Chương 2: Wonderland (2)

Tùy Chỉnh

Happy Halloween sớm 2 ngày~~ 😈😈👿👿👹👺💀👾👽
---------------------------------
Từ Kingdom of Spade, không mất bao nhiêu lâu để viếng thăm The Clubs' Castle, nơi nổi tiếng về sức mạnh đoàn kết của người dân.
Lúc này đây, trong tòa nhà chẳng-khác-gì-nhà-dân, nam nhân thanh thản nhâm nhi ly cà phê đen đắng chát mà con người ở đây luôn yêu thích. Nhìn anh ta chẳng khác chi một dân làng dễ mến, cái không khí tỏa ra xung quanh anh ta rất yên bình và dịu dàng, còn ấm áp nữa! Mái tóc màu kem bù xù có chút rối bay theo chiều gió xuân mát mẻ, đôi mắt màu sapphire tạo cảm giác bình yên cho mọi người xung quanh. Có lẽ, những con bướm, những chú chim, những con mèo cũng cảm thấy điều đó. Chúng liên tục bay, nhảy vào căn nhà dù biết rằng nơi đây là thế giới cấm.
Giống một thường dân là vậy, nhưng người đang đứng trước mặt quý đọc giả chúng ta đây chính là đức vua vĩ đại của The Clubs' Castle, Rinto.
"Cốc cốc." Tiếng gõ cửa gỗ nhẹ nhàng vang lên cùng với một giọng nữ dịu dàng mà mạnh mẽ "Helena đây, tôi vào được chứ?!"
"Mời vào." Rinto nhẹ nhàng, giọng nói tựa như tiếng chuông thanh thoát, như gột rửa cho những tâm hồn tội lỗi ngoài kia.
"Lại suy nghĩ về việc cho mấy con mèo ngoài cửa à?" Nữ nhân bước vào, trên tay đem theo một ly nước. Đôi mắt tím mang theo ý cười nhàn nhạt, cô ta tiếp tục "Cậu không nên sử dụng sức mạnh của cậu vào những thứ vô ích như chúng."
Rinto duy trì vẻ trầm mặc, tay vô thức nắm chặt lại. Một lực đẩy vô hình tác động lên mọi vật trong căn phòng. Lũ sơn ca đang hát, những con mèo đang nằm ngủ cũng vì sợ mà bỏ đi ngay lập tức. Nhưng dường như cái sức mạnh đó không tạo nên sự ảnh hưởng tới Helena. Nở nụ cười dịu dàng mà mang sự mạnh mẽ khó tin: "Dừng."
Một chữ này cũng khiến đức vua Rinto lập tức ngưng sự bùng nổ của bản thân. Trong tiềm thức của anh, những gì người phụ nữ này nói chính là mệnh lệnh. Mà mệnh lệnh, không được làm trái. Cho dù trái tim có gào thét ý định làm trái với mong muốn của Helena, lý trí Rinto luôn ngăn cản sự việc này xảy ra.
"Cậu biết đấy, tôi không thích độc thoại." Đưa ly nước cho anh, Helena tiếp tục "Nhưng đôi lúc như thế này cũng khá yên tĩnh."
"Tôi biết." Rinto nhận lấy ly nước, nhấp một ngụm "Chị đang giữ kế hoạch hôm nay đúng chứ?"
"Phải." Nữ hoàng tiếp tục "Nửa giờ nữa cậu có cuộc hẹn với nữ hoàng Anory và nam hậu Kimi."
Rinto không nói gì, lập tức khoác chiếc áo choàng đính huy hiệu hoàng gia lên mình rồi mới cất giọng "Chị đưa tôi giấy tờ được chứ? Tôi sẽ làm ngay tại phòng này."
Helena lấy một xấp giấy từ túi áo "Tôi biết thế nào cậu cũng nói thế. Không muốn rời khỏi thế giới của cậu sao?" rồi đưa nó cho vị vua trẻ tuổi.
Đôi mắt màu sapphire hiền dịu của Rinto dần đanh lại, màu sắc cũng dần tối hơn. Khuôn mặt yên bình bắt đầu nghiêm túc. Nữ hoàng nở nụ cười cảm thán: "Nhìn bao nhiêu lần nhưng tôi vẫn không chán sức mạnh của cậu nhỉ?"
Không có tiếng đáp trả cho Helena. Căn phòng dần chìm trong tiếng loạc xoạc của giấy. Chỉ khoảng mười lăm phút sau đó, tiếng động dừng lại, đôi mắt của Rinto cũng có hồn hơn. Đưa xấp giấy cho vợ mình, anh tiếp: "Đấy là toàn bộ những gì '' nghĩ."
Lật từng tờ giấy một, đôi mắt Helena hiện lên vẻ tán thưởng cho vị vua tài ba: "Sử dụng sức mạnh của quân Beta cho việc đào đường dẫn nước biển qua bể lọc của đại thần Nemesis rồi vào đất liền sao? Điều gì đã khiến cậu nghĩ đến nó?"
Rinto uống một ngụm nước rồi lắc đầu: "Không, không phải tôi! '' đã nghĩ đến việc đó vì bể lọc muối của đại thần Nemesis hoàn toàn có ích chứ không vô ích như chúng ta đã nghĩ." Dừng một chút, anh tiếp tục "Clubs' Castle là vương quốc ven biển, hiếm nước ngọt. Thế nhưng nước biển lại là thế mạnh của chúng ta, nếu tận dụng được điểm đó cùng sức mạnh và ý chí mạnh mẽ của quân đoàn Beta sẽ là một bước tiến lớn."
Helena thầm cảm thán, thằng nhóc đứng trước mặt cô luôn tự ti về bản thân mình nhưng thực lực của nó về việc lãnh đạo là không thể chối cãi. "Thay đồ đi, bác AnoryKimi sẽ đến nhanh thôi." Cô quay lưng bước đi.
---------------------------------
Belward ngồi dậy giữa rừng, đầu hắn có chút choáng váng sau khi ngã từ hơn 1000m xuống, may mắn thay, cậu vẫn còn sống. Một con thỏ chạy vụt qua mắt cậu, tiếp tục than: "Trễ giờ rồi, trễ giờ rồi!"
Cố gắng đứng dậy đuổi theo con thỏ, Belward nhận ra mình đang bị một thứ gì đó kéo chân không cho cậu đứng dậy. Một sợi dây leo cũ kĩ níu chân cậu lại, nhìn kĩ thì trông nó giống xiềng xích của dây đồng hồ đã gỉ sét hơn. Chúng tựa như muốn dẫn cậu đi đến một nơi nào đó sâu trong khu rừng. Lắng tai nghe kĩ, bên trong bắt đầu vang lên những tiếng gọi "Lại đây nào... gần hơn nữa..."
Không kìm được sự hiếu kì của bản thân, Belward bắt đầu bò dần theo sợi dây vào sâu trong rừng sâu tăm tối. Khu rừng ngày càng u ám hơn, tối hơn. Càng vào sâu trong rừng, tiếng gọi càng rõ hơn. Ngay lúc Belward định quay đầu lại, một con mèo với bộ lông hai màu trắng nâu nhảy lên, lấy cắp sợi dây chuyền đính ngọc mắt mèo vừa rơi ra khỏi túi áo mà cậu không kịp nhặt lại.
Miễn cưỡng 'chạy' (bằng 2 tay 2 chân) theo con mèo để lấy lại sợi dây chuyền mình vô thức gọi là 'quý báu' kia, Belward dần dần tiến vào sâu hơn. Sau một lúc mỏi mệt bò theo nó, cuối cùng, cậu cùng tìm được điểm cuối cùng của sợi dây - Một cái đồng hồ cũ kĩ bằng bạc sáng loáng, tất nhiên, đây không phải là kiểu gọi mỉa mai.

Một sự hối thúc vô hình nào đó khiến Belward muốn lại gần cái đồng hồ mới thấy lần đầu nhưng tựa như rất quen thuộc kia. Con mèo cũng để sợi dây chuyền của cậu trên một tảng đá lớn rồi biến đâu mất. Càng gần với cái đồng hồ bạc, Belward càng nghe được những tiếng gọi kia rõ ràng hơn, tất nhiên cũng nhìn rõ hơn những họa tiết trên nó.
Chiếc đồng hồ bằng bạc sáng loáng có khắc 3 dòng chữ: "Raevel-house", "The time has come" và "Trade child".
"Raevel?" Belward tự hỏi trong lòng rồi cảm thán "Thật là một cái họ kì cục. Rồi cả đứa trẻ bị trao đổi nữa chứ! Thế giới này náo loạn quá!"
Ngay lúc bàn tay Belward chạm vào chiếc đồng hồ, một ánh sáng chợt lóe lên nhưng dường như... thứ đó thậm chí còn không phải ánh sáng...
"Ta về rồi~"
-----------------------
Ngay lúc đó, lũ quạ trong rừng bỗng cất cánh bay đi tìm nơi ẩn náu mới. Tiếng chuông nhà thờ cũng vang lên, nhẹ nhàng mà yên tĩnh đến đáng sợ. Nơi cung điện xa xăm kia, một thiếu niên lặng lẽ thở dài:
"...Ngươi lại đến quá sớm."
-----------------------
Lúc Belward một lần nữa mở mắt tỉnh dậy, cơn đau đầu bỗng chốc ập đến khiến cậu cảm thấy như mình sắp điên rồi. Tiếng đồng hồ vang lên từng đợt 'tíc tắc tíc tắc' vang dội từ khắp mọi nơi trong căn phòng khiến đầu óc đang căn thẳng của Belward dần thả lỏng, thoải mái hơn. Hương hoa dịu nhẹ, huyền ảo làm căn phòng bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng đến lạ.
"Em dậy rồi sao?" Nam nhân ngồi ở góc phòng cất giọng điềm tĩnh. Đôi mắt tưởng chừng như một nhưng thật ra là hai màu như nhìn xuyên thẳng qua cơ thể khiến Belward có chút căng thẳng. Mái tóc màu bạc ngắn, bù xù như muốn che hết cả khuôn mặt tựa như... một con ma trong lâu đài.
"Ta là Belphegor, Belphegor Olives - người vừa được em giúp hôm qua." Người thanh niên vuốt ngược mái tóc màu bạc, để lộ khuôn mặt điển trai và hoàn mỹ đến lạ. Hắn nở nụ cười làm say đắm lòng người "Em tên là gì?"
"...Alice." Trong vô thức, Belward đã trả lời như vậy. Có lẽ trong tiềm thức cùng bản năng hoang dã không cho phép cậu tin tưởng người thanh niên trước mặt này. Tưởng chừng như vô hại nhưng hắn ta lại quá nguy hiểm.
"Không, không phải cái đó. Ta hỏi tên của em kìa!"
"...Hả?!"
----------------------------
"Chào bác Anory." Rinto Helena cúi đầu thể hiện sự tôn kính. Cho dù là đức vua hay hoàng hậu thì gặp người lớn hơn cũng phải cúi chào (không thì xác định là sml :v).
"Đứng lên đi." Nữ hoàng Anory tuy được hoàng gia Clubs gọi bằng 'bác' nhưng nữ nhân này cũng chẳng già chút nào. Tựa như thời gian chẳng bao giờ có thể động đến cô ta. Làn da trắng có chút nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại kiên cường, sắc sảo đến sắt bén. Mái tóc xanh đen buôn xõa nhè nhẹ bay trong gió chiều se lạnh nhưng khuôn mặt đẹp tựa điêu khắc kia chẳng lộ chút phàn nàn gì. Ắt hẳn bao nhiêu năm trở thành Quân sư Altabass đã khiến cô có những kinh nghiệm dày dặn đến đáng sợ.
"Bác Kimi không đến sao?" Khó kìm được sự hiếu kì cùng khát khao tìm được thêm một nam nhân ngoài bản thân trong phòng họp, Rinto khẽ hỏi.
"Không. Cậu ta đi chơi cùng Albert rồi." Anory đưa tay nâng kính rồi bình thản đi dạo quanh vườn hoa của cung điện Clubs. "Công việc của các ngươi lúc này thế nào?"
"Tạm ổn, ngài có thể nói như vậy." Helena nở nụ cười ôn hòa như có như không.
Bước đến cây hoa hồng trắng đầy gai nhọn, Anory tiếp tục "Hai người biết đấy, trong những gia đình hoàng tộc chúng ta, ta có hảo cảm nhất với hai người." đưa tay chạm vào định hái một bông hồng nhưng bị gai đâm chảy máu, cô tiếp tục "FukutoHikari tựa như những con rắn độc sẵn sàng phản bội người khác bất kì lúc nào. Còn FukataMaito... những tên ngốc không biết sử dụng cái đầu."
"...Cháu không phủ nhận điều này." Helena tuy rất bất ngờ nhưng khuôn mặt kiều diễm vẫn giữ được vẻ bình tĩnh của bản thân.
Nhìn rừng giọt máu của mình rơi xuống, nhuộm đỏ cả bông hồng trắng tưởng chừng như đang khép kín bỗng nở rộ sau khi nhận được vài giọt máu, Anory nở nụ cười nhàn nhạt, "Ta muốn phát động chiến tranh. Ngươi sẽ theo phe ta chứ?"
End chapter 2