XII ( Chương 276-300 )

Tùy Chỉnh

Chương 276 : Thương Khung Thần Giám

Chương 276 : Thương Khung Thần Giám
- Chúng nó vẫn còn sống mà.
Sở Mặc nói rất bình tĩnh.
- Còn sống?
Đầu của Đại Công Kê chợt quay ngoắt một cái, dùng ánh mắt ở một bên mặt nhìn Sở Mặc, hơi nghi ngờ nói:
- Ngươi nói cá vẫn còn sống? Ngươi ngươi ngươi... trong tay mộtkẻ phàm trần như ngươi, lại có loại không gian trữ vật cao cấp như vậy?
Nói xong, dường như Đại Công Kê sực nghĩ ra điều gì đó, dùng một cánh vỗ trán mình một cái, bừng tỉnh nói:
- Chả trách... kê gia không cảm nhận được chút sát khí nào của Thí Thiên trên người ngươi. Hóa ra... thứ kia cũng đang ở trong tay ngươi. Nếu nói vậy thì ngươi cũng đang giữ Hỗn Độn Hồng Lô hả?
- Thứ kia là thứ gì? Hỗn Độn Hồng Lô? Đó là cái gì?
Sở Mặc ngơ ngác nhìn Đại Công Kê.
- Thứ kia...
Lời của Đại Công Kê đến bên miệng lại ngừng. Sau đó bắt đầu nhìn Sở Mặc từ trên xuống dưới một cách cẩn thận:
- Tiểu tử... thật sự ngươi chỉ là một người phàm bình thường? Thế nào mà kê gia thấy ngươi như là con riêng của Đế Chủ Thiên Giới vậy?
Trong đầu Sở Mặc chợt lóe qua một tia sáng, đương nhiên hắn sẽ không ngốc đến mức đi tin tưởng những gì mà Đại Công Kê thuậnmiệng nói xằng nói bậy.
Nhưng bốn chữ Đế Chủ Thiên Giới này lại là lần đầu tiên Sở Mặc nghe thấy!
Đến Ma Quân là sư phụ của mình cũng không biết được nhiều chuyện của Thiên giới cho lắm, vậy con Đại Công Kê này... sao có thể nói ra một cách quen thuộc như vậy?
Hơn nữa, nghe có vẻ không giống như đang bịa chuyện để lừa gạt người khác... cho dù là bịa chuyện, cũng không dễ để bịa được tự nhiên như vậy chứ?Trong lòng nghĩ thầm như vậy, Sở Mặc tiện tay lấy một con cá từ hố đá bên trong không gian miếng ngọc ra. Lúc bắt Sở Mặc còn hơi bị giật mình một chút. Bởi con cá da trơn đen tuyền này vậy mà lại khỏe một cách bất ngờ!
Sức mạnh đó không hề kém hơn sức của Sở Mặc là bao!
- Chẳng trách chúng có thể đâm cho vách đá kêu ầm ầm như vậy, thứ này không lớn lắm... nhưng sức thì đúng là khỏe vô cùng!
Sở Mặc thở dài nói.
Đại Công Kê vừa thấy con cá này thì hai mắt lập tức tỏa sáng, ngheSở Mặc nói xong liền quệt mỏ khinh thường:
- Ngươi thì biết cái gì? Nó rơi vào đây, vì phải chịu quy tắc của thế giới này áp chế, nên mới yếu đi nhiều rồi đấy. Nếu là ở... ở thượng giới, chỉ với chút tài hèn sức mọn đó của ngươi mà đòi bắt nó thì đúng là nằm mơ!
- Thứ này rất có giá sao?
Sở Mặc thuận miệng hỏi.
- Còn phải nói sao, kê gia không phải khoác lác chứ...
Đại Công Kê nói chưa hết câu, thấy Sở Mặc vốn dĩ đã định đưa con cá kia cho mình, lại đang chuẩn bị thu trở về, lập tức ngậm miệng lại:
- Thực ra... cũng không quá có giá đâu...
Sở Mặc khinh bỉ liếc nhìn Đại Công Kê, ra vẻ ngươi đừng hòng lừa ta.
Đại Công Kê lúng túng nói:
- Được rồi, ngươi cho ta cá đi. Ta sẽ nói một ít bí mật cho ngươi nghe. Có liên quan đến thanh đao của ngươi, còn có món đồ đó và cả về Hỗn Độn Hồng Lô nữa. Kê gia sẽ kể hết cho ngươi. Nhưng ta nói trước, không phải mọi chuyện ta đều biết rõ. Cho nên ta không dám chắc những gì ta nói đều đúng đâu đấy!Sở Mặc gật gật đầu, đem long ngư đang giãy dụa trong tay hắn ném cho Đại Công Kê:
- Ngươi cứ việc nói là được.
Đại Công Kê giương mỏ liền ngậm cá vào trong miệng, kể cũng lạ, cá vừa tới bên miệng Đại Công Kê liền thôi không giãy dụa nữa! Cứ như đang gặp phải thiên địch vậy. Đại Công Kê cũng không do dự chút nào, lập tức nuốt chửng con cá này vào bụng.
Sau đó ợ một cái vô cùng thỏa mãn, nhìn Sở Mặc nói:
- Đầu tiên là nói về cây đao này. Nó tên là Thí Thiên, cũng không ai biết được lai lịch thật sự của nó. Nhưng có một truyền thuyết kể rằng,thuở sơ khai, khi trời đất còn hỗn độn, trong thế gian có một cây đao được hình thành, là sát khí đệ nhất trong thiên hạ! Khó mà nói được, truyền thuyết này l thật hay giả, dù sao kê gia cũng không biết. Tuy nhiên nó từng nhiễm máu của Đế Chủ Thiên Giới cũng là việc hoàn toàn chính xác!
- Đế Chủ Thiên Giới là cái gì?
Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi.
- Kẻ mạnh nhất trong Thiên giới chính là đế chủ!
Đại Công Kê nhìn thoáng qua Sở Mặc, tiếp tục nói:
- Sau này, Thiên giới xảy ra bạo loạn, trăm họ thành thù, thôn tínhlẫn nhau. Thanh đao này lại thể hiện ra uy lực của mình. Không biết đã giết bao nhiêu kẻ hùng mạnh, nhuộm bao nhiêu máu tươi của vô số bậc cao thủ. Bởi vậy, thanh đao này trở thành thứ mà vô số kẻ có vai vế trên Thiên giới nhăm nhe nhòm ngó, điều này cũng khiến nó trở thành vật không lành. Nó nằm trong tay ai, kẻ đó liền không thọ được mấy hơi!
Nói đến đây, Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, cười trên sự đau khổ của người khác, nói:
- Đừng có thấy nó chỉ còn lại một đoạn thân đao, nhưng trong mắt ta. Nó vẫn là một vật chẳng lành! Cho nên, ngươi tự cầu phúc cho mình đi.
- Một đoạn thân đao?
Sở Mặc hơi hơi nhíu mày:
- Ngươi nói nó không nguyên vẹn ư?
- Đương nhiên là không phải nguyên vẹn rồi!
Đại Công Kê cười lạnh lùng:
- Bằng không với cảnh giới của ngươi bây giờ mà muốn cầm nó... thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
Sở Mặc cau mày, lấy Thí Thiên ra.
Đại Công Kê lập tức cảnh giác lùi về sau hai bước, cả giận nói:
- Không dưng ngươi lôi nó ra làm gì?
- Ta xem xem...
Sở Mặc liếc mắt nhìn Thí Thiên một cách cẩn thận tỉ mỉ:
- Thanh đao này đầy đủ bộ phận mà!
- Ngươi thì biết cái gì?
Đại Công Kê giễu cợt nói:
- Năm đó trong sự tranh đoạt của vô số kẻ quyền cao chức trọng trên Thiên giới, thanh đao này đã bị tách ra. Có một vị cao thủ tính toán được, thân đao Thí Thiên chắc hẳn đã bị phân thành ba đoạn. Nhưng không một ai biết vị trí cụ thể của chúng là nằm ở đâu. Thân đao thì bịchia làm ba, còn hồn đao lại không biết đang lưu lạc phương nào.
- Hồn đao?
Sở Mặc hơi hơi nhíu mi.
- Cái này ngươi càng không thể biết được đâu! Loại thần khí như vậy đương nhiên sẽ sinh ra hồn phách!
Đại Công Kê nhìn Sở Mặc đầy khinh miệt:
- Ngươi đúng là một tên ngu ngốc không biết cái gì trên đời này. Vậy mà không hiểu sao Thí Thiên lại có thể lựa chọn ngươi cơ chứ?
- Thí Thiên chọn ta?Sở Mặc lại nhìn Đại Công Kê không hiểu ra sao.
- Nếu nó mà không chọn ngươi... cho dù đem nó đặt trước mặt, kể cả ngươi có căng mắt ra cũng không thể nào nhìn thấy nó được đâu!
Đại Công Kê lại nhìn Sở Mặc vẻ rất khinh thường, sau đó nói:
- Năm đó trên Thiên giới có một vị cao thủ từng vì muốn chiếm lấy Thí Thiên, liền nảy sinh ý đồ dùng biện pháp mạnh. Vận dụng luôn một cấm khí cũng được hình thành từ thuở hồng hoang, đó là Thương Khung Thần Giám!

-----o0o-----
Chương 277 : Hỗn Độn Hồng Lô. (1)

Chương 277 : Hỗn Độn Hồng Lô. (1)
- Thương Khung Thần Giám?
- Đúng, Thương Khung Thần Giám, giá trị của nó quả thực là không thước nào có thể đo lường được. Nó có thể giám định vạn vật trên thế gian này, kể cả con người! Còn có thể sửa chữa bất cứ loại công pháp nào trên đời! Bởi có truyền thuyết kể lại rằng, bản thân Thương Khung Thần Giám chính là sự hóa thân của con đường tu đạo! Dưới gầm trời này, vốn không tồn tại bất cứ loại công pháp nào tránh được sự quản lý của quy tắc thiên địa trên con đường tu đạo.
Đại Công Kê vừa nói, vừa chú ý quan sát vẻ mặt của Sở Mặc.
Nhưng Sở Mặc lại treo lên mặt một vẻ mù mờ, khiến trong lòng Đại Công Kê lập tức tăng thêm vài phần nghi hoặc, nghĩ thầm: Hay là trong tay tiểu tử này cũng không có giữ Thương Khung Thần Giám?Nhưng mà kê gia nghe nói, năm đó Thương Khung Thần Giám cùng Thí Thiên quấn lại cùng một chỗ rồi sau đó, đều biến mất cùng một lúc với nhau mà.
Đại Công Kê lúc mới đầu không có ý định nói chuyện này ra, nhưng sau đó lại thay đổi quyết định. Đương nhiên là có tính toán riêng ở trong lòng.
Thí Thiên thì nó thật sự không muốn, bởi vì thanh đao này quả thực quá không tốt lành. Nhưng nó lại thèm rỏ dãi... Thương Khung Thần Giám! Thứ đó, quả thực là bảo vật thần kỳ, cũng là độc đáo nhất trên thế gian này.Nói không ngoa chứ, có được Thương Khung Thần Giám chẳng khác nào có thể có được mọi bảo vật cực phẩm trên thế gian này!
Trên mặt Sở Mặc tuy không có bất cứ biểu hiện bất thường nào, đây cũng là nhờ Ma Quân tiến hành đủ loại rèn giũa cho hắn, nhưng trong lòng hắn thì quả thực đang biển cuộn sóng trào.
- Thương Khung Thần Giám... hóa ra ngọc của ta tên là Thương Khung Thần Giám! Giám định vạn vật trên thế gian bao gồm cả con người! Thảo nào... nó có thể phân tích ra cảnh giới của kẻ khác dễ dàng như vậy. Hóa ra lại là thần vật của Thiên giới! Có thể sửa đổi bất cứ loại công pháp nào. Chẳng trách nó sẽ tự động bổ sung thêm cho Thiên ÝNgã Ý, có thể đem mọi công pháp mà mình tu luyện sửa đổi đến mức hoàn hảo... Thì ra là thế!
Trong lòng Sở Mặc đang cuồn cuộn như có sóng to gió lớn, nhưng trên mặt vẫn là bộ dạng mù mờ như cũ, nhìn Đại Công Kê:
- Sau đó thì sao?
- Sau đó cái gì?
Đại Công Kê cảm thấy Thương Khung Thần Giám hẳn là không có trong tay Sở Mặc rồi, liền cụt hứng, nói:
- Năm đó, vị cao thủ kia định dùng Thương Khung Thần Giám để trấn áp Thí Thiên, kết cục hai bên đánh nhau đến trời đất mù mịt. Mườiviên ngọc trời khảm trên Thương Khung Thần Giám cũng đều bị đánh bay mất... còn bay đi đâu thì chịu, không ai biết cả.
Trong lòng Sở Mặc chợt hiện lên hình ảnh của mười vầng trăng máu kia!
Nhớ tới cảnh Thí Thiên bay từ trong không gian miếng ngọc ra, chém về vầng trăng máu khổng lồ do mười mặt trăng máu kia ngưng tụ lại.
Đại Công Kê thở dài:
- Đều là thần khí trong truyền thuyết mà! Kết quả lại trở thànhlưỡng bại câu thương như vậy. Thật là đáng tiếc quá.
Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi:
- Vậy vừa rồi ngươi nói Hỗn Độn Hồng Lô... là vật gì vậy?
- Hỗn Độn Hồng Lô hả, là vật dùng để luyện đan của Đan Thần đế chủ Thiên Giới, nghe nói Hỗn Độn Hồng Lô này cũng là bảo vật vào thời kỳ hỗn độn sơ khai tự nhiên mà hình thành. Truyền thuyết kể lại rằng chẳng những có thể dùng để luyện đan mà còn có thể luyện mấy ngày liền, cạc cạc.
Đại Công Kê vui sướng khi người ta gặp họa, nói tiếp:
- Năm đó Đan Thần đế chủ cũng tham gia cuộc tranh đoạt Thí Thiên, kết quả là cọng lông thôi cũng không động đến được, chí bảo trong taycũng bị mất.
Sở Mặc nghĩ đến tảng đá xanh trong không gian của ngọc gần như có thể luyện chế được bất kỳ đan dược gì, còn có thể trực tiếp cho ra phương thuốc, thậm chí có thể căn cứ vào ý nghĩ của chính mình để tự động điều chỉnh phương thuốc.
Hóa ra tảng đá xanh này chính là Hỗn Độn Hồng Lô, cũng là một thần vật!
Phát hiện này khiến Sở Mặc vừa hưng phấn lại vừa không biết nên nói gì, đồng thời trong đầu lấp đầy những cảm xúc phức tạp.Dựa theo cách nói của Đại Công Kê, Thí Thiên, Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô, cho dù là ở Thiên giới cũng là đồ vật và vũ khí cực kỳ quan trọng. Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô đều là một trong mười vũ khí quan trọng của Thiên giới. Về phần Thí Thiên, ngay cả trên Thiên giới cũng không tiếc liều mình vì nó, đã vượt qua cả mười vũ khí quan trọng nhất rồi.
Nhưng mà ba thần vật này không ngờ đều nằm trên người mình!
Thương Khung Thần Giám hóa thành một miếng ngọc tầm thường, cho tới nay vẫn mang bên mình; Hỗn Độn Hồng Lô hóa thành một tảng đá xanh bình thường; Thí Thiên cũng vẫn giấu kín trong ngọc khônggian. Mãi đến khi hắn ở trên thảo nguyên đi vào chỗ không gian thần bí kia, Thí Thiên mới xuất hiện trong đó.
Nói cách khác, ba vật tưởng như tùy tiện này, ở trong Thiên giới là thần vật có thể tạo ra gió tanh mưa máu, vậy mà đều nằm trên người của hắn!
Liên tưởng đến thân phận cô nhi của mình, tâm trạng Sở Mặc có chút rung động: Ta là ai?
Vấn đề này Sở Mặc từng tự hỏi chính mình nhưng lại chưa từng một lần nào đáy lòng cũng phải run rẩy như lần này.
- Vì sao thần khí này bây giờ đều ở trên người của ta?
Trong lòng Sở Mặc trăm mối lo lắng nhưng trên mặt lại tỏ ra bình thản, gật gật đầu nói:

- Thật sự là bảo bối vô giá!
- Aiz, ngươi cái người phàm tục này cơ bản là không hiểu ý nghĩa của bảo bối này như thế nào!
Đại Công Kê rũ mi mắt xuống, nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nói:
- Cây đao này của ngươi làm thế nào mà lấy được?
Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Năm trước ta có ra ngoài rèn luyện, lúc đi qua một thảo nguyên lớn, rất nhiều người đang ở đó tranh đoạt cơ duyên, nói rằng chỗ đó có một tòa Tiên phủ...
- Phì!
Đại Công Kê cười lạnh nói:
- Tiên phủ? Nơi đất đai tồi tàn đó sao? Nói đùa gì vậy!
Khuôn mặt Sở Mặc đen lại, trừng mắt nhìn Đại Công Lê:
- Vùng đất tồi tàn đó làm sao lại không tốt chứ, ngươi đã ở đó bao giờ đâu!
- Ách...
Đại Công Kê lập tức nghẹn lời, xấu hổ cười cười:
- Ngươi cứ nói đi, cứ nói đi, Tiên phủ thì là Tiên phủ vậy...
Sở Mặc liếc mắt, nói:
- Lúc đó vận may của ta tương đối tốt, vô tình đi vào đó được, không nghĩ tới cơ bản là không phải Tiên phủ gì mà là một không gian thần bí! Ta ở bên trong không gian thần bí kia thấy trên bầu trời song song treo 10 mặt trăng màu đỏ.
- Mười mặt trăng? Màu đỏ sao?
Ánh mắt của Đại Công Kê lập tức sáng ngời, có phần kích động nói:
- Là thế này phải không?
Sở Mặc gật gật đầu.

-----o0o-----
Chương 278 : Hỗn Độn Hồng Lô. (2)

Chương 278 : Hỗn Độn Hồng Lô. (2)
Đại Công Kê lập tức thúc giục, nói:
- Sau đó thì sao? Nói mau nói mau nói mau!
- Sau đó, mười mặt trăng màu đỏ như máu kia hợp lại làm một, hiện ra trên bầu trời, hơn nữa càng ngày càng lớn, gần như là chiếm hết cả không gian đó.
Sở Mặc vừa nói vừa quan sát nét mặt của Đại Công Kê.Đại Công Kê dường như không hề giấu giếm tâm tình của mình, có lẽ cũng không muốn che giấu cái gì. Trong mắt của nó hiện ra sự hồi tưởng, thương cảm, phẫn nộ, đủ loại ánh sáng phức tạp đan xen.
- Về sau lại xuất hiện một tia sáng màu máu, ta cơ bản là không biết tia sáng kia từ đâu bắn ra, trực tiếp chém về phía mặt trăng máu to lớn đó.
Sở Mặc nói, trên mặt tỏ vẻ đang nhớ lại, trong đôi mắt mang theo vài phần hoảng sợ:
- Sau đó ta ngất đi, chuyện phía sau cũng không biết nữa. Chờ đến khi ta tỉnh lại đã ở bên ngoài rồi, một thanh đao để bên cạnh ta, chính là Thí Thiên.
- Thì ra là thế.
Trên mặt của Đại Công Kê hiện ra vài phần thoải mái, nói:
- Ngươi chắc chắn là rơi vào trong cửa ký ức rồi.
- Cửa ký ức?
- Là một loại mảnh vỡ thời gian rất thần bí, rất trọng đại, Kê gia cũng không hiểu rõ lắm. Dù sao thì, rơi vào cửa ký ức có thể thấy những chuyện cực kỳ xưa cũ, thậm chí có thể thấy được chuyện từ thời viễn cổ xa xôi.... Cảnh tượng nói ra thì ... do đó sẽ có thu hoạch rất lớn! Đương nhiên, cơ hội kiểu này rất khó có được.
Đại Công Kê thản nhiên nói:
- Ngươi rơi vào cửa ký ức là do cây đao này của ngươi mang tới.
Sở Mặc cái hiểu cái không gật đầu.
Đại Công Kê nói:
- Năm đó hỗn chiến trên Thiên giới làm cho thiên hạ đại loạn, Thí Thiên nứt vỡ, Thương Khung Thần Giám tách rời, Hỗn Độn Hồng Lô biến mất... trực tiếp dẫn tới đánh thủng biên giới của Thiên giới, Tiên giới, Linh giới. Ngươi đang trên thảo nguyên lại thấy được một đoạn của thân đao, chính là từ lỗ hổng xa xưa của Thiên giới rơi xuống đấy.
- Thời xa xưa...Sở Mặc nhẹ giọng lẩm bẩm một câu, sau đó nhìn Đại Công Kê:
- Vậy còn ngươi? Ngươi làm sao biết nhiều chuyện như vậy? Hay là... ngươi cũng là trên Thiên giới xuống dưới này?
Đại Công Kê khinh thường vừa nghiêng đầu vừa nói:
- Không nói cho ngươi biết!
Sở Mặc cười cười, nói:
- Ngươi đã nói với ta nhiều chuyện thế rồi, bây giờ mới nói không nói cho ta có phải là hơi trễ rồi không? Chẳng nhẽ ta còn không đoán ra... ngươi là người đến từ Thiên giới?
- Tiểu tử giảo hoạt!
Đại Công Kê không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ nhìn thoáng qua Sở Mặc, nói:
- Lần này hoàn hảo là không có ai biết Thí Thiên, Linh giới và Tiên giới... hẳn là không có ai biết. Tuy nhiên một ngày kia nếu như ngươi tới Thiên giới rồi, ngươi còn dám lấy Thí Thiên ra thì... sẽ hiểu rõ nó rốt cuộc là mang điềm xấu cơ nào!
Khóe miệng Sở Mặc co quắp, thầm nghĩ: Kỳ Tiêu Vũ hẳn là ở Linh giới, nàng phân thân hạ giới nhất định là có mục đích đặc biệt. Một ngày kia sau khi phi thăng lên Linh giới, ta đương nhiên là phải giúp nàng rồi. Đến lúc đó khó khăn cần phải đối mặt chỉ sợ là không hề nhỏ. Khi taphi thăng đến Tiên giới, những công pháp ta tu luyện này tất nhiên sẽ bị rất nhiều người hoài nghi. Thù hận của sư phụ, ta đây là đồ đệ đương nhiên cũng không chối bỏ được... nói cách khác, ta tới Tiên giới rồi đồng nghĩa với việc sẽ không đươc sống yên ổn. Cho dù thiên phú của ta cực tốt, vận may cũng tốt vô cùng, một đường vọt tới bụi gai như Thiên giới... rõ ràng là còn khó khăn lớn hơn nữa đang đợi ta!
Ba thần vật có thể khiến cho Thiên giới chém giết lẫn nhau, đều ở trong tay của ta...
Sở Mặc không nhịn được phải trợn trắng mắt, thầm nghĩ trong lòng: Thế nào mà ta lại đột nhiên có cảm giác dường như chỉ có tứ tượng Đạilục này... mới là chỗ ở tốt nhất của ta chứ!
- Nhưng mà tiểu tử này, ngươi làm sao lại đi vào chỗ này được? Còn đoạt hết cả đồ ăn vặt của Kê gia ta hả?
Đại Công Kê vẻ mặt khó chịu nhìn Sở Mặc.
- Ta đang đi khắp nơi để trải nghiệm, rèn luyện thôi.
Sở Mặc mặt không đổi sắc, nói.
- Không phải là bị người ta đuổi giết hả?
Trong đôi mắt của Đại Công Kê tất cả đều là ý khinh thường, cười lạnh.
- Đương nhiên là không phải!
Sở Mặc mặt không đổi sắc.
Đại Công Kê cười cạc cạc quái dị, giễu cợt:
- Loài người mạnh mẽ hơn ngươi ở phía ngoài kia là có chuyện gì xảy ra ý nhỉ?
Giống như là muốn xác minh những lời này của Đại Công Kê, những tảng đá lớn bị Sở Mặc chặn ngoài thạch động đột nhiên truyền tới một tiếng nổ vang ầm ầm.
Ầm ầm!Toàn bộ núi đá dường như đều bị chấn động theo!
- Cha của Hoa Nam ... lão gia hỏa kia!
Sở Mặc lập tức tối sầm cả mặt, mình đã chặn nhiều tảng đá lớn như thế cũng có thể bị gã ta đập vỡ. Đã đạp gã rơi xuống vách núi rồi, không thể tưởng tượng được gã lại bò lên, phần chấp niệm này thật to đến dọa người .
- Tiểu tử, ta thấy ngươi tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.
Đại Công Kê không có ý tốt nhìn Sở Mặc:
- Muốn ta giúp ngươi một tay không?
- Ngươi lại tốt bụng như vậy sao?Sở Mặc liếc xéo Đại Công Kê, có chút không tin.
- Ngươi nói gì vậy? Kê gia ta là thân phận, địa vị loại nào chứ? Lại đi lừa một con kiến nhân loại như ngươi sao?
Đại Công Kê lập tức mất hứng, đôi mắt trợn lên thật lớn bất mãn nhìn Sở Mặc.
- Ngươi ngay cả ta cũng đánh không lại mà?
Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, không chút nể tình vạch trần.
- Kê gia kiêng kị nhất chính là cây đao trong tay ngươi kìa!
Đại Công Kê cả giận nói:
- Ngươi cho là Kê gia ta sợ ngươi sao? Thật ngây thơ!
- Vậy ngươi giúp ta như thế nào?
Sở Mặc cười lạnh nói.
Đại Công Kê vươn một cánh ra chỉ cái động mà nó chui ra trên tảng đá:
- Ngươi có thể chui vào bên trong đó!
- Ngươi muốn giúp ta như vậy sao?
Sở Mặc vô cùng tức giận:
- Để ta leo theo động kia lên, sau đó người ta lại không đuổi theophía sau, phải không?
- Hắn đương nhiên sẽ đuổi theo!
Đại Công Kê trừng mắt nhìn Sở Mặc:
- Ngươi không cần nhìn Kê gia ta bằng ánh mắt này, ngươi coi Kê gia ta là loại không có đầu óc hay sao? Ngươi theo động này leo lên sau đó Kê gia giúp ngươi bọc hậu! Khí thế trên người Kê gia ta nhất định sẽ dọa đến hắn!
- Sau đó thì sao?
Sở Mặc hỏi.Đại Công Kê cười nói:
- Sau đó ngươi leo lên trên rồi thì sẽ rõ thôi! Đừng nói người này, cho dù là người mạnh nhất trên đời này đến cũng tuyệt đối không dám tới gần một chút nào!
- Nói tiếng người!
Sở Mặc bất mãn nhìn Đại Công Kê.

-----o0o-----
Chương 279 : Hoa Xuyên Ngưu tức giận

Chương 279 : Hoa Xuyên Ngưu tức giận
- Kê gia vốn không phải là người!
Đại Công Kê trừng mắt nhìn Sở Mặc:
- Cuối lối đi này là một long huyệt vô cùng lớn! Năm đó Thanh Long từng tu luyện ở trong đó. Hiểu không tiểu tử? Đây là nơi tuyệt vờiđể tu luyện! Kê gia ta nói cho ngươi chỗ tuyệt vời này, ngươi nói xem ngươi có nên cảm tạ ta hay không? Bao nhiêu con Long ngư(cá rồng) đây?
- ...
Sở Mặc có phần không biết nói gì nhìn Đại Công Kê:
- Ngươi nói trước đi, long huyệt này người khác tại sao lại không đến gần được? Nếu người khác không đến gần được thì ta dựa vào cái gì mà có thể vào?
- Ngươi ngu sao? Ngươi không thể nghĩ một chút à? Thật là làm cho Kê gia ta đau đầu! Hung đao nằm trong tay ngươi kia, trên đời này chưacó vật nào có thể trấn áp khí thế của nó! Một khi kích thích tính tình của hung đao này, tùy tiện phóng ra

1 2 3 ... 9 »