#85

Tùy Chỉnh


Sống lưng ba Hến bất giác buốt lạnh.
Cả người anh cứng đờ, trong phút chốc, mọi thứ trở nên rối rắm. Anh gọi vợ nhưng vợ không nghe thấy. Vợ...vợ không tranh luận với anh nữa rồi...anh...anh phải đưa vợ tới bệnh viện.
Đến bệnh viện các bác sĩ mới chữa trị cho vợ được chứ.
Đúng rồi, phải gọi xe cấp cứu.
Anh toan lấy điện thoại, nhưng lại run rẩy đến mức làm rơi xuống bậc cầu thang phía dưới, vỡ choang. Tim gan quặn thắt như bị ai đó cào cấu cắn xé, anh cố trấn tĩnh rồi xốc vợ dậy, hối hả ôm chị lao xuống đường gọi taxi.
Tài xế thấy tình hình nguy kịch nên phóng nhanh hết sức có thể. Máu chảy ra không ngừng, máu thấm đỏ áo anh. Anh áp lòng bàn tay mình lên vết thương của vợ, anh biết chị đau lắm, anh siết chị vào lòng, anh xin chị cố gắng.
Anh van chị, anh nài nỉ.
Nhưng đáp lại anh, chỉ là sự im lìm đến đáng sợ.
Mặc cho anh ra sức hà hơi, chân tay chị cứ mỗi lúc một lạnh, cánh môi trắng bệch nhợt nhạt không huyết sắc.
Quãng đường, vỏn vẹn có hai cây số thôi, cớ sao xa đến vậy? Vợ sẽ cố gắng chứ vợ? Nhanh thôi mà, sắp đến rồi mà.
Khoảnh khắc cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, chỉ còn một mình anh, thẫn thờ giữa hành lang rộng lớn, cô đơn lẻ loi hơn bao giờ hết.
Vợ sẽ không sao phải không? Vợ sẽ không bỏ lại anh chứ? Chắc là không, không đâu. Vợ là vợ anh mà, vợ hứa rồi mà, vợ sẽ không bao giờ bỏ anh đâu. Vợ lo cho anh lắm, vợ bỏ anh thì vợ làm sao mà yên lòng được?
Anh nhớ cái đợt anh bị dị ứng rau sắng phải vào viện ấy, chính anh là người bảo chú Thắng gọi điện cho vợ. Mãi sau có tiếng cạch cửa, lòng anh khấp khởi lắm, tưởng vợ nên đang định hờn dỗi một chút, nhưng ai ngờ lại là chị Liên.
Thú thật có người thất vọng ghê gớm, xong cũng chẳng dám vọng tưởng vợ sẽ đến thăm nữa. Ai ngờ vợ gửi cháo cho y tá, nhìn vợ lén la lén lút đứng bên ngoài, mắt mũi đỏ hoe, bất chợt lòng anh ngọt ngào khó tả.
Vợ bảo anh vợ về, khi ấy anh hụt hẫng lắm, không muốn, thực sự không muốn chút nào. Chồng đang ốm đau mệt nhọc như thế, vợ về sao được mà về? Nhưng ngại, nên chỉ nói giảm nói tránh thôi, bảo vợ ở lại đợi anh ăn xong thì mang âu về.
Vợ dễ bị dụ thật đó, vợ lẽo đẽo theo anh. Mẹ Bi có vẻ không vui, nhưng nói thật anh cũng đếch quan tâm. Ừ thì ba Hến công nhận mình hơi ích kỷ, nhưng lúc đó cả người nhức mỏi, bụng dạ cồn cào, anh cần có vợ ở bên, nhìn thấy vợ, anh mới an tâm.
Lúc trước, cứ mặc định vợ là vợ mình rồi, chẳng bao giờ lo lắng gì sất, hạch sách vợ đủ kiểu. Sau cái đợt ly thân, vợ vẫn quan tâm như cũ, nhưng khách sáo lắm, tự dưng làm người chồng nào đó thấy khó chịu.
Tự dưng thấy ngại, ngại cuộc sống không có vợ.
Ngại phải ăn món trứng rán tanh ngòm của mẹ Bi, ngại phải ngủ trên chiếc giường có mùi hương lạ, ngại cái cảnh về nhà không thấy ba cục bông tíu tít chạy ra đón.
Ngại mọi thứ đảo lộn.
Khi đó là ngại, bây giờ là sợ.
Mới chỉ mười phút trôi qua thôi, vì đâu ngỡ như cả thế kỷ? Chẳng biết vợ trong đó thế nào? Đau lắm không? Giá kể anh có thể đau thay vợ.
Ba Hến tay ôm đầu gối, ngồi thu lu ở một góc tường, mãi đến khi nghe tiếng gọi của bác Đăng anh mới ngơ ngác giật mình. Cả bác Vân cũng vào, bác bảo hai bác sang thăm Khôi, về lúc sáng sớm. Ban nãy nghe giám đốc bệnh viện báo tin dữ, nói thím gặp nạn nên anh chị vội qua liền.
Cũng phải, đây là bệnh viện tư nhân do nhà bác đầu tư mà, bác nhắc anh mới nhớ. Dì Hợi, cậu Hợp ba Hào mẹ Hảo có đủ, dì bảo chú Thìn ở nhà trông bọn trẻ, gương mặt ai cũng nhợt nhạt thất thần, tất cả mọi người cùng nhìn về phía anh.
Anh biết, anh nợ cả nhà một lời giải thích.
-"Là...là...tại con...tại con nóng tính...tại con không giữ được nhà con...tại con đuổi theo nhà con..."
Giọng anh Hậu run run, lần đầu tiên ông Hào thấy ba Hến bị khủng hoảng như vậy. Con gái nằm đó, có ba nào là không thương, không đau?
Nhưng con rể thì cũng là con, trông nó thất thểu như người mất hồn cũng xót xa lắm, ông đỡ anh dậy, cố nén nước mắt rồi khuyên nhủ ngồi lên ghế cho đỡ lạnh, cứ yên tâm, cái Hà trước giờ ăn ở hiền lành, ông ngoại và các cụ sẽ phù hộ độ trì cho nó.
Ông vừa dứt lời thì cánh cửa phòng cấp cứu bất ngờ mở, bác sĩ nói tình hình không được khả quan lắm, bệnh nhân mất nhiều máu quá, lượng máu dự trữ không đủ, hỏi xem người nhà có ai cùng nhóm máu thì theo ông.
Dì Hợi cậu Hợp lập tức xung phong.
Ba Hến đứng đờ đẫn một chỗ, chưa bao giờ anh cảm thấy bản thân vô dụng như lúc này. Bao năm qua, cần ăn gì, ới một tiếng vợ làm cho ngay, đau người, mệt mỏi, stress, ới một câu cũng có vợ matxa.
Vậy mà giờ đây, lúc vợ cần nhất, đến mấy giọt máu, anh cũng chẳng thể cho vợ!
Thời gian chầm chậm trôi qua, rồi người đàn ông của vợ cũng hối hả chạy đến. Ba Hào mẹ Hảo đứng dậy ôm hắn, tình cảm của họ, thân mật quá, làm ba Hến có chút gì đó ghen tỵ.
Người ấy đến rồi, vợ mà biết, chắc hẳn sẽ mừng lắm.
Thôi thì nếu không vì anh, thì vì người vợ thương, vợ cố lên vợ nhé.

Vợ biết không?
Cái khoảnh khắc anh ôm Hến Sò đứng từ trên cao, nhìn xe hắn chở vợ hoà vào dòng người, vợ biết, anh đau đến mức nào không?
Hến hỏi, ai bắt nạt ba à, sao mặt ba buồn rười rượi thế kia?
Chẳng ai bắt nạt ba cả Hến à, chỉ là, mẹ Hà đi theo người ta, mẹ Hà đi hẹn hò, mẹ Hà chẳng quan tâm ba nữa rồi. Ba thấy tim mình, dường như bị khoét mất một lỗ, sâu hoắm.
Ba rất muốn nói ra cho nhẹ lòng, nhưng ba có thể chia sẻ cùng ai đây?
Mọi việc cứ theo chiều hướng tệ dần, một ngày không lâu sau đó, ngày mà anh mất chức, nhưng có người lại được thăng lên làm hiệu trưởng.
Đắng.
Thật sự rất đắng.
Sĩ diện đàn ông không cho phép anh yếu đuối.
Anh cũng không cần sự thương hại của ai cả, đi đi, đi hết đi cũng được.
Tại nơi cửa sổ ấy, một lần nữa, anh bần thần quan sát vợ mình, con mình, diêm diêm dúa dúa trèo lên xe của một thằng đàn ông khác.


Một mình anh, trong căn nhà rộng lớn.
Trước giờ anh cũng không nghĩ nhà mình lại rộng đến vậy. Trước giờ anh cũng không biết, ở nhà một mình lại buồn chán đến thế.
Anh đã từng là một người đàn ông thành đạt. Anh đã từng nỗ lực phấn đấu, làm ngày cày đêm. Nhưng giây phút đó, anh chợt nhận ra, chẳng có vợ có con, phấn đấu, cũng đâu có nghĩa lý gì?
Lúc trước mỗi lần ký được hợp đồng lớn, lại đem tiền về cho vợ cất. Vợ hay khen ngợi anh lắm, vợ bảo anh giỏi quá, nhưng phải giữ gìn sức khoẻ nhé. Rồi vợ nói vợ sẽ cất thật kỹ, anh yên tâm đi, vợ không tiêu hoang đâu.
Tiền này là để dành mai sau lo cho Hến Sò ý.
Anh phì cười, vợ có tiêu cũng chẳng sao, vợ với con sống sung túc đầy đủ là anh thấy mãn nguyện rồi. Vợ cũng cười, vợ bảo nhu cầu của vợ rất ít, lương vợ đủ rồi, anh đừng ham công tiếc việc quá. Rồi đến ngày ly thân, vợ nhất định không chịu cầm tiền giúp anh nữa.
Vợ bảo mình ngại giữ thì đưa cho chị Liên. Ba Hến cười gượng, mẹ Bi ấy à, chưa hết đã xin, chẳng bao giờ là đủ. Túi hiệu, váy hiệu, giày hiệu, cái gì cũng đú, anh thì nào có phải đại gia như bác Đăng?
Đưa hết cho chị, chắc có ngày anh và con anh ra đường ở mất.
Với cả mỗi lần được chuyển khoản, chị thường coi chuyện đó là tất nhiên. Chưa bao giờ chị hỏi, tiền này từ mấy hợp đồng, đi tiếp khách bao nhiêu đêm? Ngược lại, vợ anh, cho anh cái cảm giác, công sức mình bỏ ra được trân trọng.
Anh bám vợ thường xuyên hơn.
Lên kế hoạch hẹn hò với chị Liên rồi mà thấy ba cục bông nhỏ váy áo xúng xính sang ngoại anh lại không kiềm được, háo hức muốn đi theo. Nhớ hôm đó dì Hợi vừa bê mâm cơm lên cầu thang thắp hương vừa chửi nhau với chú Thìn, ba Hào nhắc nhở từ sáng mà hai đứa vẫn cứ khục khặc.
Kiểu xong dì điên quá hay sao ấy, run tay làm rơi cả cái mâm. Mẹ Sò đang gọt đu đủ pha nước chấm ngay bên dưới, may mà anh chạy ra kịp chứ không thì chắc anh cũng quát cho dì một trận rồi.
Chị Hà mặt tái mét, luống cuống hỏi chồng có sao không?
Mảnh sứ từ chiếc bát vỡ sượt qua bả vai anh, đau điếng. Nhưng anh cười cười lắc đầu, đúng là không sao thật mà.
Chỉ cần vợ không sao, anh cũng thấy không sao.
Mà vợ chẳng tin, vợ khóc rưng rức như trẻ con ấy. Anh ôm vợ trấn an, hơn một lần, anh muốn bảo vợ ơi, quay lại đi. Anh sai rồi, anh ngu muội, đừng ly thân nữa, lên giường ngủ với anh đi.
Đêm đêm, không có vợ, cô đơn lắm.
Không có anh, vợ ngủ dưới đó, chẳng biết có lạnh lẽo không? Chắc không đâu nhỉ? Vợ còn mải nhắn tin với ai đó cơ mà? Vợ với người ta, thanh mai trúc mã gì gì đó, thực sự khiến anh ghen tỵ.
Dì Hợi bị ngất, là người ta, người ta vừa vào cho vợ máu đó, vợ biết không? Lồng ngực anh đau thắt, người ta tốt, người ta cứu vợ.
Là ân nhân của vợ mà, cớ sao anh lại khó chịu đến thế?
Vì đâu lại bức bối ngột ngạt tới vậy?
Chờ hoài, đợi mãi, rồi người ta cũng ra. Hắn não nề tiến tới phía anh, đúng như anh mong đợi, hắn tiết lộ về tình trạng của vợ.
-"Con bé...cả người rất nhiều những vết bầm tím và rách da. Tuy nhiên chấn thương ở đầu mới là nguy hiểm nhất...nghe y tá nói chuyện qua hình như ban nãy còn bị sốc thuốc, sau đó nhịp tim tăng nhanh đột ngột...sợ...sợ cứ tình hình này không trụ được đến tối..."
Thầy Thanh vội đưa tay gạt nước mắt. Nếu không phải đang ở trong bệnh viện, anh thề anh muốn đập cho thằng khốn nạn này một trận. Phúc phận ngàn kiếp mới lấy được người vợ như vậy, cái loại nó, chẳng xứng.
Ba Hến lặng thinh nghe thầy chỉ trích. Thầy chửi đúng lắm, hay lắm, anh cũng thấy mình sướng quá rửng mỡ rồi. Anh cố nghĩ

1 2 »
Loading...