Tự thán

Tùy Chỉnh



Cuộc đời hơi khác cơn mơ
Người như con nước giữa bờ đục trong
Gian nan quá hoá nản lòng
Tự dưng sở hữu lại không đáng gì
Nhược bằng nhất hội nhất kỳ
Gió qua miền hạn, nắng khi mưa rào
Tranh chi này thấp này cao
"Nhân" kia chẳng "ngã" lúc nào mới nên?



Ghi chú:
(1) "Nhất kỳ nhất hội" (Ichigo Ichie) là triết lý của người Nhật, ý chỉ mỗi lần gặp gỡ là một lần duy nhất, ở thời điểm khác thì mọi sự đã thay đổi.
(2) Chữ "ngã" trong bài có thể hiểu theo 3 cách
1. "Ngã" trong "vô ngã", "vị ngã", chỉ cái tôi.
2. Vấp ngã.
3. Chữ "nhân" thêm dấu ngã là chữ "nhẫn".