Chương 19

Tùy Chỉnh

Cô tỉnh lại đưa tay lên xoa mi tâm
- đau đầu quá. Cô nhìn xung quanh  đây là căn phòng xa lạ chợt cánh cửa mở ra
- anh.... Là anh tại sao lại bắt tôi
Anh đi lại
- tôi yêu em. Đưa tay lên vuốt má cô
Cô né tránh
- nhưng tôi ko yêu anh, tôi đã có chồng
- tôi sẽ giết hắn
- đừng xin anh đừng mà
- chỉ cần em đồng ý bên cạnh tôi tôi sẽ ko động đến hắn
Cô khóc lắc đầu
-  tôi ko thể .... Tôi ... Chúng tôi đã có con... Tôi ko thể ... Xin anh thả tội ra được ko. Cô đặt tay lên bụng mình
- em có thai. Anh nhìn bụng cô
- anh muốn làm gì. Cô sợ hãi lui về phía sau đụng vào thành giường
- tôi cho em hai con đường 1 chọn con em 2 chọn Dược thiên Khải
Cô khóc đưa tay lên bụng nói
- con à mẹ xin lỗi. Cô quay lại đập đầu mạnh vào thành giường
- ko băng băng... tôi sẽ ko ép em tôi sẽ thả em ... Em ko được chết có nghe ko
Nghiêm Dương đỡ cô lên từ trán cô máu chảy xuống đúng lúc này cửa bị người khác đá mạnh chạy vào là anh và vấn thiên và Trịnh thâm anh thấy máu từ trán cô chạy nhanh lại đẩy nghiêm dương ra ôm cô vào lồng
- băng băng  em mau tỉnh lại em phải vì anh và con em ko thể sảy ra chuyện gì
- chết tiệt lý nghiêm dương muốn gì thì tìm chúng tao tại sao lại đối sử phụ nữ có thai như vậy. Vấn thiên đấm vào mặt nghiêm dương nói
- giết hắn đi nói nhiều với hắn làm gì . Trịnh thâm nói
Vấn thiên lấy súng ra chỉa vào đầu nghiêm dương Chợt cô mở mắt ra anh nắm chặt tay cô
- băng băng em tỉnh rồi ... Băng băng . Anh ôm cô giọt nước chảy ra từ khoé mắt
- thiên Khải ... Tha ... Tha cho ... Anh ta ko ... Liên quan đến... Anh ta... Là ... Là tự em đập vào ... Ko liên quan đến ... Anh ta
- được được chỉ cần em ko sao là được . Quay sang vấn thiên nói - thả hắn ra
- xin lỗi tôi ko nên bắt em ... Băng băng tôi yêu em tạm biệt . Nói xong anh lão đão đứng lên bước đi
- thiên Khải ... Xin lỗi ... Em ... Em . Cô ngất đi
- băng băng
- mau đến bệnh viện. Trịnh thâm nói
- Phu nhân vì đầu đập quá mạnh trong não tụ máu bầm nên
- chết tiệt mau nói đi. Anh nắm áo bác sĩ quát
- sẽ sẽ hôn mê cho cho đến khi máu tụ trong não tan hết sẽ tỉnh lại. Ông bác sĩ sợ hãi nói
- cút
Ông bác sĩ vội vàng chạy đi
- băng băng em phải tỉnh lại vì anh và con chúng ta
Vấn thiên và Trịnh thâm đi lại để tay lên vai anh an ủi
- cô ấy sẽ sớm tỉnh lại
-------
- băng băng bác sĩ nói em sắp sinh rồi nếu em ko tỉnh lại thì phải mổ lấy con ra nhưng rất nguy hiểm có thể anh sẽ mất em và con em nhẫn tâm kéo con đi bỏ anh vậy sao... Xin em tỉnh lại đi được ko. Anh gục vào ngực cô khóc anh ko phát hiện ngón tay cô nhúc nhích
Bên ngoài vấn thiên và Trịnh thâm lắc đầu nhìn nhau tình trạng này diễn ra đã 8 tháng rồi hai người ko dám nghỉ nếu cô chết đi thì anh sẽ ra sao
- ư ... Đau quá ... Thiên Khải em đau quá
- băng băng em tỉnh lại rồi . Anh mừng như điên nắm chặt tay cô
- bụng em ... Bụng em đau quá
- bác sỉ ... Bác sỉ mau tới đây. Anh chạy ra mở mạnh cửa la lên
Bác sỉ vội vàng chạy đến
- mau mau lên sắp sinh rồi . Cô được chuyển vào phòng sinh
- cố lên sắp ra rồi cố lên
- aaaaaaa ... Aaaaa tôi ... Tôi ko ... Ko nổi. Giọng cô giờ ko còn rõ ràng nữa
- mau gọi chồng cô ấy vào đây mau lên
Cửa mở ra 3 người chạy lại
- thế nào rồi. Anh nói
- ai ai là chồng cô ấy . Cô y tá nhìn anh sợ hãy nói
- là tôi
- cô ấy ko đủ sức mau vào động viên cô ấy
Anh chạy theo cô y tá vào
- aaaaaa
- băng băng. Anh nắm tay cô
- thiên Khải
- em phải vì con cố lên
- em ... Em ... Ko được ... Ko được rồi
- anh yêu em ... Anh ko thể mất em , em phải cố lên
- em ... Xin lỗi... Em sẽ...cố gắng
- aaaa
- cố lên
- cố lên băng băng
- ngoe  ngoe
- ra rồi ra rồi là con trai
- em giỏi lắm bà xã. Anh hôn những giọt mồ hôi trên trán cô
Cô mỉm cười vì mất nhiều sức nên ngất đi
- bác sỉ
-----------
3 năm sau
1 đứa bé trai ôm một trái bóng lớn trong sân đang đùa giỡn cùng một con cún con
- thiên Khải cám ơn anh em thật hạnh phúc khi có anh và con bên cạnh
Anh ko nói gì chỉ ôm cô vào lồng khẽ nâng cầm cô lên hôn nhẹ từ khi sinh Dược thiên khang thì anh ko cho cô sinh nữa anh muốn cô vui vẻ hạnh phúc ko muốn có bất Trắc gì xảy ra
Đang chơi trong sân bỗng Dược thiên khang quay lại thấy ba mẹ ôm nhau bỏ mình nên mếu máo chạy lại
- mẹ mẹ ko thương tiểu khang nữa mẹ bỏ tiểu khang
Cô đẩy anh ra dang tay ôm con vào lồng dỗ dành
- ngoan mẹ thương tiểu khang nhất mà. Tay vuốt cái lưng nhỏ bé dỗ dành
Cô ko biết sau lưng cô thiên khang làm mặt quỷ với anh song tay ôm chặt cổ cô giả bộ khóc
Trán anh nổi lên 3 đường hắc tuyến từ lúc sinh ra con trai luôn bám theo cô anh cũng bị cô bỏ qua một bên đứa con này đúng là khắc tinh của anh mà lúc nào cũng giành vợ của anh , anh ôm cô và tiểu khang vào lồng đầu tựa vào vai cô nói
- em thương tiểu quỷ này nhất còn anh thì sau
- tiểu khang là con chúng ta mà
- anh sẽ thuê người chăm sóc nó từ nay em phải đi thao anh chăm sóc anh
- ko được mẹ phải bên con
-.........
-.........
Màn cải nhau giữa hai cha con tiếp tục diễn ra từ khi con trai hiểu truyện thì luôn xảy ra những chuyện này nhưng gia đình 3 người rất hạnh phúc anh luôn bảo vệ cô và con trai rất kĩ cô ôm con trai tựa lưng vào người anh anh ôm cô và con trai vào lồng cả3 người mỉm cười hạnh phúc

--END--
Truyện tiếp theo của mình:
Hôn nhân sắp đặc ( xin lỗi! Em không giữ được trái tim anh)