Điều Khiến Con Người Ta Cứ Mãi Đau Lòng

Tùy Chỉnh





Sau khi nhận được câu trả lời của cô, mình không phản biện sở dĩ vì câu hỏi của mình dù có trả lời thế nào nó cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng đau lòng.
Mình của năm 20 tuổi vĩnh viễn không thể hiểu tại sao người ta có thể sống đến hết đời với một người trong khi trong lòng vẫn luôn nhớ tới một người khác? Sống tiếp của con người là phải dựng vợ gả chồng, sinh con đẻ cái. Đó là tiêu chuẩn của cuộc sống ư, nếu không lấy vợ, lấy chồng thì đó không gọi là cuộc sống nữa?
Có lẽ đối với một số người, tình yêu chỉ là một thời điểm, một giai đoạn trong cuộc đời. Qua rồi là qua mãi, qua rồi là qua vĩnh viễn.
Nguyên văn câu hỏi của mình:
"Con chào cô, có điều con cảm thấy day dứt trong lòng đã lâu hôm nay con xin mạn phép hỏi cô ạ!
Có nhiều chuyện con thấy mình khá cố chấp cô ạ, cô nghĩ sao về những người phụ nữ có người yêu/ có chồng chết trong chiến tranh, sau này họ lấy chồng hoặc tái hôn ạ. Không phải là con ích kỉ muốn các cô ấy cứ ở vậy. Con tự hỏi là tình yêu đó là do chưa đủ lớn hay là vì lí do gì khác. Con không kì thị với những người đã ly hôn rồi tái hôn, vì họ đã chấm dứt và hết yêu người cũ nhưng trong trường hợp người yêu/ vợ, chồng chết rồi họ yêu người khác thì có gọi là sự phản bội không cô?
Có câu chuyện người lính hy sinh, cô người yêu lấy đồng đội của anh ấy, con thực sự cảm thấy có chút bất công.

Con biết và con nghĩ rằng còn rất nhiều người phụ nữ ở vậy suốt đời chẳng phải vì họ ép mình không rung động mà bởi chẳng ai có thể thay thế, chẳng ai có thể tốt hơn người cũ. Như cô Giang, vợ của Nguyễn Thái Học, khi NTH mất, cô cũng tuẫn tiết theo chồng. Như chuyện tình của cô Lê Thị Huệ và Bác, lúc bác ở Quảng Tây, bị đồn là bị giết, cô Huệ đi tu. Mãi sau này có người hỏi sao cô không lấy chồng mà lại bỏ đi tu, cô trả lời: “Vì trong tim tôi, chỉ có 1 Nguyễn Tất Thành mà thôi”.