XVI ( Chương 376-400 )

Tùy Chỉnh

Chương 376 : Đột kích đêm

Chương 376 : Đột kích đêm
- Bạn sao...
Đại Công Kê lẩm bẩm trong miệng. Đôi mắt của y dường như có thứ gì đó ướt ướt đang sáng lấp lánh.
- Ta có nói với ngươi rằng Tộc Thiên Kê là món ăn thượng hạng trứ danh, lẽ nào ngươi không muốn ăn thịt ta sao?
Đại Công Kê nhìn Sở Mặc và nói với chút run rẩy.
- Dĩ nhiên là ta muốn lắm chứ! Gà hầm nấm... món ăn thượng hạng đó!
- Tiểu tử, Kê gia ta hôm nay quyết sống mái với ngươi, không ai được cản ta!
- Bên trong Quy Khư... kỳ thực có lẽ còn một món đồ khác nữa. Năm xưa khi Kê gia ta còn ở trong Thiên Giới, ta đã muốn đi tìm thứ đó rồi, chỉ tiếc là... ta chưa từng vào đó.
- Là thứ gì vậy?
- Chân linh của phượng hoàng...
- Chân linh phượng hoàng sao?
- Đúng vậy, loài phượng hoàng đích thực... đã trở nên vô cùng hiếm có rồi, nghe nói thậm chí đã gần như tuyệt tích không còn dấu vết nào nữa. Phượng ử và hoàng nữ của Thiên Giới kỳ thực đều không phải là huyết mạch phượng hoàng thuần túy. Theo những thăm dò bao năm nay của Tộc Thiên Kê, chúng ta cuối cùng cũng phát hiện được ra rằng trong Quy Khư chắc chắn có tồn tại chân linh phượng hoàng.
- Ngươi muốn ta giúp ngươi tìm thấy thứ đó?
- Coi như là vậy đi, thứ đó có tìm được hay không còn phải tùy duyên...
Hiếm hoi lắm mới thấy Đại Công Kê thở dài một cái, rồi sau đó y nhìn Sở Mặc và nói:
- Kê gia ta đã khổ sở tìm kiếm biết bao năm nay rồi mà chưa thấy có hy vọng gì hết. Những thứ là của Kê gia ta... thì sẽ không thể bị vuột mất được, còn không phải của Kê gia thì...
Sở Mặc ngẫm nghĩ một lát rồi gật gật đầu nói:
- Được, ta biết rồi, ta sẽ cố gắng giúp người tìm được!
Đại Công Kê xúc động nhìn Sở Mặc, dường như y muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng không nói được nên lời.
Sở Mặc bước lên phía trước, vỗ vai Đại Công Kê và nói:
- Đi thôi, quay lại chiến đấu thôi!
...
Lãnh Hổ ngồi bên trong doanh trại, vẻ mặt u sầu, hai mày chau lại.
Một tên mưu sĩ dưới trướng y trầm giọng nói:
- Tướng quân, đội quân đoàn mỏ quặng đó của Đại Hạ, sau khi nhận được cứu viện từ Viêm Hoàng Thành thì đã lặng lẽ biến mất. Nếu thuộc hạ đoán không nhầm thì bọn chúng lúc này có lẽ đã lên tuyến đầu rồi. Chỉ là thuộc hạ không rõ rút cuộc thì bọn chúng ẩn nấp ở nơi nào rồi? Mục tiêu mà bọn chúng chuẩn bị mai phục là ai...? Nhưng theo như thuộc hạ suy đoán thì chắc chắn...
- Mục tiêu là ai?
Lãnh Hổ trầm giọng hỏi.
- Là chúng ta!
Mưu sĩ đáp lời.
Gương mặt vốn đã lạnh lùng của Lãnh Hổ lúc này lại càng trở nên nghiêm nghị hơn nữa, y gật gật đầu, khẽ nhắm mắt lại và nói:
- Ngươi nói xem... Nếu lúc này chúng ta đột nhiên công kích tên lão tướng Phàn Vô Địch đó thì có nên hay không?
Mưu sĩ trầm tư một hồi thật lâu rồi đáp lời:
- Chúng ta đã treo lệnh bài miễn chiến nhiều ngày nay, lão thất phu đó chắc chắn... đã đoán được chính sách hiện tại của Đại Tề chúng ta.
- Kéo dài...
Lãnh Hổ nói.
Mưu sĩ gật gật đầu, miệng lẩm bẩm nói nhỏ:
- Nếu chúng ta... không kéo dài thì sao?
Mưu sĩ lẩm bẩm, đột nhiên y vỗ đùi cái đét một cái, lớn tiếng nói:
- Diệu kế... diệu kế! Tướng quân thật cơ trí!
Gương mặt của Lãnh Hổ dần dần bớt sự lạnh lùng, y tựa lưng vào ghế, lẩm bẩm nói:
- Tên thất phu đó... thực sự cho rằng Đại Tề chúng ta chỉ biết ngồi chờ chết mà thôi sao? Phàn Vô Địch... lần này Hổ Đầu Quân của ta nhất định sẽ... cho ngươi một bài học sâu sắc nhất!
Tên mưu sĩ nhìn Lãnh Hổ, ánh mắt lộ rõ vẻ mừng rỡ.
Kẻ sĩ chết vì tri kỷ!
Có được một vị tướng quân khiến cho bản thân mình phải tán thưởng, thì cho dù có mất mạng... cũng chẳng có gì đáng tiếc hết.
- Đêm nay sẽ tấn công!
Tên mưu sĩ và Lãnh Hổ đồng thanh nói, rồi sau đó hai ngươi bọn chúng nhìn nhau và cười lớn.
...
- Tình hình sao rồi, Hổ Đầu Quân có động tĩnh gì chưa?
Sở Mặc ngồi bên trong doanh trại, y nhìn Hà Húc và hỏi.
- Tạm thời chưa có bất cứ động tĩnh gì hết, dường như... bọn chúng đồng lòng quyết định phòng thủ cho tới chết.
Hà Húc cười nói:
- Lúc này rồi, Đại Tề còn có thể... làm trò gì được nữa chứ?
Sở Mặc khẽ chau mày rồi nhẹ nhàng nói:
- Ta cảm thấy... có điều gì đó không bình thường.
- Không bình thường sao?
Hà Húc cười nói:
- Phải chăng công tử quá đa nghi mà lo lắng? Tuy Lãnh Hổ là một mãnh tướng, nhưng với tình trạng hiện tại của Đại Tề bọn chúng thì công tử ngài biết rõ rằng chúng lấy cái gì để mà đấu lại Đại Hạ chúng ta đây?
Hà Húc nói đoạn thì đột nhiên khẽ chau mày lại suy nghĩ. Y không ngốc nghếch đần độn, ngược lại, Hà Húc không những có dã tâm rất lớn, đồng thời y cũng là một viên tướng rất có năng lực.
Có một số sự việc người ta nhất thời không kịp nhận ra, nhưng không đồng nghĩa rằng họ sẽ vĩnh viễn không thức tỉnh. Sau khi được Sở Mặc nhắc nhở, Hà Húc cũng đồng thời khẽ nhắm mắt lại suy nghĩ một hồi thật lâu, rồi sau đó y nhìn Sở Mặc. Hai người bọn họ gần như cùng đồng thanh thốt lên:
- Tối nay tấn công!
...
Trời vào đêm.
Doanh trại của Hổ Đầu Quân đã sớm dập tắt hết đèn lửa bỗng đột nhiên đuốc lửa sáng bừng. Tất cả tướng lĩnh của Hổ Đầu Quân đầu đội mũ thân khoác giáp, xếp thành hàng lối chỉnh tề. Đội quân vạn người, quân cương nghiêm ngặt, ngoại trừ tiếng áo giáp va chạm vào nhau và tiếng bước chân nhẹ nhàng ra thì tuyệt nhiên không có bất cứ một tiếng động nào khác nữa.
Lãnh Hồ cưỡi lên lưng một con ngựa cao lớn, thân mặc áo giáp màu bạc sáng lóa, một tay nắm dây cương, một tay cầm thương dài, ánh nhìn sắc lạnh hướng về phía Hổ Đầu Quân đang xếp thẳng hàng lối.
- Đêm nay... chúng ta sẽ đột kích đại doanh của Phàn Vô Địch!
- Hôm nay... chúng ta phải báo thù rửa hận cho những chiến binh và tướng lĩnh đã chết trận trong dãy núi Thiên Đoạn!
- Ta biết trong lòng các ngươi cũng đang sợ hãi, cũng đang mơ hồ... Nhưng ta muốn nói cho các ngươi biết rằng, Hổ Đầu Quân chúng ta không phải là đám người ham sống sợ chết!
- Đêm nay... chắc chắn sẽ có những huynh đệ phải bỏ mạng ở đây nhưng ta hy vọng... đến khi các ngươi gặp lại những người anh em đã bỏ mạng trong dãy Thiên Đoạn, sẽ không phải cảm thấy hổ thẹn với bọn họ!
- Các ngươi... có làm được không?
Tiếng thét của Lãnh Hổ vang vọng truyền tứ phía trong không trung.
Hạng vận Hổ Đầu Quân không hô lên thật to vì e sợ sẽ làm kinh động đến đám thám báo của quân Đại Hạ.
Nhưng tất cả bọn chúng đều giương cao binh đao trong tay mình lên, chĩa thẳng lên trời!
Dưới ánh sáng của đuốc lửa, những lưỡi đao đó sáng lấp lánh, rọi tứ bề.

-----o0o-----
Chương 377 : Gừng càng già càng cay (1)

Chương 377 : Gừng càng già càng cay (1)
- Giết!
Lãnh Hổ hét lên một tiếng, hai chân thúc vào bụng ngựa một cái. Trong màn đêm tăm tối, y lao thật nhanh lên phía trước.
Hai vạn quân kỵ binh!
Đâu là lực lượng mạnh nhất mà Lãnh Hổ có trong tay.
Vì là đột kích nên bắt buộc phải thần tốc, phải khiến cho đám quân đội Đại Hạ bị tấn công mà không kịp trở tay.
Tiếng vó ngựa của hai vạn quân kỵ binh dồn dập trên mặt đất thành một tràng âm thanh chấn động cả một vùng, dường như muốn rung chuyển tất cả mọi thứ xung quanh.
Sở Mặc đang dẫn quân hướng về phía doanh trại của Hổ Đầu Quân, nhận thấy có sự khác lạ, hắn hơi kinh ngạc rồi ngay lập tức nhảy xuống khỏi lưng ngựa, áp sát hai tai của mình xuống dưới đất mà nghe ngóng rồi sau đó đứng dậy, sắc mắt đanh lại và noi với Hà Húc:
- Thật trùng hợp... bọn chúng cũng lựa chọn đêm nay để đột kích chúng ta!
Hà Húc nheo mắt nói:
- Công tử, ta thống lĩnh ba nghìn quân... đột kích đại doanh của Lãnh Hổ, ngài thống lĩnh chín nghìn quân... đánh đột kích từ phía sau đám kỵ binh của bọn chúng!
Sở Mặc suy nghĩ một lát rồi nói nhỏ:
- Ta thống lĩnh ba nghìn người, để lại cho ngươi chín nghìn người! Đại doanh của Lãnh Hổ... còn lại không ít người đâu!
- Số kỵ binh mà y mang đi ít nhất cũng phỉa hơn một vạn người, ba nghìn người đánh úp bọn chúng thì thật quá ít...
Hà Húc trầm giọng nói:
- Chúng ta mỗi người thống lĩnh sáu nghìn quân!
- Ta thống lĩnh năm nghìn, ngươi thống lĩnh bảy nghìn... không phải tranh cãi nữa, đây là mệnh lệnh!
Sở Mặc nhìn Hà Húc và nói.
Hà Húc chỉ đành gật đầu đồng ý.
Sở Mặc gật gật đầu rồi nói:
- Được, trận chiến này chỉ được thắng không được thua! Ngươi nhất định phải mang các huynh đệ chúng ta sống sót quay trở về! Ta ở trong đại doanh của ông nội chuẩn bị sẽ rượu ngon mồi nhắm để chờ các ngươi chiến thắng trở về!
Sở Mặc và Hà Húc đều biết rõ tính quan trọng của trận đấu này. Hơn nữa hai nhánh quân của bọn họ hoàn toàn không có thời gian để có thể chi viện cho nhau.
Không thành công thì thành nhân.
Hà Húc cười lớn nói:
- Tuân mệnh, lần này công tử ngài sẽ có thể thực sự... chứng kiến được uy lực của quân đoàn mỏ quặng chúng ta!
Trong lúc hai người bọn họ đang nói chuyện, đám tướng lĩnh ở phía dưới đã sớm sắp xếp đội ngũ hoàn chỉnh.
Hai nhánh quân của bọn họ phân đôi đường tại đây!
Sở Mặc mang theo năm nghìn chiến sĩ quân đoàn mỏ quặng, hướng về phía hai vạn quân kỵ binh của Lãnh Hổ mà lao tới truy sát!
...
Doanh trại của Đại Hạ lưng dựa núi, trước mặt là một con sông lớn.
Nhưng giờ đang là cuối Xuân đầu Hạ, chưa tới mùa mưa nên nước trong con sông này nhiều nhất cũng chỉ cao đến đầu gối mà thôi.
Hơn nữa đá ở dưới lòng sông cũng không nhiều, phần lớn vẫn là lớp cát chắc chắn lót ở phía dưới nên chiến mã chỉ thoáng một lát đã qua được tới bờ bên kia.

Đám quân thám báo của Lãnh Hổ đã nhiều lần khảo sát địa hình của nơi đây, bao gồm cả những khu vực xung quanh đó chừng chục dặm, tất cả đều không có điểm gì bất thường hết.
Vì thế nên trong lòng Lãnh Hổ vô cùng chắc chắn rằng lần đột kích này của y chắc chắn sẽ thành công!
Mãi cho tới khi hai vạn kỵ binh của Lãnh Hổ áp sát đến bên bờ sông thì toàn bộ quân doanh của Đại Hạ vẫn cứ lặng như tờ!
Ánh mắt Lãnh Hổ phát ra những tia nhìn sắc sảo, y không nén nổi cảm xúc mà phá lên cười lớn:
- Lão thất phu Phàn Vô Địch, để xem hôm nay thì ngươi còn chạy vào đâu được nữa đây!
- Không xong rồi. kẻ địch đột kích!
- Kẻ địch đột kích!
- Hổ Đầu Quân... là Hổ Đầu Quân! Người của Lãnh Hổ đột kích!
- Mau dậy đi...
- Nhanh lên một chút đi!
Đại doanh của Phàn Vô Địch tức thì trở nên hỗn loạn.
Dưới màn đêm tối tăm, người của bọn Lãnh Hổ đứng bên bờ sông cách chừng hơn một trăm trượng thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ cảnh tượng hỗ loạn với những bóng người đang chạy nhốn nháo ở phía bên đó.
- Ha ha ha ha, lão thất phu Phàn Vô Địch kia, ngươi không ngờ tới phải không, đại lão gia Lãnh Hổ nhà ngươi lại có gan đến đột kích doanh trại của Đại Hạ các ngươi?
Lãnh Hổ ngồi trên lưng ngựa, cười thật lớn rồi nói:
- Các huynh đệ, giết chết lũ bọn chúng cho ta! Không được tha cho một tên nào!
- Giết!
Hai vạn kỵ binh đã nhẫn nhịn biết bao nhiêu ngày nay, lúc này bọn chúng cuối cùng cũng được thỏa sức trút cơn giận, tất cả đồng thanh gào thét lên.
Lãnh Hồ thúc ngựa lao lên trước dẫn đầu, lao nhanh qua con sông đang chuẩn bị khô cạn này, điên cuồng tiến lên phía trước.
- Tướng quân cẩn trọng, để chúng tôi hoa tiêu trước đã!
Hơn chục tên lính thám báo vẫn cẩn thận chú ý đển bổn phận của mình, bọn chúng đồng loạt nhanh chóng vượt tới phía trước Lãnh Hổ mà qua sông.
Lạch cạch!
Lạch cạch!
Con chiến mã kiện tráng dễ dàng vượt qua dòng sông khô cạn như một con suối nhỏ đó để sang tới bờ bên kia, rồi sau đó hướng về phía Lãnh Hổ ra hiệu rằng nơi này đã an toàn.
Lãnh Hổ ha hả cười lớn, khẽ vung thanh đao cầm ở trong tay và nói:
- Tiến lên!
Ầm!
Tiếng vó ngựa trung trời, tất cả đoàn quân kỵ binh của bọn chúng đều sắp hàng ngay ngắn chỉnh tề và bắt đầu vượt sông.
Con sông này... quả nhiên rất an toàn, không có bất cứ vấn đề gì hết!
- Giết!
- Giết chết đám quân Đại Hạ chó chết này, trả thù cho những anh em tử trận trong dãy Thiên Đoạn của chúng ta!
- Giết!
Cùng một lúc, tiếng thét chết chóc vang động trời xanh!
Bên phía quân doanh của Đại Hạ, tất cả dường như trở nên hỗn loạn hơn nữa, bọn họ hoàn toàn không thể bố trí quân ngũ để có được sự phản kháng hiệu quả nhất, có một số người đã bị chết trận ngay tức thì.
Đại doanh của Đại Hạ vang lên những tiếng kêu thảm thiết không dứt.
Trong đám hai vạn kỵ binh của đó thì đã có ít nhất hơn một vạn quân đã sang được tới bờ bên này. Bọn chúng như một đám hổ báo lang sói khát mau, hùng hục lao về phía đại doanh của Đại Hạ.
Tuy nhiên khi Lãnh Hổ, kẻ thủ lĩnh cầm đầu lao tới đại doanh của Đại Hạ, ngạo nghễ định tung hoành chém giết, thì y chợt cảm thấy có điều gì đó không tốt lành cho lắm.
Trong đại quân doanh của Đại Hạ, quả thực có không ít người... hơn nữa lại vô cùng hỗn loạn. Có rất nhiều người thậm chí còn chưa kịp mặc được quần áo lên người, chỉ vừa mới chui ra khỏi lều trại thì đã bị quân kỵ binh của y chém chết!
Nhưng, đó có quả thực là quân đội dưới trướng của Phàn Vô Địch hay không?
Theo lý mà nói thì với tinh thần cảnh giác của một lão tướng như Phàn Vô Địch, cho dù có nơi lỏng cảnh giác đến như thế nào chăng nữa cũng không thể không bố trí một số lính gác canh phòng ở bên bờ sông như vậy được...

-----o0o-----
Chương 378 : Gừng càng già càng cay (2)

Chương 378 : Gừng càng già càng cay (2)
- Đúng rồi, lính gác!
Lãnh Hổ đột nhiên giật mình đánh thót một cái, cuối cùng thì y cũng đã hiểu được vì sao trong lòng mình lại có dự cảm không tốt như vậy!
Bọn chúng dọc đường điên cuồng lao tới đây, trong lòng hừng hực nộ khí, nên hoàn toàn không kịp suy tính quá nhiều.
Tới lúc này đột nhiên y mới nghĩ tới việc rằng tại sao dọc đường tới đây Lãnh Hổ không đụng mặt bất cứ một tên lính thám báo hoặc lính canh nào của Đại Hạ!
Tình huống này tuyệt nhiên không thể là động thái của một lão tướng cả đời đánh trận như lão thất phu đó được!
Phàn Vô Địch không có bất cứ một chỗ dựa nào hết, lão từ một tên lính vô danh mà dần dần cố gắng từng bước từng bước phấn đấu tới vị trí đại tướng quân của ngày hôm nay.
Lãnh Hổ đã từng dành thời gian nghiên cứu về cuộc đời của Phàn Vô Địch, y đánh giá lão tướng quân đó như sau:
- Can đảm cận trọng, dũng mãnh cơ trí!
Một người như vậy... lại bị Lãnh Hổ y dễ dàng đột kích đại trận doanh được hay sao?
Nhưng lúc này toàn bộ kỵ binh của y đều đã thỏa sức chém giết đã tay. Đối diện với đám quân thiết kỵ của Đại Tề, đám binh sĩ còn chưa tỉnh ngủ của Đại Hạ hoàn toàn không có bất cứ một năng lực phản kháng nào, chỉ đành để mặc cho bọn chúng tàn sát!
Gần như... không có bất cứ một khả năng kháng cự nào hết!
Chính vào lúc đó, trên bầu trời đêm đen kịt bỗng nhiên bang lên một tràng âm thành vù vù ồn ào tựa như bầy ong vỡ tổ.
Lãnh Hổ giật thót người run rẩy, y hét lớn:
- Không xong rồi... Chúng ta bị trúng mai phục rồi!
Vù... vù vù vù vù!
Vô số những mũi tên giăng giày đặc trời đất, lao về phía đoàn quân bên này.
Ngay lập tức có tới hơn một trăm tên lính kỵ binh Đại Tề bị bắn trúng. Rất nhiều người trong số bọn chúng còn đang chém giết hả hê, thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra thì bèn bị mũi tên đâm xuyên thủng đầu, xuyên thủng yết hầu, xuyên vào ngực... mà ngã xuống đất.
- Lão thất phu Phàn Vô Địch... thật không ngờ ngươi dùng binh lính của mình để làm mồi nhử... Ngươi, ngươi có còn là con người không vậy?
Lãnh Hổ thiếu chút thì thổ huyết, y phản ứng thật nhanh, rồi sau đó tụt xuống, trốn dưới bụng ngựa. Con chiến mã yêu quý của y đã bị một mũi tên bắn trúng mà tử trận.
Ở bên phía sườn núi đối diện, một ai đó lạnh lùng đáp lời:
- Đó là đám tử tù của Đại Hạ. Nếu bọn chúng có thể sống sót trở về thì sẽ được miễn tội chết, còn nếu như chết trận thì gia đình bọn chúng sẽ nhận được một món tiền trợ cấp. Những chuyện như vậy, Đại Tề các ngươi đã từng làm chưa?
- Tử tù... thật không ngờ lại là tử tù... ha!
Lãnh Hổ không kìm nổi nữa mà thổ huyết, y tức giận thét lên:
- Lão thất phu kia, ngươi thật vô sỉ!
- Con trai à, đây là chiến tranh!
Người đứng trên sườn núi phía bên đó đáp lời với giọng điệu châm biếm:
- Bắn tên!
Vù vù vù vù vù...!
Một tràng âm thanh của hàng ngàn mũi tên xé gió lao tới vang lên trong không gian của trời đất.
Vô số mũi tên tạo nên một cơn mưa tên bắn lại một lần nữa từ phía trên cao tới tấp lao về phía kỵ binh của Hổ Đầu Quân.
Trận đánh này quá dễ dàng, thậm chí chẳng cần phải nhằm thẳng mục tiêu mà bắn nữa.
Trong lòng Lãnh Hổ cảm thấy hối hận bất cam lắm, y gào thét:
- Rút lui... rút lui...
Tuy nhiên lúc này đã có một vạn ba nghìn người vượt sông qua tới bờ bên này, còn hơn một vạn người nữa thì đã điên cuồng xông tận vào bên trong đại doanh của Đại Hạ rồi. Giờ muốn rút lui trong thời gian ngắn... điều này đâu dễ gì mà làm được?
Hổ Đầu Quân là một đội quân được huấn luyện khắt khe, quân dung chỉnh tề. Ngay cả khi phải đối đầu với sự sống và chết như lúc này thì bọn chúng cũng không bấn cuống trốn chạy thoát thân. Nhưng dù có vậy đi chăng nữa thì tốc độ rút lui của đám người đó... cũng không thể nào nhanh hơn được tốc độ của những làn mưa mũi tên đang không ngừng lao tới.
Chỉ có vài lượt mưa tên bắn tới thôi mà đã có hơn hai nghìn kỵ binh của Hổ Đầu Quân đã bị thiệt mạng.
Còn số bị thương thì... càng không thể đếm xuể được, ít nhất cũng phải tới ba bốn nghìn người!
Số thương vong gần như là từ lượt mưa tên bắn đầu tiên lao tới, vì lúc đó đám kỵ binh của Hổ Đầu Quân hoàn toàn không có một chút phòng bị nào hết.
Những làn mưa tên bắn tiếp theo thì bọn chúng đã lấy bia chắn ra để bảo vệ những điểm yếu trên cơ thể.
Nhưng muốn tuyệt đối tránh thương vong thì là điều không thể.
Lúc này, trên phía sườn núi đối diện đột nhiên có một tiếng nói vang lên:
- Hai cánh trái phải... xuất kích!
Một tràng âm thanh chém giết vang lên, một lượng lớn bộ binh đột nhiên từ hai phía lao tới. Bọn họ trong tay cầm thương dài, hình thành nên một phương trận khổng lồ, nhằm thẳng về hướng đại doanh mà bao vây lấy.
Trong lòng Lãnh Hổ cảm thấy hoảng sợ vô cùng. Y biết rõ rằng trận chiến đêm nay, y đã hoàn toàn bị thua trận rồi. Lãnh Hổ không kìm nổi lòng mà phẫn nộ thét lên:
- Phàn Vô Địch... Vì sao ngươi có thể tính được việc hôm nay ta sẽ đến đột kích đại doanh của ngươi?
- Nhóc con, đại tướng quân lão gia nhà ta chẳng cần phải tính toán gì hết. Một động tĩnh nhẹ của ngươi thôi... thì chúng ta đều đã nắm được trong lòng bàn tay! Ha ha ha ha ha.
- Ha ha ha ha ha!
- Ha ha ha, đúng như vậy đó. Nhóc con, mau cút về mà ăn thêm sữa mẹ vài năm nữa đi rồi hẵng ra chiến trường đánh trận!
- Tính cái mẹ gì chứ, đại lão gia chúng ta những ngày qua đều sống như vậy đó! Ban ngày thì luyện binh trong doanh trại, ban đêm thì ở đây chờ các ngươi đó!
- Chúng ta còn cho rằng đám nhát gan các ngươi không dám tới cơ đấy... Cuối cùng cũng không uổng công các đại lão gia chúng ta!
Trên sườn núi, một đám tướng lĩnh của Đại Hạ đang dùng những lời lẽ thô tục mà trêu ghẹo làm nhục Lãnh Hổ.
Tuy những lời nói đó khiến cho Lãnh Hổ tức giận đến xanh mặt, nhưng cuối cùng thì y cũng hiểu được bản thân mình thất bại ở đâu rồi.
Gừng... quả nhiên gừng càng già càng cay!
- Phàn Vô Địch... Lãnh mỗ xin được lĩnh giáo! Núi xanh còn đó, nước biếc xuôi dòng, sau này chúng ta có cơ hội sẽ còn gặp lại!
Lãnh Hổ không muốn mất đi phong độ của một đại tương quân, y dắt một con chiến mã của thuộc hạ rồi chuẩn bị cùng người của mình phá vòng vây.
Lúc này ở bên phía bờ sông, đám kỵ binh hơn sáu nghìn người của Hổ Đầu Quân bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.
- Không xong rồi... có kẻ địch tấn công ta từ phía sau!

-----o0o-----
Chương 379 : Thi bắt hổ

Chương 379 : Thi bắt hổ
Tên tướng lĩnh của Hổ Đầu Quân hướng về phía Lãnh Hổ thét lên thật lớn... để truyền tin.
Lãnh Hổ ớn lạnh trong lòng, y lẩm nhẩm:
- Lão thất phu này thật tàn độc... ngươi định nuốt chửng chúng ta hay sao? Ta không tin... nhà ngươi lại có được thực lực đó!
Bất chợt, ánh nhìn của Lãnh Hổ trở nên lạnh cứng như băng, y thét lên:
- Thay đổi trận hình, xông lên mở con đường máu! Không được rơi vào vòng vây của kẻ địch, ba mươi người làm thành một tiểu đội, tự động tác chiến!
- Tuân lệnh!
Cho dù đã bị rơi vào vòng vây của đối phương nhưng Hổ Đầu Quân vẫn luôn giữ được quân dung chỉnh tề như cũ, không đến mức quá hoảng loạn.
Phàn Vô Địch đứng ở trên sườn núi cao cũng khẽ ngây người kinh ngạc. Ông ta quay qua nhìn sang hai bên:

1 2 3 ... 8 »