Chap 3.

Tùy Chỉnh

4 giờ chiều, Jungkook loẹt quẹt đôi dép đi ra bờ hồ ngồi, lần này là ngồi ở bờ hồ chứ không ngồi trên ghế đá, giờ này Taehyung của cậu chắc đang thực hành rồi, mà hôm qua cậu quên không hỏi Taehyung thực hành môn gì. Nghĩ là làm, cậu mở điện thoại ra nhắn tin cho Taehyung.
" Taehyung, anh đang thực hành môn gì?"
5 phút sau...
" Anh đang làm mấy thí nghiệm về môn hóa, em có chuyện gì?"
" Không có gì, nhớ anh nên nhắn hỏi thôi"
" Ngoan, đợi anh thực hành xong rồi về với em"
Cậu không nhắn lại nữa, ngồi chống cằm ngắm nhện nước chim nhau trên mặt hồ đợi Taehyung, mãi 6h mà Taehyung vẫn chưa tới, mùa đông nên trời nhanh tối lắm, cậu có chút sợ, có khi nào xảy ra chuyện gì rồi không. Cậu vừa mở máy định gọi cho anh thì lại đúng lúc anh gọi cho cậu.
-"Taehyung, anh đang ở đâu?" giọng cậu vô cùng lo lắng mà hỏi anh.
-"Kookie, phòng thí nghiệm bị cháy, ặc ặc..." Taehyung bịt mồm ho sặc sụa rồi tắt máy.
-"Anh.........anh không sao.....chứ.....hức hức........." cậu chưa gì đã nước mắt ngắn nước mắt dài liền đứng dậy chạy đi tìm khoa thực hành của Taehyung, may sao gặp mấy anh chị sinh viên nhiệt tình chỉ đường cho cậu, cơ mà mấy người này còn đưa cậu tới tận phòng thực hành của Taehyung nữa cơ, tự dưng cậu cảm thấy sai sai, cháy đâu mà cháy, bị Taehyung lừa rồi.
Phòng không bật điện, bên trong tối om, cậu vừa đạp cửa bước vào thì xoẹt một cái, có một dòng chữ được chế bằng lửa lóe sáng rực lên ở trên tường, dòng chữ đó ghi là Anh yêu em Jeon Jungkook chừng 10 giây thì tắt hẳn. Trong lúc cậu vẫn còn đứng hình thì đèn được bật lên, Taehyung đang đứng giang vòng tay ở phía trước với nụ cười ôn nhu như chưa bao giờ được ôn nhu đốn tim hàng loạt anh chị em đang đứng vây xung quanh phòng, mấy người ở đây cùng phòng thực hành với Taehyung, thực hành xong lâu rồi nhưng anh nảy ra ý tưởng hay hay này nên nhờ họ ở lại giúp.
Cậu từ từ bước đến rồi lao vào vòng tay của anh:" Biết em lo lắm không hả?" giọng cậu chứa đầy sự giận dỗi nhưng cũng chan chứa đầy yêu thương.
-"Vì câu hỏi của em đó, nên anh mới mất công thế này đây" Taehyung xoa đầu cậu, làm cái này nguy hiểm lắm đấy nhé.
-"Mọi người ơi bảo vệ đang tới" một người trong số những sinh viên đang ở xung quanh lên tiếng.
-"Mau đi đi Taehyung, Jungkook, chuyện ở đây để chúng tớ lo" một người khác chạy lại chỗ Taehyung và Jungkook đẩy đẩy ra ngoài, người ta đang hạnh phúc thì phải để người ta hạnh phúc cho chót.
Thế là anh với cậu tẩu thoát, có gì nếu bị nhà trường gọi lên phòng đào tạo thì lúc ấy tính sau a.
Bây giờ anh với cậu đang nắm tay nhau đi dọc quanh bờ hồ, vâng! lại là bờ hồ.

-"Taehyung, đây là hồ gì?" hồ này lúc chiều cậu vừa ngồi xong.
-"Là hồ tình bạn đó"
-"Hẳn nào xung quanh hồ có nhiều sinh viên ngồi thành từng nhóm nói chuyện với nhau"
Jungkook im lặng một lúc rồi lại nói tiếp.
-"Mà sao ở hồ tình bạn làm gì? Sang hồ tình yêu đi Taehyung" cậu kéo tay anh đi thì anh giữ cậu lại, xoay cậu về phía đối diện với anh.
-"Kookie, em biết không, em chính là tình yêu và cũng chính là tri kỉ của đời anh" Taehyung nhìn sâu vào trong đôi mắt đen láy của cậu.
-"Taehyung..." cậu ngập ngừng không biết phải nói gì đây.
-"Tin anh chứ?"
-"Em tin anh" cậu dùng ánh mắt kiên định về phía anh, đầu không ngừng gật gật.
-"Em muốn nói với anh một câu"
-"Anh nghe đây"
-"Em yêu anh"
-"Anh biết rồi"
-"Anh yêu ai?"
-"Anh yêu em, yêu yêu yêu yêu, thương thương thương thương nhất trần đời" nói xong anh áp môi mình lên môi cậu, vậy là câu hỏi của Jungkook không tốn nhiều công sức cũng nhận được câu trả lời thỏa đáng rồi nhé.
Vừa là tình bạn, cũng vừa là tình yêu.  Nhưng đạt được ở mức như thế thì... chỉ một số vô cùng vô cùng ít mới làm được. Đó là tình yêu vĩnh cửu vì ở đó có cả tình bạn mà luôn luôn giữa hai người có sự tin tưởng lẫn nhau.




~END~
--Hoàn--

Loading...