Chương 44: Tổ chức hôn lễ

Tùy Chỉnh


Mùng một tháng mười một năm ba trăm chín mươi hai, ngày nhộn nhịp sôi nổi nhất kinh thành Thiên Lạp quốc.
Người ta đồn rằng, tam vương gia bất chấp sự ngăn cản của hoàng đế, đem sính lễ đến trước cửa Sát Yên cung xin thú cung chủ Sát Yên cung làm thê tử.
Người ta đồn rằng, khi ấy đã chập tối, đoàn sính lễ lại đem đi cái im ắng của đêm đen, khiến đường phố trở nên sôi nổi.
Người ta đồn rằng, sính lễ, có năm mươi thước lụa quý, một trăm tượng phượng hoàng vàng ròng, năm mươi nô tỳ, năm mươi tên gia đinh, một trăm túi hương bách thảo hoa cực hiếm, một trăm bộ y phục từ gấm vóc lụa là do chính những thợ may nổi tiếng tạo ra và năm mười rương vàng bạc châu báu.
Tam vương gia cưỡi trên lưng bạch mã, cả người mặc y phục đỏ tươi, trước ngực thêu cặp phượng hoàng quấn lấy nhau, một nửa tóc búi lên, đeo chiếc mặt nạ đỏ rực quen thuộc, dẫn đầu đến Sát Yên cung.
Mà lúc này, cung chủ Sát Yên cung - Sát tiểu thư ngồi trong một chiếc kiệu to lớn tinh xảo diễm lệ.
Một thân y phục đỏ rực cùng kiểu dáng với Tam vương gia, đầu đội mũ phượng, gương mặt trang điểm tinh xảo, hai tay đặt trước ngực, ôm một quả cầu vải đỏ thẫm, yên tĩnh làm một cô nương xinh đẹp hiền lành.
Khắp Sát Yên cung hay phủ tam vương gia bây giờ đều treo đầy vải đỏ, khắp nơi đều có hoa tươi, đèn lồng, lung linh rực rỡ.
Hiện giờ, dù là người trong hoàng thất hay thuộc hạ trong Sát Yên cung đều bày tỏ: Chuyện gì vừa xảy ra thế?
Không có sự ban hôn của hoàng thượng, không có thông báo trước, không có chuẩn bị trước, hôn lễ này cứ thế diễn ra.
Ngay cả Tử Sát công tử - Cố Tử Y đi làm nhiệm vụ tận Thiên Nhân quốc đã phải tức tốc lãng phí một sách truyền tống để trở về.
Mà hiện tại, ở cổng chính Sát Yên cung, cạnh kiệu của Cố Tử Yên, Cố Tử Y đeo mặt nạ ngả đầu vào vai Tiểu Thanh khóc rống.
Cố Tử Yên không chịu được tiếng khóc nữa, cuối cùng vén rèm kiệu chĩa kiếm ra ngoài.
"Cố Tử Y, muội mà khóc nữa, ta tự sát cho muội xem!"
Cố Tử Y nín hẳn.
Cố Tử Yên bực bội thu kiếm về, hừ mũi.
Vừa hay, đoàn sính lễ của tam vương gia cùng vài dân chúng hóng hớt cũng tới.
Vừa hay hơn nữa, nhìn thấy một màn tân nương tương lai của tam vương gia lẫy lừng xách kiếm chĩa từ trong kiệu ra.
Quần chúng: "..." Cái gì đang diễn ra thế?
Bách Dạ Thiên nhìn một màn này, câm nín một lúc lâu mới nói.
"Xin chào Ngũ vị chủ tử."
"Đa tạ tam vương gia đã kính trọng." Ngũ Tử gật đầu nói, vẻ mặt lạnh nhạt.
Đột nhiên Cố Tử Y sấn tới, mặc dù vẻ ngoài đã cải trang thành nam tử nhưng vẫn chưa kịp uống dược đổi chiều cao.
"Ta thì sao, tại sao ngươi không chào ta? Ta là m...đệ đệ của tỷ ấy cơ mà?!"
"Xin chào Tử Sát công tử." Bách Dạ Thiên đần ra một lúc rồi cúi đầu chào một cái, vai run run.
Cố Tử Y: "..."
Ngũ Tử: "..."

Thuộc hạ Sát Yên cung: "..."
Dân chúng: "..."
Cứ có cảm giác tam vương gia đang cười khinh Tử Sát công tử.
Bên trong kiệu, Cố Tử Yên sớm đã bỏ mũ phượng ra, vùi mặt vào hai tay.
Mẹ kiếp, đến muối mặt với con nhóc này!
Một Sát Yên cung toàn những người lạnh lùng tàn bạo nay còn đâu...
Bên kia, Bách Dạ Thiên và đám Ngũ Tử đã nói chuyện xong, hắn liền phất tay ra hiệu cho bốn tên Dạ Ám Vệ lên nâng kiệu.
Cố Tử Yên đang cố ổn định tâm tình, đột nhiên cảm giác chiếc kiệu được nâng lên, liền lợi dụng thời cơ cuối cùng vén rèm ra dùng khẩu hình truyền lời nói cho Cố Tử Y.
"Điều tra tất cả những người trong hoàng thất cho ta."
Cố Tử Y thấy nàng truyền lệnh, sau khi hiểu liền nhẹ gật đầu, tay đưa lên ngực.
...
Một đường được khiêng về tam vương gia phủ khá là nhàn hạ, nàng chỉ việc ngồi trong kiệu chơi, đương nhiên, không phải chơi, mà là tìm cách kiếm tiền sau khi về "nhà chồng" và tạo địa vị.
Chiếc kiệu được đặt xuống đất, Cố Tử Yên ở trong hoảng hốt chỉnh lại tư thế ngồi, đội mũ phượng lên đầu, hai tay ôm trái cầu vải, hai bên cầu vải có hai mảnh lụa dài nhỏ.
Rèm kiệu được vén lên, một bàn tay to lớn trắng như bạch ngọc đưa đến, nàng nhẹ nhàng đặt vào tay hắn một mảnh lụa trên cầu vải, tay cầm mảnh lụa còn lại rồi nhẹ nhàng bước từ trong kiệu ra.
Hắn cầm mảnh lụa dẫn dắt nàng đi đến từ đường, thực hiện các nghi lễ bái cúng tổ tiên, duy nhất, không có sự hiện diện của phụ mẫu hắn.
Cố Tử Yên không hề tò mò về các nghi lễ này, cũng không tò mò tại sao Bách Dạ Thiên lại biết chúng vì có thể hắn hỏi quản gia rồi.
Nhưng có vẻ, nghi lễ chính thức còn dài hơn thế này.
Người đọc nghi lễ đã đọc vấp các nghi lễ mấy lần, có lẽ đã có vài thứ bị giảm bớt nên hắn không quen đọc như thế.
Còn đang mải mê suy nghĩ, Cố Tử Yên đã nghe thấy bốn chữ, âm vang trời đất, rung động lòng người.
"Đưa vào động phòng!"
Cố Tử Yên: "..."
Một chữ: Đệch!
Hai chữ: Đệch đệch!
Ba chữ: Đệch đệch đệch!
--------------------------------
Lại ăn bơ ._. Riết rồi tui hổng muốn ra chap mới luôn hà ._.

Loading...