CHAP 32

Tùy Chỉnh

~•~PR Fic~•~


Fic này tui nhận PR giúp cô Rinntae99 nhé, mong các cô nếu có nhu cầu tìm hiểu hay thời gian thì hãy ghé qua giúp cô ấy.
....Nhưng cũng đừng quên ủng hộ tui nhé😍
~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~
Chap này thân ái tặng user36704369 vì vote đầu, Rinntae99soibaccodoc vì comment đầu
(cùng thời điểm nên tui cũng chả biết ai comment trước hết á).
Mong các bạn, các cô và các thím tiếp tục vote và comment cho tui nhé💙
~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~
"Chỉ lẳng lặng bước đi thôi...
Đừng cho tôi bất cứ lời giải thích gì cả...vì tin tưởng với cậu trong tôi chỉ còn bấy nhiêu đó"
Ngày ấy, SeokJin chỉ cười nhếch mép rồi quay lưng bước đi, để lại Kim NamJoon nhìn mình với ánh mắt đầy níu kéo, hôm nay cũng vậy, không ai giữ lại ai, cũng không ai không còn yêu, chỉ là không nói ra.
Ngày ấy, Kim NamJoon từng nghĩ mình đã chẳng còn vương vấn Kim SeokJin, nhưng không, không những nó vẫn chưa tan biến mà còn yêu nhiều hơn, chỉ cần nhìn thấy anh ấy, hắn chỉ muốn đến bên anh ôm thật chặt rồi nói 'Xin lỗi', nhưng không biết bao giờ mới thực hiện được. Khi trái tim đong đầy nỗi nhớ, Kim NamJoon sẽ nhìn SeokJin qua tấm hình hai người chụp chung rồi rơi nước mắt.
Cớ sao phải trốn tránh hắn? Không thể nói chuyện với hắn dù chỉ một câu sao? Tại sao đối xử hắn như vậy, vẫn quay lưng với hắn như vậy, vẫn không cần hắn nữa sao, hay quên hắn rồi?
Nghĩ đến đây, Kim NamJoon giật mình đứng dậy khoác áo vest vào rồi lao ra ngoài như kẻ điên.
"SeokJin, anh đang ở đâu, tôi cần anh..."
~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~
«Tàn tan tan tan...tàn tán tàn tan...»
Tiếng đàn dương cầm ngân dài giữa sảnh đường nhà thờ trong trẻo và tươi sáng như nụ cười phong xuân của cô dâu giữa những chúc phúc, vui mừng, và cả ghen tị của các quan khách.
Lẽ ra kẻ được quyền tươi cười như thế phải là mình, SeokJin chua chát.
Lẽ ra anh phải là kẻ được quyền khoác lên mình bộ đồ cưới, đi giữa lễ đường lộng lẫy kia, được nắm tay, được anh trao nhẫn, và được hôn anh.
Nhưng anh đã vọng tưởng rồi.
Anh đã gieo một tình cảm không thể đơm hoa kết trái trong một giấc mộng không thể nào thành hiện thực.
Anh yêu Namjoon quá nhiều, yêu đến điên dại, yêu đến nát tan lí trí.
Anh sẵn sàng trao cả thế giới cho nguời ấy, anh sẵn sàng đổi thay vì người ấy, nhưng vì thế, anh không còn hiểu nổi anh bây giờ nữa.
Who are you?
Người yêu Namjoon? Đã không còn.
Kim Seokjin? Đã sớm chết.

Anh cười tới thê lương, quay mặt đi.
Anh sai rồi. Anh không còn chính mình nữa.
Sai khi vọng tưởng mình được khoác lên bộ vest trắng cùng người mình yêu tiến về phía lễ đường.
Sai khi tự dựng lên một tương lai tươi đẹp trong tâm trí.
Sai khi bản thân vẫn luôn tươi cười nhìn hắn thật hạnh phúc, để rồi nhận ra, mình là một thằng khờ.
Sai lầm lớn nhất của Kim SeokJin....là trao tình cảm, trái tim và sự tin tưởng lớn lao nơi mình cho Kim NamJoon.
Những bước chạy đó cứ tiếp tục rồi chậm dần, chậm dần....
Không xứng...điều đó không xứng...Kim NamJoon mãi mãi không xứng...
Kim SeokJin mãi mãi hận Kim NamJoon, hận hắn thấu tâm can, hận thấu xương tủy....
~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~
Kim SeokJin cầm ly rượu khẽ nghiêng, khóe mắt cay cay nhìn vào chất lỏng màu đỏ đang hòa tan trong đó. Cuộc đời này thật trớ trêu, cho mình gặp người mình hận nhất.
Nước mắt giờ đã cạn, luôn nói với mình rằng hắn không xứng, muốn cắt đứt quan hệ với hắn, nhưng cớ sao khi nhìn thấy hắn trái tim lại co thắt lại khi nhớ lại tất cả, đau lắm chứ!
Có từng yêu Kim NamJoon? Rất nhiều, nhưng hận còn nhiều hơn. Người ta nói quả không sai, ta yêu bao nhiêu thì ta hận bấy nhiêu nên đừng bao giờ là kẻ yêu đối phương nhiều hơn.
Có từng rơi nước mắt trong 5 năm qua? Có chứ, luôn tìm cho mình công việc, niềm vui lấp đầy tâm trí, tất cả đều chỉ để xóa bỏ hình ảnh hắn, nhưng vẫn luôn thất bại. Mỗi khuya, anh đều cầm theo một tách cà phê ngồi ở ban công uống nhìn lên bầu trời suy nghĩ rồi lại cười mỉm và kèm đó là những giọt nước mắt, cứ ngồi thẫn thờ ở đó như người vô tri, vô giác.
Khẽ úp mặt xuống cánh tay, bây giờ anh chỉ muốn chìm vào một giấc ngủ sâu để quên hết đi tất cả. Cảm nhận có một vòng tay ấm áp ôm mình từ phía sau, trái tim Kim SeokJin càng thêm ấm áp, tin tưởng mà lấn thêm vào cho đến khi hai mi nặng trĩu khép lại.
~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~
Trong khách sạn, JungKook và Jimin hớn hở trò chuyện về hai anh em họ Kim. Hai người trò chuyện rất lâu, có những lúc cười ra cả nước mắt, bỗng dưng chuông điện thoại JungKook vang lên phá vỡ bầu không khí vui vẻ, là Kim TaeHyung gọi.
_Đấy, xa chưa tới một ngày đã không chịu nổi rồi.
_Kim Hoseok không gọi à?- JungKook quay đầu nhìn Jimin.
_Chắc một lát nữa.- Vừa dứt câu, điện thoại Jimin lập tức reo chuông, vội vơ lấy điện thoại, y chạy ra ban công nói chuyện để JungKook nghe điện trong phòng.
Hai vợ chồng JungKook và TaeHyung cùng nhau dây dưa điện thoại rất lâu, đến khi nhìn lại sấp tài liệu trên mặt bàn, Kim TaeHyung ở đầu dây bên kia nói.
_Muộn rồi, em đi ngủ đi, cẩn thận sức khỏe! Ngủ ngon!- Nói rồi anh tắt máy tiếp tục xử lý nốt xấp tài liệu.
"Anh sẽ sớm qua bên đó với em thôi"
~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~•~
Chap mới chap mới💙
Nhớ ủng hộ tui nhé😘
Tui đang băn khoăn chuyện đổi tên fic, các bạn/thím/cô cho tui xin ý kiến với. (có nên đổi tên fic không, nếu có thì nên đổi thành gì?)