58. Nức nở thổ lộ

Tùy Chỉnh

Sau khi hôn môi cuồng nhiệt, Kim Taehyung đứng phía trước chăm chú nhìn mi mắt đẫm nước của Jungkook.
"Em thật sự ghét anh như vậy sao?"
"..."
"Jungkook, nghe anh. Trở lại ăn trưa rồi uống thuốc. Em vẫn còn sốt, anh không muốn làm em đau."
"..." Cậu vẫn một mực đứng im như trời trồng. Cúi gằm.
Taehyung thấy vậy, nhẹ nhàng nâng mặt cậu, để bốn mắt cả hai chạm nhau. Ánh mắt hắn tỏa ra ấm áp ôn nhu mà người khác hiếm khi nào thấy được.
"Jungkook... có nghe anh nói không?"
Hai chữ 'Jungkook' khiến tim cậu đột ngột đập thật nhanh. Đã bao lâu rồi cậu khao khát tiếng gọi này? Tại sao không phải sớm hơn mà lại là lúc cậu tuyệt đối không thể rung động nữa. Ánh mắt ôn nhu như thôi miên bản năng của cậu, Jungkook ngoan ngoãn gật đầu.
Ăn trưa xong, Jungkook uống thuốc vào sau đó liền thiếp đi. Taehyung bật điều hòa, đắp chăn cẩn thận cho cậu xong mới trở về phòng mình giải quyết công việc. Mấy ngày nay hắn không đến công ty, công việc đều để ở nhà làm. Mà cũng chỉ chờ lúc Jungkook ngủ hắn mới đi làm việc. Lúc cậu tỉnh dậy, hắn muốn ở bên cạnh cậu. Taehyung một phần vì bệnh tình của Jungkook. Phần nhiều hơn chính là vì hắn muốn bù đắp chút gì đó. Có thể là chưa nhiều để nói rằng bù đắp hoàn toàn khoảng thời gian trước đây. Nhưng dù chỉ là một chút thôi, hắn cũng muốn ở bên cạnh chăm sóc cho cậu.
Làm việc đến quên mất giờ giấc. Chiều xuống khi nào không hay. Chỉ khi ngẩng mặt lên, hắn chợt nhận thấy không gian trong phòng tối hẳn mới phát hiện bấy giờ đã là năm giờ hơn. Gập laptop lại, giấy tờ cũng sắp xếp gọn gàng cất trong ngăn bàn. Lúc này hắn rời khỏi phòng làm việc tiến đến phòng Jungkook, tự hỏi cậu đã dậy hay chưa.
Căn phòng xanh lam đóng rèm, màu u tối tràn ngập cả gian phòng. Taehyung vươn tay bật đèn, khi căn phòng đã sáng trưng hắn mới hốt hoảng nhận ra bên trong đã sớm không còn ai. Nhịp tim hắn khẩn trương đập loạn, bước nhanh về phía phòng mình để kiểm tra. Rốt cuộc cũng không có Jungkook. Taehyung đi xuống phòng khách, phòng bếp đều trống trơn. Lúc sau lại đi ngược lên tận gác mái tìm kiếm Jungkook nhưng rốt cuộc không có. Hắn vịn vào tay cầu thang thở hồng hộc, khối óc chợt nhớ đến những gì lúc trưa cậu có nói. Jungkook nói muốn rời khỏi đây, lẽ nào là thật?
Nghĩ rồi Taehyung lại tiếp tục đi xuống phòng cậu, hắn lục tung mọi ngóc ngách. Cuối cùng khi mở cửa ban công nhìn xuống dưới thì thấy cậu. Jungkook đang yên lặng ngồi trên xích đu dưới gốc anh đào. Đáy mắt Taehyung hiện một tia chấn động, nhịp tim cũng từ đó hối hả theo. Hắn nhanh chóng đi xuống chỗ của cậu. Có ai biết được hiện tại Kim Taehyung đang lo lắng như thế nào, hắn sợ nhất Jungkook không nói tiếng nào bỏ hắn đi. Hắn sợ cậu biến mất như cậu đã từng. Và hắn sợ phải tiếp tục đối mặt với ân hận và cô đơn.
"Jungkook..."
Hắn vừa đi vừa gọi tên khiến Jungkook ngồi yên tĩnh trên xích đu thoáng phải giật mình.
"Sao đi xuống đây không nói cho anh một tiếng? Để anh đi tìm em..."
Hắn đi đến ôm lấy cậu như thực sự sợ rằng cậu sẽ biến mất. Lồng ngực đập rất mạnh. Bàn tay to lớn lo sợ đến phát run mà đặt ở lưng cậu.
Taehyung sợ hãi, lo lắng, tim hắn đập rất mạnh, cơ thể cơ hồ cũng nóng lên và Jungkook cảm nhận được tất cả điều đó. Mấy năm trước là cậu chủ động rời đi, cũng là mấy năm trước hắn một câu cũng không đoái hoài đến cậu. Vậy mà bây giờ... sao có thể khác trước nhiều đến vậy? Kim Taehyung đã thực sự thay đổi sao? Hay là có một lí do nào khác buộc hắn phải quan tâm cậu? Như lúc trước vậy đó, nếu không có chủ tịch Kim thì hắn có đồng ý cho cậu bên cạnh hắn hay không?
Dùng chút lực đẩy người phía trước ra, cậu nói khẽ.
"Tôi không phải trẻ con. Đừng phí sức lo lắng như vậy."
Taehyung không tức giận, hơn nữa còn nhìn biểu tình bất cần của Jungkook trở thành một loại hành động đáng yêu. Hắn vươn tay xoa xoa mái tóc đen mềm rũ xuống trán cậu, cất chất giọng ôn nhu.
"Em vẫn mãi là đứa nhóc mà Kim Taehyung này từng thương. Dù có lớn bao nhiêu đi nữa, anh vẫn muốn quan tâm chăm sóc cho em. Mãi không thay đổi."
"Anh nhớ ra rồi sao?"
Taehyung nhìn cậu gật đầu. Ánh mắt ẩn chứa cái gì đó gọi là tội lỗi, tự trách.
Jungkook né tránh cái xoa đầu từ hắn. Cậu cười nhợt nhạt nói cảm ơn, sau đó thì quay bước vào nhà. Dù trời đã ngả sang màu tím hồng của hoàng hôn, dù cảnh sắc đã tối đi thật nhiều nhưng vẫn chưa đủ để che đi nước trên khóe mắt cậu. Chúng nhỏ xíu và lóe sáng bi thương như những hạt ngọc được mài dũa ra từ đau đớn vô tận.
Yêu không được rồi hành hạ. Hối hận rồi lại quay trở về thương. Vẫn là thương như một đứa em trai, chiều chuộng cậu như cách mà anh đã từng.
Cậu cảm ơn.
Nhưng cậu chẳng cần.
***
Ngày kế tiếp Jungkook tỉnh dậy trong căn phòng của mình và trong cái ôm của Taehyung. Cậu không biết rõ nữa, cậu đã uống thuốc và đi ngủ sớm. Cũng không biết Taehyung vào đây từ lúc nào. Chỉ biết mãi cho đến sáng, hắn vẫn ôm cậu rất chặt. Kể cả hắn đã thức, còn cậu thì đang ngủ, hắn vẫn ôm cậu, yên lặng nhìn ngắm cậu với ánh mắt chứa đầy tâm tư.
Cậu tỉnh dậy nhìn thấy hắn bên cạnh trước tiên. Taehyung nhìn cậu, nở nụ cười ngọt ngào.
"Chào buổi sáng." Và sau đó là một nụ hôn nhẹ nhàng trên trán.
Hôm nay cả hai xuống bếp dùng bữa. Từ sớm đã có người ở Kim gia mang đồ ăn sáng đến. Jungkook ngồi trước bàn ăn, cậu nhìn lên lầu rồi lại nhìn hắn.
"Hôm qua Jiyoon không về?" Jungkook hỏi.

"Ừ."
"Anh không lo lắng?"
Taehyung nghe cậu hỏi, ánh mắt hắn lại hoài nghi nhìn cậu.
"Em lo sao?"
Jungkook dừng lại một chút để suy nghĩ. Từ hai năm trước, ngày mà cậu rời đi, kể từ đó cũng không hề muốn nhắc đến cuộc hôn nhân này nữa. Nhưng bây giờ có lẽ cậu nên đối mặt. Kim Taehyung không thể cứ đối với cậu mông lung như thế này. Biệt thự này đã sớm trở thành một gia đình đúng nghĩa. Cho dù biết rõ Jiyoon đang ở cùng Christian nhưng cậu vẫn là người không có quyền xuất hiện một cách bất hợp lí bên cạnh Taehyung.
"Phải."
"Em lo lắng chuyện gì? Lo cho Jiyoon? Hay là lo cho hôn nhân của bọn anh?"
Jungkook đáy mắt có chút chua xót. Taehyung nói hôn nhân của 'bọn anh'. Đúng vậy, của bọn họ. Cậu chỉ là người không nên xuất hiện.
"Tôi lo lắng vì dường như anh quá vô tâm với cuộc hôn nhân anh đã chọn lựa. Anh thực không biết hay là đang ngó lơ nó? Anh biết Christian không Taehyung? Tôi đang lo lắng sự hời hợt của anh sẽ làm cuộc hôn nhân này tan vỡ."
Taehyung im lặng. Đôi con ngươi hắn nhìn thẳng vào mắt cậu như thấu hiểu, như muốn khảm sâu. Cuối cùng thì hắn hiểu tại sao mấy ngày nay Jungkook lại liên tục nhắc Jiyoon. Cậu nói cậu lo lắng cho cuộc hôn nhân của hắn với Jiyoon. Nhưng hắn không tin, một chút cũng không tin. Jungkookie thật ngốc, cậu chính là lo cho hắn như vậy, lo rằng Jiyoon ngoại tình, hắn sẽ vì vậy suy sụp. Jungkook sợ hắn bị người khác đâm sau lưng, sợ hắn đau khổ. Chỉ cần như vậy thôi, thử đoán xem cậu còn yêu hắn nhiều như thế nào.
"Anh biết người tên Christian. Anh biết Jiyoon mấy ngày qua ở bên cạnh người đó. Anh cũng biết bọn họ đã tái hợp với nhau..."
Jungkook nhìn hắn chằm chằm, nghe rõ hắn thừa nhận. Nhưng không biết vì sao cậu lại đau lòng.
"Anh tỏ ra không hay biết không phải là anh vô tâm như em nói. Cũng không phải vì vậy mà cuộc hôn nhân này sẽ tan vỡ."
"Vậy rốt cuộc là tại sao?"
Taehyung chợt giương khóe miệng. Có tư vị lạ lẫm le lói nhưng không thể biết được đó gọi là gì. Nó vừa vui lại vừa tội lỗi. Cuộc hôn nhân năm đó, hắn đã lựa chọn làm cậu đau lòng. Mà bây giờ trước mặt cậu, hắn lại thừa nhận là hắn đã sai. Mặc dù biết bản thân sai nhưng không hề nhục nhã. Ngược lại hắn thấy nhẹ nhõm khi cho cậu biết sự thật.
"Bởi vì cuộc hôn nhân này hoàn toàn được sắp xếp có chủ đích. Anh với Jiyoon không tồn tại tình cảm vợ chồng. Jiyoon quay lại với người cô ấy yêu là đúng đắn, còn anh, anh cũng muốn chỉ tận tâm chăm sóc cho em."
Cậu nghe hắn nói, ánh mắt lại bất chợt rơi xuống đáy vực. Những gì mà hắn nói so với những việc trước đây lại càng không có điểm để tin tưởng.
"Hôn nhân giả thì sao? Lúc đó tôi ngu ngốc nên mới đau khổ. Cho đến bây giờ tôi nhận ra dù cho anh có kết hôn hay không thì chính tôi cũng bị giày vò. Hôm qua anh nói anh nhớ lại tôi sao? Nhớ lại đứa em trai này? Tôi nên vui hay nên buồn đây? Nếu như được ước rằng anh không kết hôn thì tôi thà ước rằng anh quên hai chữ 'em trai' chết tiệt ấy đi!"
Jungkook bật khóc trước mắt hắn. Nước mắt đáng thương từng giọt lăn trên má sau đó trượt xuống vỡ tan trên mặt kính bàn ăn. Cậu chịu đựng quá nhiều rồi. Bao nhiêu năm vẫn cứ mãi là vòng luẩn quẩn này. Mất đi kí ức cũng không thể yêu. Lấy lại kí ức rồi thì hai tiếng 'em trai' năm đó lại ùa về. Cậu mạnh mẽ đến đáng thương. Nhiều năm như vậy, âm thầm làm nhiều cũng âm thầm thất bại rồi chịu đựng một mình. Vậy mà cậu vẫn yêu Kim Taehyung sâu sắc. Yêu đến khắc cốt ghi tâm. Nói quên nhưng không thể quên, chỉ sợ càng xa lòng lại càng nhớ nhiều. Cho đến bây giờ, nỗi lòng kìm nén bấy lâu nay rốt cuộc bùng nổ. Ngọn lửa lòng cháy đến mãnh liệt. Cháy đến đau thắt tâm can. Jungkook thất vọng về chính mình. Chỉ là bề ngoài thôi, hai năm qua, thực ra lòng cậu chưa bao giờ thay đổi... Cho đến lúc này, có lẽ cậu phải nói ra thôi. Cậu muốn tự mình nói rõ quá khứ kia. Một là có sự chấp thuận từ hắn. Hai là sẽ không bao giờ nữa...
Nghĩ vậy, Jungkook đứng dậy khỏi ghế rồi đi nhanh lên phòng. Cậu cắn chặt môi, lau vội nước mắt trên mặt. Mặc kệ Kim Taehyung có gọi cậu bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng không quay đầu lại.
Taehyung nhìn Jungkook rời đi, trong lòng không khỏi đau xót. Hắn không biết nữa, không biết rõ khuất mắc của cậu ở đâu hay là hắn đã làm sai điều gì khiến cậu một mực không mở lòng với hắn nữa. Taehyung chỉ nghĩ nếu như cậu biết cuộc hôn nhân giữa hắn với Jiyoon là giả thì hắn sẽ có cơ hội được gần cậu, bù đắp cho cậu. Hơn nữa không lẽ mấy ngày qua, Jungkook không hề thấy được tình cảm mà hắn đối với cậu hay sao?
Hắn rầu rĩ nhay nhay mi tâm xoa dịu cơn đau đổ xuống từ đại não. Nhưng mà lồng ngực hắn cũng đau nữa. Làm cách nào mới có thể xoa dịu đây?
Đúng lúc này, di động của hắn khẽ rung lên báo hiệu có tin nhắn đang chờ. Là một dãy số lạ.
Sau khi đọc lướt qua nội dung, Taehyung có chút không tin được vào mắt mình. Jungkook chạy lên lầu, cơ hồ là để nhắn tin cho hắn?
+82xxx: Là em, Jungkook đây. Em có vài lời muốn nói, là lời mà cậu em trai nhỏ của anh muốn nói cho anh nghe. Hãy đọc chúng thật cẩn thận nhé Taehyungie.
"..." Taehyung im lặng, chờ đợi tin nhắn tiếp theo.
+82xxx: Em biết lúc nào anh cũng nghĩ cho em cả. Anh là một người rất tốt, luôn bên cạnh quan tâm và chăm sóc cho em. Anh luôn luôn nói thương em, đối với em anh còn quan trọng hơn cả những gì em có. Nhưng Taehyung! Anh có thật chỉ xem em như một đứa em trai nhỏ, lúc nào cũng muốn cưng chiều? Chắc là anh luôn nghĩ anh hiểu rõ được em. Nhưng thật ra không phải vậy. Em không phải một đứa em tốt đâu Taehyung. Bởi vì em luôn nói dối anh.
Không hiểu bằng cách nào mà Taehyung có thể tưởng tượng ra Jungkook của hắn đang khóc rất nhiều. Hắn cảm nhận được cậu đang cố gắng nuốt vào từng tiếng đứt quãng một mà đau lòng.
+82xxx: Có lúc anh hỏi em liệu em có thấy vui không khi được anh chăm sóc như vậy? Và em đã nói dối là em vui. Lúc nào cũng thế. Em dối lòng vì em không muốn mất anh. Bởi vì sao anh biết không? Bởi vì đứa em trai nhỏ của anh, em yêu anh và em chỉ muốn anh là người yêu của em. Có thể nắm tay em đi đến suốt cuộc đời chứ không phải em chỉ cần đứng sau và có anh đi trước bảo vệ. Và em luôn sợ một ngày nào đó, anh sẽ có người mà anh yêu thương. Một người đủ may mắn để lấy đi tất cả tình yêu thương anh dành cho em khi ấy.
----------------------------------------------
Chap này tặng
@TaeBTS3012
loosen_
@xuanmy123
>>Tomorrow>> Chap 59: Người tình bé nhỏ
Có ai hóng chap sau hơm😌😌