Chương 54: Tỷ nói dối.

Tùy Chỉnh


"Lạnh thật, nhỉ?" Một giọng nói trong trẻo thổi vào bên tai nàng, đôi mắt Cố Tử Yên liếc nhìn bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn dưới nước.
Nàng quay đầu nhìn, chỉ thấy bên cạnh là Cố Tử Y đang tươi cười nhìn nàng.
Lạnh.
Đáy mắt con bé cớ sao lại lạnh lẽo, lại ảm đạm đến vậy?
Đột nhiên nàng lại nghĩ, nàng làm, cũng chẳng hề nhớ đến vị muội muội này, chẳng hề quan tâm xem suy nghĩ của muội ấy thế nào.
Vì nàng chính là người biết rõ nhất tình cảm giữa Cố Tử Y và Ngũ Tử thân thiết như thế nào.
"Tỷ tỷ, người biết không? Cái nhiệm vụ người giao cho họ, có lẽ ngay cả người cũng chẳng giải quyết được đâu." Cố Tử Y cười nhẹ, bàn tay vờn dưới nước đùa nghịch.
Cố Tử Yên im lặng lắng nghe, đáy mắt cũng dần tối lại.
"Tỷ tỷ, Ngũ Tử biết rõ, người bảo họ làm nhiệm vụ này là cố ý, người hoàn toàn cố ý đưa cho họ cái nhiệm vụ chẳng thể hoàn thành này." Cố Tử Y tiếp tục nói, giọng nói như mắc kẹt nơi cổ họng, thì thào yếu ớt.
Cố Tử Yên đột nhiên cười lạnh một tiếng, phải, nàng cố ý.
"Tỷ tỷ, ta đã nghĩ, dù có khó khăn đến đâu hay vì dụng ý gì, người nhất định sẽ cứu họ. Nhưng không, dù tin tức của người đến rất sớm, sớm hơn sự thật bọn ta biết rất nhiều, nhưng người lại cố ý không biết."
"Người cố ý đẩy cho họ cái nhiệm vụ ấy, người cố ý dồn họ vào chỗ chết, người cố ý vờ như không biết họ bị bắt, người cố ý giả vờ không biết họ tự sát, tất cả chuyện này, đều do một tay người dựng nên!"
Cố Tử Y càng nói lại càng gấp gáp, cuối cùng quát lên một tiếng, nước mắt cũng lăn trên gò má, rơi xuống mặt hồ vốn sắp yên ả.
"Ta đem ngươi theo, nuôi dưỡng ngươi, cũng là cố ý." Cố Tử Yên ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt của vị muội muội thân yêu, bật cười.
Khi Cố Tử Y nhìn vào đôi ngân mâu ấy, có lẽ đó chính là ánh mắt mà cả đời nàng không bao giờ quên.
Đôi mắt Cố Tử Yên khi ấy, muốn bao nhiêu tàn nhẫn, có bấy nhiêu tàn nhẫn, muốn bao nhiêu thâm độc, có bấy nhiêu thâm độc, muốn bao nhiêu điên loạn, có bấy nhiêu điên loạn.
Nàng mãi mãi chưa từng nghĩ đến, người ngồi trước mặt mình căn bản chưa bao giờ là vị tỷ tỷ luôn dịu dàng, tốt bụng với nàng như trong tiềm thức.
Tất cả, giống như vị tỷ tỷ đó chỉ là người nàng tự tưởng tượng ra thôi vậy.

"Nhưng vì sao...vì sao chứ!?" Cố Tử Y hoảng loạn hét lên một tiếng, gương mặt đầy sợ hãi.
"Hửm, cái gì vì sao cơ?" Cố Tử Yên cười tà mị, đưa đôi mắt bạc đầy tàn độc của mình nhìn thẳng vào Cố Tử Y.
"Vì sao!? Vì sao cơ chứ!?? Tại sao người phải dồn họ vào chỗ chết!? Tại sao người đem họ ra làm quân cờ!?" Cố Tử Y chẳng thể giữ nổi bình tĩnh, gào lên một tiếng.
"Quân cờ?" Cố Tử Yên híp mắt, thì thào một tiếng.
"Chẳng phải sao? Vì ngươi muốn lật đổ Bách Nam Dương, vì ngươi muốn tiêu diệt kẻ đang ngáng đường ngươi, ngươi đem Ngũ Tử ra làm mồi nhử, dụ Bách Nam Dương vào cái bẫy do ngươi tự tay bố trí từng bước, ngươi đem tính mạng của Ngũ Tử ra như một bó rau héo và vứt nó đi, chỉ để loại trừ một con sâu như hắn!" Cố Tử Y kích động nói, đôi mắt mở to trừng trừng.
Cố Tử Yên nhìn Cố Tử Y, cười dài một tiếng, từ từ thong thả tiến về phía muội muội yêu dấu.
Nàng dùng những ngón tay thon dài, nhẹ nhàng nâng cằm Cố Tử Y lên.
"Ta đã luôn luôn nhắc đi nhắc lại, Cố Tử Yên ta, chưa bao giờ là người tốt." Cố Tử Yên tủm tỉm nói, đôi mắt híp lại.
"Ta nuôi Ngũ Tử, cho chúng chỗ ăn chỗ ở, cho chúng tự do, tất cả những gì chúng biết, đều là ta chỉ dạy cho chúng. Nhiệm vụ lần này ta giao cho chúng, nếu chúng đủ thông minh sẽ biết canh thời gian các binh lính đổi ca, sẽ biết đợi thời cơ đúng. Nhưng chúng quá vội vàng."
"Cố Tử Y, ta đã từng bảo cả Sát Yên cung này, nếu có lỡ gây ra bất lợi gì cho ta, thì tốt nhất là tự sát, nếu không, lúc ta cứu về, ta sẽ băm kẻ đó ra."
Cố Tử Y trợn to mắt nhìn thẳng Cố Tử Yên, đáy mắt chỉ có hoảng sợ.
"Nhưng, người biết rõ...Ngũ Tử và chúng ta là...tỷ muội..." Cố Tử Y khiếp sợ lắp bắp nói, khoé mắt ươn ướt.
"Ta đã bảo, ta chưa bao giờ là người tốt!" Cố Tử Yên tức giận hét lên.
"Tỷ muội, tỷ muội thì sao chứ!? Có nghĩa lý gì sao!? Ta đâu tốt đến thế, lúc nào cũng bảo bọc che chở cho các ngươi được!? Tại sao luôn luôn là ta, chẳng lẽ bất cứ ai bên cạnh ta chết đều là do ta sao!? Chẳng lẽ lúc nào ta cũng phải bảo vệ, cứu giúp các ngươi sao!? Tại sao chứ, các ngươi cũng phải biết tự suy nghĩ và bảo vệ mình trước chứ!!"
"Tỷ nói dối." Cố Tử Y thấy Cố Tử Yên hét lên, liền nói một câu đầy hài lòng.
"Tỷ tỷ, muội trông rất giống Cố Tử Y, muội muội kiếp trước của người, đúng không?"
_______________________
Ta đi chết đây.