Chap 28. Xa ở lý trí, gần ở con tim.

Tùy Chỉnh

Chap này tặng bạn karroyvkook I love you 😘😘


__________________________
Em muốn bước về phía anh
Vậy thì phải cần bao nhiêu bước?
Taehyung nhìn xuống nền gạch hoa trắng tinh tế, tiếng thở dài từ khi nào đã thành thói quen cứ theo khuôn miệng mà phả ra trong những tình cảnh tương tự như thế này.
-"Anh không có ý nghĩ đó"
Jungkook chợt mím môi, khẽ cử động nơi cổ tay đang bị anh giữ lấy, nếu không có ý nghĩ đó thì sao lại hỏi vậy, chỉ có ngốc mới không hiểu câu hỏi của anh.
Xung quanh nhà người làm ai nấy đều cúi đầu đi đi lại lại thỉnh thoảng đưa mắt liếc vào một cái xem xét tình hình mà xót cả ruột, quản gia thì chẳng thấy đâu. Taehyung thoáng chốc cắn môi dưới, đến chính bản thân cũng không hiểu tại sao lại buột miệng hỏi cậu một câu đáng trách như thế, còn không dám thả lỏng cổ tay của Jungkook ra, sự im lặng của cậu luôn khiến trái tim anh lo sợ.
-"Đừng im lặng, xin em đấy"
Jungkook hơi nhăn mặt, cả cánh tay bị anh giữ liền run nhẹ lên, cậu dùng sức gỡ bàn tay anh ra khỏi cổ tay mình rồi bước một mạch lên cầu thang vào thẳng trong phòng khoá trái cửa lại, nằm xuống giường kéo chăn trùm kín đầu.
-"Jungkook rất dễ bị tổn thương"
-"Xảy ra chuyện gì cũng chỉ biết im lặng mà chịu đựng"
Hai câu nói của mẹ Jeon bỗng hiện hữu trong tâm trí Taehyung, anh vội vàng chạy lên trên phòng.
-"Jungkook, mở cửa cho anh"
Taehyung đứng ở bên ngoài, sớm biết sẽ chẳng nhận được phản ứng gì từ Jungkook cho dù cậu có đang trốn trong phòng của anh đi chăng nữa thì giờ anh cũng không có cái quyền tự ý mở khoá rồi vào mà nói rằng đây là phòng của anh, anh có quyền!
Đứng một lúc ngẫm nghĩ mới để ý ra hôm nay cậu mặc đồ của anh, tự dưng trong lòng Taehyung nở vài bông hoa, đưa tay lên tiếp tục gõ cửa.
-"Jungkook, đừng giận nữa, sẽ ảnh hưởng đến bảo bối"
-"ANH CÒN DÁM NÓI!" Jungkook nằm trong chăn nói to một câu, phải công nhận từ lúc có bảo bối, cách dỗ của Taehyung cũng thay đổi hẳn, động tý là đem bảo bối ra. Cậu mặc kệ, hờn anh, giận anh, để sau này nếu tiểu bảo bối mà tính nết có chút gọi là kì cục thì người có lỗi chính là baba Taehyung nhé.
-"Jungkook ah~" Taehyung ngân dài tiếng gọi, người làm ở dưới nhà tủm tỉm nhìn nhau rồi túm tụm lại ngó ngó lên tầng thì thào.
-"Đã bảo rồi, có cậu Jungkook ở đây là cậu chủ lép vế ngay"
-"Thế còn Bae tiểu thư gì đó thì sao?" một người làm khác lên tiếng, chính là cô bé ngày nào đã nói mong được gặp lại Jungkook ( ai không nhớ cô bé này có thể quay lại đọc chap 8 nhé).
-"Trẻ con, không được nhiều chuyện, vào dọn cơm ra đi, cậu Taehyung với cậu Jungkook chưa ăn tối đâu" một người làm lớn tuổi hơn đẩy đẩy cô bé vào bếp, cô bé hậm hực còn cả một mớ mông lung trong đầu, cậu chủ Taehyung thật là đào hoa quá đáng!
-"Jungkook, anh sai rồi, em mau cùng anh xuống ăn tối đi"
Vài giây sau, cửa phòng bật mở.
-" Là vì tiểu bảo bối" Jungkook chỉ nói vậy rồi bước ra ngoài, Taehyung nhìn theo bóng dáng Jungkook cuối cùng cũng thở nhẹ được một tiếng.
-"Jungkook, ngày mai em có muốn đi đâu chơi không?"
Jungkook đang ăn cơm, hai phá phồng phồng lên.
-"Em muốn tới cửa hàng của anh Yoongi, nghỉ mất mấy hôm rồi"
-"Được, mai anh sẽ đưa em tới đó"
-"Thật?" hai mắt Jungkook long lanh.
Taehyung gật đầu khẳng định.

-"Ừ, nhớ làm chocolate cho anh ăn nữa"
Jungkook cười tươi, cũng gật đầu đáp lại Taehyung.


Sáng hôm sau Taehyung lái xe đưa Jungkook tới cửa hàng, gần tới nơi thì anh nhận được cuộc gọi từ quản gia, Jungkook quay sang mở điện thoại giúp Taehyung.
-"Cậu chủ, 3 giờ chiều nay cậu chủ và Bae tiểu thư sẽ đi chụp ảnh để chuẩn bị cho lễ đính hôn"
-"Tôi biết rồi"
Jungkook khi nãy có chạm vào chế độ bật loa ngoài, những gì không muốn nghe thì đều đã nghe thấy hết.
-"Jungkook..."
-"Đến nơi rồi, cho em xuống"
Taehyung tạt vào lề đường dừng xe, Jungkook nhanh chóng tháo dây an toàn mở cửa bước xuống, còn không thèm chào anh, Taehyung đen mặt lại, cầm điện thoại giơ lên, cũng may là chưa tan tành.
-"Jungkook, có nhớ cái gói hàng lần trước cậu làm rơi không? Vỡ mất vài viên chocolate trong đó" Jimin bắt đầu kể lể.
-"Khách hàng có nói gì không?" Jungkook gãi đầu.
-"Thì gọi điện phàn nàn chứ sao nữa, khó tính thật, hôm nay tớ phải đi giao hàng lại cho người ta đấy, sắp valentine rồi, làm ăn uy tín một chút"
Jungkook không nói gì, nhìn lên tờ lịch dán tường, còn đúng một tuần nữa là tới valentine, vậy mà chẳng nhớ gì cả. Yoongi đang làm chocolate mà ánh mắt hướng về phía Jungkook, thấy rõ được nét buồn trên gương mặt cậu.
-"Jungkook, valentine này sẽ có bất ngờ cho em"
Jungkook nhìn Yoongi cười nhẹ, Jimin nghe Yoongi nói thế liền bĩu môi.
-"Chắc định dạy cậu thêm công thức làm chocolate, hôm đấy làm xong thì tặng Taehyung luôn cũng được"
Jungkook bỗng cảm thấy nhói nơi ngực trái.
Taehyung, em nhớ anh!


. 5 giờ chiều Hoseok bước vào phòng làm việc của Taehyung với vẻ mặt thực sự rất đáng đấm.
-"Chụp ảnh cũng chụp rồi, thế đã định ngày đính hôn chưa?"
Taehyung ném sổ sách trên bàn vào người Hoseok.
-"Đừng nhắc nữa"
-"Nghe nói tiểu thư đấy là con gái của một ông cùng ngành với ba cậu, lại còn làm cấp trên, ít nhiều chắc cũng biết võ, cậu đừng nghĩ đến chuyện giở trò" Hoseok nói xong lượn đi nhanh như tên lửa, Taehyung mặt đằng đằng sát khí, định đuổi theo Hoseok mà kịp nhớ ra là phải đến cửa hàng đón cậu.
-"Jungkook về rồi" Yoongi thản nhiên nói với Taehyung.
Chỉ tới trễ một chút thôi mà cậu không đợi anh sao, đã thế lại còn đi bộ. Taehyung gấp gáp đuổi theo Jungkook trong lòng thì đang lo lắng không ngừng, thế nhưng ai đó thì vẫn ngây ngốc bước trên vỉa hè cúi đầu xuống đếm nhẩm từng bước chân của mình, chốc chốc lại đá những bãi tuyết nhỏ do mưa tuyết của mấy hôm vừa rồi tích tụ nên sang một bên.
-"999"
Đếm đến đây Jungkook dừng chân tại chỗ, đầu vẫn cúi xuống, gió trời lành lạnh còn chút dư âm của ngày tuyết rơi thổi qua mang theo một hạt bụi cố ý bay vào trong con ngươi khẽ làm mi mắt cậu rung động.
-"1000"
Giọng nói ấm áp truyền đến bên tai Jungkook, cậu chớp mắt ngơ ngác ngẩng mặt lên bắt gặp ngay nụ cười rạng rỡ của Taehyung...

Loading...