.
Trước cửa quán nhất thời hỗn loạn.
Tại sao, tại sao?
Chữa chết người rồi à?
Người phía sau vây quanh không biết chuyện gì xảy ra, rối rít nhướng chân nhìn vào bên trong.
Trong nháy mắt, tin tức Hồi Xuân y quán trị chết người nháy mắt lan truyền ra.
Loạn đi, loạn đi!
Càng loạn càng tốt
Nghe tiếng giễu cợt nổi lên bốn phía, Tiền Minh chen qua đám người lạnh lùng hừ một tiếng.
Nàng là Đại tướng quân phu nhân vừa không thiếu ăn vừa không thiếu mặc, an phận làm phu nhân lại không muốn, cứ muốn hạ thấp giá trị con người mà mở y quán, cướp miếng ăn của dân chúng làm gì!
Nhớ lúc xưa Hồi Sinh đường làm ăn phát đạt, bây giờ lại vắng ngắt, Tiền Minh nghiến răng.
Nàng không phải là muốn tên tuổi sao?
Cho nàng thêm nữa, trèo càng cao, té càng thảm, lần này nhìn nàng thu dọn tàn cuộc thế nào!
Nghe thấy tiếng khóc, Bồ Ba lĩnh mười mấy thị vệ nhanh chóng xông tới.
Nghe nói người còn đang ở bên trong cấp cứu, không phải là trị chết. Bồ Ba thở phào nhẹ nhõm đồng thời nhìn nương của Mã Thuận trừng mắt, "Người còn chưa có chết, ngươi gào thét làm gì?" Là thủ hạ của Trầm Chung Khánh tự mình huấn luyện, Bồ Ba có khí phách kinh người, hắn chỉ vào y quán, "Ngươi cảm thấy con của ngươi không cứu được thì vào mang đi đi!"
Giọng nói rung trời.
Mọi âm thanh đều tắt lịm.
Thì ra là người còn chưa có chết, là sợ bóng sợ gió một hồi.
Nương của Mã Thuận bị hù quên cả khóc.
Rửa sạch ruột rất tốn thời gian, còn phải khâu lại từng lớp, nhìn thì đơn giản, khâu xong lại đắp thuốc, thì ánh tịch dương đã ngả về tây.
Thu Cúc đỡ Chân Thập Nương đẩy cửa đi ra

1 2 3 ... 8 »