Chương 9

Tùy Chỉnh

Trong một căn phòng thầy hiệu trưởng chào anh.
- chào ngài chủ tịch.
- đây là học sinh mới.
- xin chào thầy hiệu trưởng em tên là Đỗ Băng Băng.
- chào em , cô phương đưa em học sinh mới vào lớp đi.
- vâng.
Anh quay lại nói với cô.
- Chiều nay anh đến đón em.
- Vâng.
Trên hành lang đến lớp rất nhiều ánh mắt nồng nhiệt của con trai dõi theo cô,
Còn con gái thì ghen tỵ với nhan sắc của cô, lớp cô học là phòng nằm ở cuối hành lang vào đến lớp cô phương nói.
- Hôm nay lớp chúng ta có bạn học mới,
Cả lớp nghe cô nói xong quay lại nhìn cô bàn tán .
- Chào các bạn mình tên là Đỗ Băng Băng mong các bạn chỉ bảo nhiều.
- Em muốn ngồi ở đâu.
- Bạn học Đỗ ngồi ở đây này. Văn Cường nói.
- Bạn học Đỗ ngồi ở đây này. Vân Long nói
- Bạn học Đỗ ........
........
- Chị Thuỳ con nhỏ đó thật đáng ghét, nó có đẹp bằng chị đâu mà hai hotboy của lớp cũng xoay quanh nó.
Minh Thuỳ nổi tiếng là con nhà giàu và là người đẹp nhất trường, yêu văn cường từ lâu cô nắm chặt hai tay lại nói.
- Nó sẽ ko yên với tao đâu.
- Bạn học Đỗ ngồi ở đây này.
Cô bước lại ngồi xuống.
- Chào bạn mong bạn giúp đỡ.
- chào bạn mình là Ngọc chi rất vui được làm quen bạn.
Văn Cường và Vân Long quay lại phía cô nói.
- mình tên là văn cường.
- mình tên là vân Long.
- chào hai bạn.
- các em im lặng đến giờ học rồi.
Cô và Ngọc  chi nói chuyện suốt buổi học đến giờ giải lao cô và Ngọc Chi xuống căn teen thấy hai hotboy của lớp mời cô - bạn học Đỗ ngồi ở đây này.
Cô do dự thì Ngọc chi kéo cô lại ngồi
- Bạn ăn gì mình mời. Văn Long nói
- mình...
Cô định nói thì điện thoại cô reo nhìn điện thoại cô nhìn mọi người, đứng lên ra ngoài .
- Alô.
- Em ăn cơm chưa .
- Em đang chuẩn bị ăn.
- khi lấy cơm nhớ đưa thẻ của em.
- vâng. Tạm biệt.
Cô đi lại quầy cơm chỉ món ăn xong đưa thẻ của cô ra người đưa cơm thấy thẻ thì bất ngờ nhìn lại cô lấy phần thức ăn đã chuẩn bị sẵn đưa cho cô. Cô cảm ơn rồi đi lại bàn .
- woa đồ ăn ngon quá.
- của cậu cũng vậy.
- hì là mẹ mình nấu , cái này của mẹ cậu nấu sao.
- mẹ mình mất rồi.
- xin lỗi cậu.
- ko có gì.
- bạn học Đỗ uống cái này đi
- ko cảm ơn cậu mình ko uống nước ngọt.
-chào hai cậu tụi mình lên lớp trước.
- nhưng mà. Vân Long chưa kịp nói thì hai người đã đi .
- cậu thích cô ấy . Văn cường từ khi ngồi vẫn trầm mặt ngìn vân Long nói.
- cậu thì sao.
- uk.
- mình củng vậy nhưng mình muốn cạnh tranh công bằng.
- uk quyết định như vậy .
Hết giờ học cô và Ngọc chi cùng đi ra cổng.
- các người muốn làm gì.
- mày tránh ra.
- mày, uk nhìn cũng được nhưng ai cho phép mầy quyến rủ người yêu tao. Minh Thuỳ nói.
- tôi ko có, người yêu của cậu là ai .
- mầy ko cần biết .
giơ tay Lên định đánh cô thì có 4 người xuất hiện bắt tay lại minh Thuỳ sợ hải nói.
- các người là ai  mau thả tôi ra.
- tôi ko sao, thả cô ấy ra đi.
- lần sau còn làm vậy với tiểu thư thì đừng trách.
Minh Thuỳ xoa cổ tay mình quay đi mối thù này cô nhất định sẽ báo thù.
- các người là.
- thiếu gia bảo chúng tôi theo bảo vệ tiểu thư. Tôi tên cẩn huyên .
- tôi ko sao, ko cần phải bảo vệ tôi ...
- bạn học đỗ.
- bạn học đỗ.
Văn cường và vân Long cùng nói.
- để mình đưa cậu về.
- để mình đưa cậu về.
- sao cậu cứ nói theo mình.
- rõ ràng cậu nói theo mình.
- hai cậu đừng cải nhau nữa. Ngọc chi nói .
- ko mình có người nhà đón  mình...
- bạn học Đỗ đi với mình đi. Vân Long kéo tay.
- ko cậu đi với mình . Văn cường nắm tay còn lại của cô kéo
Cẩn huyên giơ tay định đẩy hai người họ ra thì nghe giọng của anh
- buông tay.
Giọng nói lạnh thấu xương hai người bắt ngờ buông tay, quay lại anh kéo cô ôm vào lòng che chở cho cô, ngửi được mùi hương quen thuộc cô để mặc cho anh ôm cô đi , thấy chủ nhân đi thì họ cũng đi đã có ông chủ bên cạnh tiểu thư họ ko cần theo bảo vệ.
Ở đây vẫn còn 3 người vẫn chưa hết bất ngờ văn cường nắm chặt hai móng tay đâm vào thịt đến bật máu .
- Dược Thiên Khải .
- Cậu gọi ai vậy. Vân Long nghe anh nói quay lại hỏi anh.
Anh ko nói gì đi thẳng ra cổng vân Long cũng ra theo.
- này này rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy nói cho mình biết được ko này này. Ngọc chi cũng chạy theo ra cổng
Trong xe anh chỉ láy xe ko hề nói với cô một câu.
- anh à anh sao vậy, anh giận em hả, em làm gì cho anh giận à , anh ....
Két.... Anh dừng xe, tay đặt sau gáy kéo cô lại gần hôn cho đến khi mặt cô đỏ bừng hít từng ngụm khí mới buông cô ra nói.
- sau này không được nói chuyện với hai thằng đó, không được lại gần có nghe không.
- Hử. Cô nhìn khuôn mặt đen thui của anh cười.
- có gì vui sao, em vẩn chưa trả lời anh.
- thiên Khải anh đang ghen hả.
Anh giựt mình nhìn cô một lúc nói
- uk anh ghen đó .
- Hihi anh ghen thật dễ thương nha.
Cô ôm cánh tay anh đầu cọ vào vai anh nói.
- em chỉ yêu mình anh, chồng à.
Anh nhéo nhẹ mặt cô nói.
- em đó, thôi được rồi anh đưa em đến một nơi.
- vâng chồng yêu Hihi .
Nghe cô gọi anh là chồng yêu thì bao nhiêu tức giận đều biến mất, hôn nhẹ lên mặt cô một cái anh lái xe chạy đi.