1. Mùi sách cũ

Tùy Chỉnh


Nắng chiếu vào cửa tiệm sách cũ bên đường. Những tia nắng len lỏi, mân mê, nhảy nhót trên từng trang sách ố vàng, làm rạng rỡ những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí như thể chúng là bụi mài từ ánh trăng còn sót lại nơi đây. Không gian sao lặng im, và chỉ có tiếng gió khẽ thổi trên bàn tay đang lần giở những trang sách của một cô gái. Cô cũng lặng im, như thể ở nơi này, thời gian đã bị ngưng đọng; trầm ngâm đắm chìm trong từng con chữ, mái tóc ngắn ngang vai khẽ rủ, đôi mắt màu xám tro to mơ màng, cái mũi cao cao, đôi môi nhỏ xinh xắn như một nụ hồng với gương mặt nhợt nhạt, trông cô giống như một "tiếng hát trầm lặng", dù đó là một phép so sánh ngớ ngẩn, nhưng đó có lẽ là điều duy nhất hiện lên trong đầu những người khác khi họ trông thấy cô - Librie Ruby Scent.
Librie có một vẻ ngoài xinh xắn, nhưng hiếm khi người ta thấy cô ra đường, mà chỉ ở lì trong tiệm sách nhỏ của mình, như thể đó là một nơi trú ẩn an toàn, còn cả thế giới ngoài kia là chốn chông gai hiểm hóc. Cô sống với sách, ngủ với sách, ăn với sách và làm gì cũng sách. Giống như hiện giờ, cô lại vừa xem sách, vừa ăn chén súp thơm ngào ngạt với những làn khói mỏng tang bốc lên của mình. Tình yêu với sách vốn đã được truyền lại trong nhiều thế hệ của gia đình nhà Scent, và tất nhiên đó cũng là một phần lý do vì sao Librie yêu sách đến vậy.
Hôm nay trời lạnh giá quá, bất chợt Librie thấy nhức đầu. Cô lục tìm trong tủ thuốc một ít Panadol, nhưng hết cả rồi. Thất thểu, cô lấy ví tiền, đóng cửa tiệm rồi mệt mỏi ra ngoài mua thuốc cảm.
Phố xá đông đúc người qua, mà trước mắt Librie, giống như một bức tranh nhạt nhòa màu sắc, kẻ qua người lại, như là điều hiển nhiên, đều là người dưng với nhau cả.
Librie đi qua một con hẻm vắng người. Cô cứ thế mà đi, mặt hơi nghếch lên trời như thể với cô, cuộc đời này chẳng có gì tươi đẹp ngoài những ánh sao và mộng mơ vậy. Thế rồi bất chợt, một vài âm thanh lạ xao động đến thế giới vốn bàn quang của Librie. Cô nghe thấy những tiếng ẩu đả, những tiếng huỳnh huỵch, tiếng la hét, những giọng nói trầm khàn và rồi chẳng biết tự lúc nào, Librie đã thấy đôi chân mình tự động di chuyển đến nơi phát ra mớ hỗn độn thanh âm đó.
Chính cô cũng thấy hốt hoảng với bản thân mình, như thể đây là phản xạ tự động. Nhưng rồi Librie không có đủ thời gian để nghĩ về hành động kỳ lạ vừa rồi của mình, vì cô thấy trước mắt mình là một cảnh tượng hỗn loạn: một đám mấy người trông như đầu gấu đang xúm lại đánh đấm với một cậu trai chừng tuổi cô, và cậu ta đang vô vọng đánh trả lại. Librie đang phân vân giữa việc có nên ích kỷ mà chạy đi hay ra tay giúp đỡ cậu trai lạ mặt kia hay không, nhưng rồi cái lòng nghĩa hiệp nơi cô đã thắng. Nói thật chứ đâu dễ mà đùa với một cô gái nhà Scent, vì trong cái gia đình này luôn ẩn chứa những điều thú vị phải biết: từ nhỏ, Librie đã được học Vovinam, và cô thành thục và yêu thích môn võ ấy đến nỗi trong suốt quãng thời gian còn học trung học đầy bồng bột, cô đã dành thời gian chạy khắp nơi chỉ để xin tỉ thí võ và đã từng đánh bại cả một đám lâu nhâu đầu gấu chợ búa chỉ sau vài đòn nhanh và hiểm, tất nhiên là bây giờ cô không còn vậy nữa, nhưng chẳng phải bây giờ là thời gian thích hợp để ôn lại vài kỷ niệm cũ hay sao?
Và thế là với vài bước nhanh gọn, Librie lao ra chỗ đám ẩu đả kia như một mũi tên nhỏ bắn trong gió buốt, và cô giằng bàn tay đang nắm cổ áo cậu trai lạ mặt của một tên trông có vẻ như đầu xỏ của đám kia ra, cất giọng lạnh nói:
- Để cậu ấy yên đi, tối thế này rồi, chẳng phải mấy người nên về nhà với mẹ đi chứ, sao còn ở đây bắt nạt con nhà lành? Đi về đi thì tôi chừa đường cho sống!
Mấy tên đầu gấu trố mắt ra nhìn cô gái mảnh khảnh tóc ngắn đứng trước mặt bọn chúng, rồi sau vài giây kinh ngạc và để mấy bộ não chậm tiêu xử lý thông tin, chúng phá ra cười như mấy thằng ngáo:
- Chừa đường sống á? Mày nghĩ mày là ai hả con nhãi kia? Thôi xê ra, chúng tao không thích đánh đàn bà con gái, xê ra! Về nhà lấy khăn mùi soa mà chấm nước mắt đi nhá!
Nói rồi chúng lại cười phá lên. Chẳng nói chẳng rằng, gương mặt cứ lạnh như tiền, Librie lặng lẽ cởi áo khoác và đặt túi xuống, rồi từ từ tiến lại phía bọn chúng, vẫn còn đang lăn lộn cười, và đấm thẳng vào mặt tên cầm đầu. Bọn chúng chưa kịp hiểu chuyện gì thì nhanh như cắt, Librie đã xử gọn hai tên. Và trong cái nhận ra muộn màng, mất đi hai tên thủ lĩnh, chúng lao vào đánh Librie, nhưng cái món võ đường phố của bọn này sao bì được với sự nhanh nhẹn và thuần thục của Librie, và chỉ trong vài cái nháy mắt, cô đã xử đẹp cả bọn.
Xong xuôi đâu đấy, cô mới phủi tay, rồi quay lại chỗ chàng trai kia. Anh ta khuỵu xuống bên cây cột điện gần đó, thấy cô lại gần thì nhoẻn cười với cái miệng lấm lem máu:
- Hây, có vẻ như em đã giải quyết hết bọn chúng rồi nhỉ? Tôi vô dụng quá, chẳng giúp được gì cả.
- Không sao, anh bị thương nặng mà! Này, anh đứng lên được không? Tôi sẽ đưa anh đến bệnh viện! - Librie nói với giọng dịu dàng hơn thường ngày.
Nhưng chợt chàng trai lạ thét lên, mặt biến sắc tái nhợt:
- Không! Đừng đưa tôi đến cái chỗ quái quỷ đó! Làm ơn, làm ơn, không thì cô cứ mặc tôi ở đây! Tôi xin cô!
- Nhưng vết thương của anh không đùa được đâu! - Librie lo lắng, anh ta cứng đầu thật đấy.

Nhưng anh ta mệt quá mà mê man mất rồi, có nghe cô nói gì đâu. Hết cách, cô bèn xốc nách anh ta dậy, cảm thấy mình khỏe và mạnh mẽ hơn cô ngày thường cả trăm lần, dìu qua một ngõ tắt để về tiệm sách. Trong lúc Librie loay hoay tìm chìa khóa cửa sau, cô nghe một tiếng cười khẽ vang trên tai mình:
- Thì ra cô ở đây à?
Librie chỉ buông một tiếng ừ, rồi nhanh chóng, cô dìu anh chàng lên chiếc sofa dài. Hóa ra anh ta cao phết, choán hết cả cái ghế. Librie chạy đi tìm một thau nước ấm, khăn mềm, thuốc giảm đau, cồn sát trùng và bông băng trắng. Dịu dàng ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh, cô vừa lau vết máu khô trên mặt, cổ của chàng trai kia, rồi thấy có vẻ vấn đề không chỉ ở đó, cô bèn đánh bạo hỏi, giọng lo lắng thật lòng:
- Này, tôi cởi áo anh ra nhé?
Trong lúc mê đau đớn  thế này mà đôi mắt anh ta vẫn ánh lên tia sáng thích thú, nhoẻn cười dẫu cho đang cắn răng chịu đựng:
- Hay thật đấy, tự ý đưa tôi vào nhà trong khi bản thân mình là một cô gái, lại còn đòi cởi áo tôi ra cơ đấy! Cô đúng thật là thú vị, cô không sợ sao? - tiếng cười lẩn khuất trong giọng chàng trai lạ.
Librie lừ mắt nhìn anh ta :
- Anh có vẻ thích bị giống bọn này tôi xử mà ở cấp độ cao hơn nhỉ? Giờ thì nằm im để tôi xem vết thương cho anh!
Nói rồi cô lần tay theo từng chiếc nút trên áo anh mà mở ra. Rồi cô cứ thế lặng im. Đó là thân hình đẹp nhất mà cô từng thấy, tựa như một bức tranh tinh tế được họa bởi bàn tay từng làm những thứ nghệ thuật tinh xảo nhất   với làn da hơi rám nắng, múi cơ săn chắc, nhưng bức tranh đã bị phá hủy thật tồi tệ với một vết thương đẫm máu, và máu cứ thế chảy. Anh ta có mùi của bóng đêm sâu hút, kim loại sắc lạnh và một chút gì đó khiến cô cảm như anh ta đang tổn thương và vụn vỡ, đến đau lòng. Librie cứ bần thần ngắm chàng trai kia như thế, cho đến khi máu thấm vào miếng gạc trên tay thì cô mới giật mình, vội xem xét. Hoá ra vết thương không quá nghiêm trọng, ngoài da nhưng không sâu. Librie sát trùng rồi băng bó lại cho anh, xong xuôi cô lấy cho anh mấy viên thuốc giảm đau.
Có lẽ nếu cô làm đúng theo những gì được học trong khoá y tế cao cấp đợt trước thì chắc cũng chẳng cần đi viện thăm khám, chỉ cần không để nhiễm trùng mà thôi, vì theo Librie thấy thì thể trạng anh ta vốn khá tốt trước khi bị thương thế này.

Chàng trai ngoan ngoãn chẳng nói chẳng rằng trong suốt quá trình Librie sơ cứu, rồi anh uống mấy viên thuốc cô đưa. Librie ngồi bệt xuống sàn, bất giờ cô mới nhận ra là mình kiệt sức lắm rồi. Bất chợt cô nhận ra mình đã quên khuấy một vấn đề quan trọng, và cô buông câu hỏi bâng quơ :
- Ơ này, nãy giờ tôi quên chẳng hỏi, anh tên gì thế? Là ai?
Khoé miệng chàng trai nhếch lên bí ẩn, và anh ta vẫn cố trả lời câu hỏi dù thật ra cô cũng chẳng trông mong anh trả lời, vì anh ta đang đau và mệt đến thế cơ mà :
- Tôi ấy à ? Tôi là Andrea, Andrea Nathaniel Engelbert. Tôi chẳng là gì cả, mà cũng có thể là gì đó, mong cô đừng bận tâm. - Giờ nghe kỹ cô mới thấy anh ta có một chất giọng trầm khàn rất hay, dù bây giờ nghe nó thều thào và mệt mỏi.
Librie bật cười, nụ cười đã giúp cô xua tan phần nào cái mệt mỏi bủa quanh. Ôi, cái cách trả lời ấy, một cách trả lời sao mà cuốn hút và thú vị!
Nhưng rồi nụ cười trên môi chợt héo dần khi cô bắt gặp ánh nhìn khắc khoải và đăm đắm  trong đôi mắt sâu thẳm kia. Một đôi mắt mang sắc xanh thăm thẳm của đại dương. Một thứ màu xanh luôn thật bí ẩn, khó hiểu mà cũng vô cùng quyến rũ.
- Này, người cô có mùi sách cũ đấy, cô biết chứ ? Cả mùi nắng và một chút vị mưa.