Tây Khê Tạp Trở (Hoàn)

Tùy Chỉnh

Tây Khê Tạp Trở
Tác giả : Đường Thập Lục
Dịch: Bánh Tiêu
Bản dịch chỉ vì sở thích cá nhân, phi thương mại.
Thỉnh các vị không mang bản edit đi nơi khác
Thể loại: Đam mỹ, không gian huyễn tưởng, kinh khủng huyền nghi, linh dị thần quái, âm kém dương sai.
Văn án:
Bài này nghiêm khắc mà nói là một hệ liệt, là một quyển sách do N cố sự tạo thành. Từng cố sự trong sách đều độc lập, bởi vì mỗi một bài viết một văn án đối với cái tay khốn khổ của tôi đây mà nói là một loại hành hạ, cố đem tất cả cố sự đều tập trung cùng một chỗ. Gọi chung tên sách là《 Tây Khê Tạp Trở》, tạp trở ý là ghi chép hỗn tạp, tôi ở trong sách này tự thuật rất nhiều cố sự tạp nham thậm chí không thể tưởng nổi, đương nhiên, đều là bản gốc đó.
Nói rõ một chút nguyên tắc ba không của quyển sách: Không liên quan, không hạn chế, không trách nhiệm.
Không liên quan chính là cố sự độc lập; Không hạn chế chính là nội dung cố dự bay bổng phóng khoáng, tuy tạp nhưng không loạn; Không trách nhiệm chính là nếu sau khi đọc cố sự xuất hiện phản ứng xấu gì, ta đây hoàn toàn không chịu trách nhiệm nha.
Xin mọi người cẩn thận đọc văn án. Nếu hiểu rồi, vậy có thể bắt đầu đọc.
Mộng thực (thượng)
Thang Kiệt vẫn nhìn chằm chằm chuỗi số có chút quen thuộc nọ thật lâu, trong lòng một phen tranh đấu, cuối cùng vẫn nhấc lên. Không ngờ là đứa bạn chí cốt đã ba năm không gặp gọi tới.
Bạn chí cốt ba năm trước đây không nói một lời bỏ đến Bắc Mỹ, ngay từ đầu Thang Kiệt còn tưởng rằng y đã mất tích, sau lại nghe các bạn học khác giải thích mới biết được y đi du học. Chuyện này mọi người đều biết, duy chỉ mình hắn là mù mờ, ngay lúc đó tâm tình rất phức tạp.
Ba năm, bạn chí cốt một mình ở tây bán cầu rốt cuộc không chịu nổi tịch mịch, đã về nước.
Hai người cách đường dây điện thoại nói chuyện một trận, cuối cùng hẹn đúng 7h tối quán Vân Thiên trên đường Rạng Đông gặp mặt.
Nóng lòng nhìn thấy thành quả cải tạo sau ba năm của đứa bạn, Thang Kiệt ra khỏi nhà từ sớm, trời còn chưa sụp tối đã chiếm một chỗ ngồi tốt trong quán.
Một ly nước uống suốt đến 8h, tên bạn chí cốt vẫn chưa xuất hiện, trong lòng Thang Kiệt có chút nôn nóng, nhưng vừa nghĩ tới đường xá từ sân bay đến nội thành xa xôi, thời gian này tắc đường cũng bình thường, huống chi máy bay cũng có thể bởi vì lý do gì đó mà trì hoãn cất cánh, có lẽ nên gọi trước chút gì đó dằn bụng.
Một phần bánh socola đen lót dạ, lại thêm một khối Haagen Dazs (Tiêu: một loại bánh kem lạnh), ánh mắt mấy phục vụ viên bên cạnh nhìn hắn cuối cùng cũng bình thường một ít. Lúc này điện thoại vang lên, là tên bạn chí cốt gọi tới.
"Nhóc Kiệt. . . . . ."
Thang Kiệt cắt đứt lời y, "Sao cậu còn chưa đến? Hiện tại đang ở đâu đó?"
"Con mẹ nó còn không biết xấu hổ mà rống tớ! Cậu thật là mỏ quạ đen! Lão tử hiện tại bị cách ly rồi!"
"Cái gì ? !"
"Tớ nói cậu mỏ quạ đen á! Phi cơ của lão tử bỗng chốc đã bị cách ly theo dõi!"
"Ớ. . . . . ." Bất mãn ban đầu của Thang Kiệt tựa như một quả bóng hơi bị kim chích, thoáng cái liền xẹp xuống.
"Lão tử khỏe mạnh như vậy làm sao có thể nhiễm thứ virus cúm A vứt đi kia chứ! Con mẹ nó! Thật muốn đánh người! Vô duyên vô cớ lại giam tớ một tuần!"
"Vậy cậu còn chưa đến?"
"Tớ thật sự muốn đến, nhưng cậu nói xem tớ còn có thể đến sao? Điện thoại di động vừa mới được trả lại đó!"
"Được rồi, đừng nóng. Có muốn tớ tới thăm cậu không?
"Được! Đến bệnh viện truyền nhiễm! Cậu cứ nói cậu cũng tiếp xúc với người mắc thứ virus cúm A vứt đi kia!" Lửa giận của thằng bạn chí cốt cuối cùng cũng tiêu tan chút ít.
Buổi sáng Thang Kiệt bất quá chỉ nói đùa, bảo y cẩn thận bị cách ly, không ngờ tới thật đúng là nói đại thành thật, trên chuyến phi cơ nọ của tên bạn chí cốt quả thật xuất hiện một người tình nghi mắc virus cúm A. Thời gian gần đây virus cúm A khiến tâm lý người dân hoảng loạn, vì sự an toàn sinh mệnh của toàn bộ nhân loại, một vài nhóm bệnh nhân bị nghi ngờ đã tiếp xúc với virus đều bị cách ly cũng không có gì đáng trách, chỉ là khi loại vinh quang đặc biệt này hạ cố đến trên người mình hoặc trên người thân bằng hảo hữu sẽ không làm sao cười nổi nữa.
"Ngày mai tới sẽ tới thăm cậu nhé, cậu ở phòng bệnh nào?"
"Quên đi, cậu mỗi ngày gọi điện cho tớ giải sầu là tốt rồi. Tiện nghi cho cậu quá rồi."
. . . . . . . . . . . .
"Cậu ngủ sớm đi, nhanh chút điều hòa lại việc lệch múi giờ."
"Được. Bye."
"Ừ, Bye."
Thang Kiệt cứ như vậy nghe y oán giận hơn một tiếng đồng hồ, pin điện thoại rốt cuộc kiên trì không nổi nữa, phát ra nhắc nhở, cho phép hắn tìm một cái cớ để cúp điện thoại.
Xoa xoa tai phải do thời gian dài dán vào ống nghe mà tê dại, rồi ấn lên huyệt thái dương, gọi phục vụ đến thanh toán hóa đơn.
Quán Vân Thiên trước đó đông như trẩy hội hiện giờ đã vắng vẻ ảm đạm, Thang Kiệt đứng dậy nhìn một vòng quanh quán, ánh mắt lại rơi xuống ghế ngồi đối diện mình, nơi đó chẳng biết khi nào đã có thêm một người đàn ông trẻ mang bệnh trạng.
Nam tử mặc một thân áo lãnh tụ màu xanh đen, cúi đầu không biết đang lẩm bẩm gì đó, quái dị nói không nên lời.
Rõ ràng mới rồi ghế còn không có người ngồi sao lại mọc ra thêm một tên như vậy? Hơn nữa tựa hồ không ai trong ngắn ngủi vài giây đồng hồ như vậy đã vào trong quán. Chẳng lẽ là từ chỗ ngồi khác sang? Trong quán hiện tại nhiều chỗ trống như vậy tại sao một mực muốn ngồi đối diện mình? Bản thân chỉ vừa đảo mắt nhìn quanh vài giây như vậy cũng không nhìn thấy người nào đi lại trừ nhân viên phục vụ nha! Chẳng lẽ là. . . . . .
Làm sao có thể!
Thang Kiệt tựa hồ bị một cỗ sức mạnh không cho phép phản kháng ấn về chỗ ngồi, hiếu kỳ đánh giá nam tử bệnh trạng quái dị, đồng thời cố gắng đem ý nghĩa không thực tế trong đầu xóa đi.
Nam tử dường như cảm ứng được ánh nhìn chăm chú của Thang Kiệt, chậm rãi ngẩng đầu lên, lộ ra một đôi mắt chỉ có tròng trắng, xé ra một nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy, làm cho cả khuôn mặt càng thêm vẻ cứng nhắc.
Nhìn chằm chằm người khác vốn là cực kỳ vô lễ, nhất là bị đối phương phát hiện, sẽ làm bạn cảm thấy vô cùng khó xử, nhưng nếu đối phương không phải là người. . . . . .
Hoặc là nói thoạt nhìn không thể xem là người nhỉ. . . . . .
Thang Kiệt chỉ cảm thấy bản thân bị nụ cười này làm cho rét cả sống lưng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không muốn tiếp tục ở trước mắt quái nhân này thêm một giây nào nữa, tựa hồ dưới đôi mắt không ánh sáng của đối phương, tất cả nỗi sợ hãi của bản thân đều lộ ra không chỗ nào che giấu.
Hắn lại đứng lên, dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi quán Vân Thiên, hoàn toàn không thèm để ý ánh mắt quái dị của những người khác trong quán.
Ra khỏi cửa quán, Thang Kiệt lòng còn sợ hãi ngoảnh nhìn phía sau, rất may mắn nam tử bệnh trạng quỷ dị kia không cùng đi ra. Dưới sự thôi thúc của lòng hiếu kỳ, xốc lại lá gan, xuyên thấu qua tủ kính thủy tinh hướng phía mình vừa ngồi nhìn lại, nơi đó ngoại trừ một nữ phục vụ đang thu dọn bàn ăn, không còn ai khác!
Gặp quỷ rồi!
Thật sự gặp quỷ rồi!
Trong ngực Thang Kiệt thoáng lộp bộp, trong đầu tự nhiên mà nảy ra ý nghĩ này.
Trái tim không nén nổi kinh hoàng, bình sinh tất cả những gì có liên quan đến quỷ quái nghe được đều lướt nhanh qua đại não một lần. Đối với người theo thuyết vô thần như hắn mà nói, truyện ma này bất quá chỉ dùng để tiêu khiển lúc nhàm chán, đợi đến khi mình chân chính đụng phải, ngoại trừ đem luận ngữ vô thần của mình biến thành hữu thần, còn lại có thể làm được gì đây?
Thang Kiệt nhớ lại một lần nữa khuôn mặt của nam tử bệnh trạng khiến hắn sợ hãi vừa rồi, đột nhiên phát hiện, thứ 'người' kia mặc không phải là áo lãnh tụ gì cả, rõ ràng chính là một bộ áo liệm được ủi phẳng phiu!
Gió đêm lành lạnh, nhẹ nhàng lướt qua người Thang Kiệt, khiến hắn nổi lên một tầng da gà.
Nhìn thấy một chiếc taxi trống xa xa, Thang Kiệt không chút nghĩ ngợi, liền hướng nó vẫy vẫy tay, hiện tại hắn thầm muốn mau mau rời khỏi chỗ này.
Tài xế cập xe sát vào, còn chưa dừng ổn, Thang Kiệt liền không chờ được nữa mở cửa ghế phụ, chui vào.
Ngã lưng vào ghế, mệt mỏi nhắm mắt lại, thở ra một ngụm khí lạnh. Lúc này hắn mới cảm thấy bụng có chút đói, vừa rồi ăn mấy thứ kia căn bản không thể lấp đầy bụng. Suy cho cùng đều tại tên bạn chí cốt kia. Không đúng, phải là virus cúm A chết tiệt kia!
Xe khởi động, Thang Kiệt thậm chí đã quên mất mình còn chưa nói với tài xế muốn đi đâu.
"Tôi biết một quán ăn nhỏ, làm hoành thánh ăn rất ngon." Giọng nói trầm thấp của tài xế đánh thức Thang Kiệt từ giữa trầm tư.
Tài xế là một nam tử rất trẻ tuổi, thoạt nhìn chỉ mới ngoài hai mươi, đầu tóc rối bù, trong đôi mắt sáng bóng lấp lánh hổ phách, thoạt nhìn ôn tồn tao nhã, chẳng biết tại sao, Thang Kiệt có một loại cảm giác như đã từng quen biết, bất tri bất giác đã bị đối phương hấp dẫn. Hắn cũng không rõ tại sao mình lại nhìn chằm chằm đối phương đã cảm thấy rất thỏa mãn, chưa từng trải qua cảm thụ này, rất kỳ diệu.
Hắn tưởng tượng không ra tại sao lại có thể không hề chớp mắt nhìn một nam nhân xa lạ, thậm chí không thể dời mắt như vậy.
Chẳng lẽ lại là quỷ mị? Làm sao có thể! Liên tiếp đụng hai lần! Hắn có vận khí như vậy không mua vé số thật đáng tiếc đó!
"Tôi nói, cậu chẳng lẽ không cảm thấy đói sao?" Tài xế lại lên tiếng.
Thang Kiệt hồi thần, màu ửng đỏ trong nháy mắt tràn đầy cả khuôn mặt, may mắn giờ là buổi tối, ngọn đèn mờ nhạt, không nhìn kỹ căn bản nhìn không ra.
Tài xế kéo khóe miệng, Thang Kiệt cảm thấy gã cười rộ lên nhìn rất đẹp, sau đó không tự chủ được mà đem nụ cười của gã cùng nụ cười khiến anh rợn tóc gáy trong đầu kia chồng lên nhau. . . . . .
Tài xế chỉa chỉa bụng Thang Kiệt, "Nơi này của cậu vừa mới kêu rất vang đó, khiến tôi còn tưởng rằng sấm nổ chứ."
Vì thế, Thang Kiệt lại một lần nữa đỏ mặt.
"Đi ăn chút gì không. Ừm. . . . . .Bữa tối. Tôi cũng đói bụng. Tôi mời."
Thang Kiệt gật gật đầu. Mặc dù biết tài xế taxi đa số đều tìm đề tài bắt chuyện, nhưng đêm nay lần đầu tiên gặp được việc đặc biệt như vậy, vô duyên vô cớ lại mình ăn gì đó. Hơn nữa bản thân lúc trước vốn đi ăn bữa tiệc lớn nhưng còn chưa ăn được, chẳng biết đêm nay là may mắn hay bất hạnh đây. Nhưng thật ra tình tiết rất giống như trong phim võ hiệp: Ta xem vị tiểu huynh đệ này rất quen mặt, không bằng cùng đi ăn một bữa thế nào?
"Anh có tin trên đời này có quỷ không?" Khi Thang Kiệt hỏi ra những lời này, chính mình cũng bị 囧 tới nơi rồi, đột nhiên nhớ tới câu lời thoại kinh điển trong bộ phim truyền hình nữ sinh lớp trên thích xem: Anh tin trên đời này có chân tình hay không?
Tài xế thoáng sửng sốt, sau đó nở nụ cười khoa trương.
Thang Kiệt vốn không trông chờ đối phương sẽ cùng mình nói chuyện quỷ thần lắm, thời đại này người tin việc này còn rất ít. Hiện tại suy nghĩ một chút, kỳ thật cũng không có gì đáng sợ, chỉ là trong lòng mơ hồ còn có một tia bất an, nhưng nói ra hẳn sẽ tốt hơn.
Lại nghe tài xế đột nhiên ngừng cười, sau đó nghiêm trang nói: "Tôi tin."
Ngữ khí nghiêm trang nọ, khiến hắn lại nhớ tới câu trong hôn lễ kia "Tôi nguyện ý".
Lắc lắc đầu, phát hiện đêm nay đặc biệt dễ bị thất thần, đặc biệt dễ suy nghĩ miên man.
"Sao? Gặp quỷ rồi?"
Thang Kiệt nhìn đôi mắt màu hổ phách của đối phương, tim đột nhiên bình tĩnh trở lại, gật đầu.
Khóe miệng tài xế vẫn chứa một mạt cười ấm áp, khiến người ta nhịn không được sinh ra cảm giác thân cận. "Tôi thấy giữa trán cậu có màu tối, chính là gặp phải âm tà đưa đến. . . . . ."
Thang Kiệt vui vẻ, "Anh còn có thể xem tướng số?"
"Đó đều là gạt người! Trên TV không phải đều diễn như vậy sao!"
". . . . . ." Hóa ra là chọc mình, Thang Kiệt quẳng cho gã một cái liếc trắng mắt.
"Được rồi, muốn tôi nói gì, thứ này cậu ngàn vạn lần đừng để trong lòng. Nghĩ càng nhiều, sợ cũng càng nhiều, bình thường đều là trong lòng có quỷ, bằng không mấy thứ này muốn quấn lên người sống, không dễ vậy đâu. Vốn chính là tin thì có, không tin thì không có."

Tài xế còn nói tiếp một phen nữa, Thang Kiệt nghĩ lời này của gã có chút đạo lý. "Anh từ đâu nghe được?"
"Đây không phải là nghe được, là tôi tự mình tổng kết ra. Loại tài xế taxi lái ca đêm như chúng tôi, thứ gì mà chưa từng thấy qua!" Trong giọng nói lộ ra tự hào cùng bất đắc dĩ.
"Trong phố xá sầm uất gặp quỷ, dường như không hợp lý lắm nha."
"Hứ. Quỷ trong phố xá sầm uất mới nhiều. Mặc dù sinh khí nhiều, nhưng oán khí cũng nhiều, huống chi còn có nhiều người trong tâm có quỷ như vậy."
"Vậy tại sao tôi lại đụng phải nha!"
"Vậy phải hỏi cậu rồi! Hỏi tôi làm sao tôi biết."
"Vậy anh nói xem tại sao trên đời lại có quỷ?"
"Chưa hết thọ mà chết, chết mà ngậm oán, hoặc khi còn sống chấp niệm chưa dứt, cũng có thể."
Hai người nói chuyện càng ngày càng huyễn hoặc khó nắm bắt. Đừng nói, tài ăn nói của tài xế taxi thật không phải tốt bình thường, Thang Kiệt cảm thấy chính mình đã bị gã cuốn vào.
"Vậy anh rốt cuộc là có gặp qua chưa?"
"Gặp rồi." Trong lời của tài xế mười hai vạn lần khẳng định, tiếp đó lại thấp giọng, sâu kín nói: "Cậu xem. . . . . .Chỗ ngồi sau xe tôi chính là cái gì?"
Mộng thực (hạ)
Thang Kiệt rõ ràng không dám nhìn phía sau, nhưng vẫn quay đầu lại, kết quả sợ bóng sợ gió một hồi, trên chỗ ngồi phía sau chẳng có thứ gì cả. Nhưng mồ hôi lạnh thì vẫn cứ từ trong ba nghìn sáu trăm vạn lỗ chân lông chảy ra.
"Anh có biết người dọa người sẽ hù chết người không hả!" Nếu người đang đùa giỡn hắn đây đổi thành tên bạn chí cốt, Thang Kiệt dám cam đoan, bản thân đã sớm đánh qua rồi.
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy bị đùa giỡn hai lần, sỉ nhục nha!
"Một nam nhân sao lá gan nhỏ vậy chứ."
"Cho dù lớn gan, cũng vẫn có khả năng bị dọa chứ!"
"Vậy chứng tỏ lá gan cậu còn chưa đủ lớn." Tài xế lại lớn tiếng cười.
". . . . . ."
Thang Kiệt vừa định bạo phát, xe taxi đột ngột dừng lại, lời hắn còn chưa kịp nói ra bởi vì quán tính lại nuốt trở về.
"Tới rồi tới rồi! Xuống xe!"
Xuyên thấu qua cửa sổ xe hướng ra phía ngoài nhìn lại, Thang Kiệt phát hiện quán nọ là yến bì hoành thánh (Tiêu: một loại vỏ bánh hoành thánh mỏng như giấy) thời trung học mỗi ngày đều đi ngang qua, song bản thân chưa một lần đi vào.
Mặc dù không biết mùi vị thức ăn của quán này tới cùng thế nào, nhưng nhìn quang cảnh bên trong không còn chỗ ngồi, có thể đoán được làm ăn tốt thế nào. Đã trễ rồi mà còn có nhiều người như vậy, cùng quán Vân Thiên hình thành đối nghịch rất mãnh liệt.
Tài xế xuống xe vòng sang bên Thang Kiệt, giúp hắn mở cửa xe, làm điệu bộ xin mời, "Còn bắt tôi mở cửa cho cậu. Ngẩn ra đó làm gì?"
Thang Kiệt nhảy xuống xe, đi theo tài xế vào quán hoành thánh, đáng tiếc trong tiệm ăn không còn nhiều ghế ngồi cho bọn họ, hai người mua hai phần yến bì hoành thánh trở vào trong xe.
"Ăn đi kẻo nguội. Đừng làm dơ xe tôi." Tài xế bắt đầu ăn phần của mình, "Mau ăn thôi, mùi vị thật sự không tệ."
"Chúng ta có phải đã từng gặp ở đâu rồi không? Thang Kiệt chợt hỏi.
"Có lẽ thế." Tài xế hướng hắn cười cười.
"Nếu không sao lại vô duyên vô cớ mời tôi ăn chứ?"
"Vậy, lấy một giả dụ khác. Có hai người không quen chạm mặt trên đường, đánh nhau một trận tưng bừng, bởi vì nhìn không vừa mắt nhau, cậu tin không?"
"Tin."Tại sao có thể không tin chứ, tựa hồ lúc trước hắn cùng tên bạn chí cốt gặp lần đầu tiên gặp mặt liền đánh một trận.
"Tôi đây thấy cậu ngay thẳng, muốn mời cậu ăn gì đó, cần có lý do sao?"
Thang Kiệt á khẩu không trả lời được.
"Tương phùng đó là duyên. Chẳng lẽ cậu thấy tôi khó chịu?"
Thang Kiệt quẫn bách lắc đầu.
"Sao cậu đỏ mặt rồi." Tài xế ranh mãnh hỏi han.
"Oái. . . . . .Hoành thánh nóng quá."
"Hình như cậu còn chưa ăn mà. Nhanh lên thừa dịp còn nóng mau ăn thôi. Đừng miên man suy nghĩ nữa."
Thang Kiệt đếm ra, tổng cộng có 20 cục hoành thánh, sao có thể đủ cho hắn ăn. Bất quá người khác mời khách, hắn cũng không thể không biết xấu hổ mà nói gì, nhiều nhất trở về nấu mì gói ăn là được.
Tựa hồ như hiểu suy nghĩ trong lòng Thang Kiệt, đồng chí tài xế gẩy ba cục hoành thánh qua cho hắn. "Yên tâm ăn đi. Tôi không có bệnh."
Vì vậy, Thang Kiệt 囧 rồi, mặt khác còn có chút cảm động.
. . . . . . . . . . . .
Dương quang chói mắt vẫy gọi Thang Kiệt từ vùng hắc ám triệu hoán về nhân gian.
Hắn giãy dụa, cuối cùng cũng tỉnh dậy, phát hiện mình đang an nhiên nằm trên giường của mình. Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, mãi đến trước lúc ăn hoành thánh hắn vẫn đều có thể tinh tường hồi tưởng lại, chỉ là sau đó xảy ra chuyện gì hắn đều không có ấn tượng.
Thanh niên bệnh trạng mặc áo liệm, hướng hắn nhếch miệng cười cứng nhắc, hiện tại nhớ tới, vẫn sẽ làm hắn cả người rét run.
Tiếc nuối duy nhất chính là chưa hỏi tên tài xế taxi kia, thậm chí ngay cả biển số xe của đối phương cũng không nhớ kỹ. Người này khiến hắn nhịn không được muốn thân cận, cho hắn cảm giác rất quen thuộc, nhưng trong đầu tựa hồ có một lớp màng ngăn cản không cho hắn nhớ tới đến tột cùng đã từng gặp ở đâu. Cảm giác này, thật khó chịu.
Có lẽ tại nơi ban đầu tương phùng kia còn có thể gặp lại anh ta?
Đột nhiên toát ra ý nghĩa to gan như vậy. Trên thực tế Thang Kiệt cũng đã thật sự làm vậy, hoàn toàn không lo lắng ở nơi đó còn có khả năng gặp lại thanh niên bệnh trạng mà hắn nguyện không bao giờ nhìn thấy nữa kia.
Sau buổi tối nổi lên một trận mưa phùn rả rít, Thang Kiệt ngồi xổm trên vỉa hè bên ngoài quán Vân Thiên, nhìn bọt nước bắn tung tóe ngẩn người, không mảy may chú ý đến ánh mắt của người chung quanh.
Một lần chờ này chính là hơn vài tiếng, cuối cùng, một chiếc taxi dừng lại trước mặt hắn. Nhìn xuống đồng hồ, 10h30, thời gian giống hệt hôm qua.
"Chúng ta lại gặp nhau rồi." Giọng nói quen thuộc, trầm thấp khiến cho Thang Kiệt mừng như điên.
Cũng đã đợi được thật! Quả là kỳ diệu!
"Lên xe nhanh nào. Tôi biết ngay hôm nay chúng ta còn có thể gặp lại mà."
Thang Kiệt không chút do dự lên xe, tham lam nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của tài xế, như trước quen thuộc, thân thiết là thế, nhưng lại nghĩ không ra đã từng thấy ở đâu. "Làm sao anh biết?"
"Haha, cậu còn chưa trả tiền xe hôm qua mà."
Tôi có thể biết tên của anh không? Anh nói, tương phùng là do duyên, tôi muốn kết bạn với anh."
Tài xế dẫm chân ga. "Cậu sớm muộn cũng sẽ nhớ ra, cần gì nhất thời nóng lòng chứ?"
Trong lòng Thang Kiệt thoáng lộp bộp, "Chúng ta quả nhiên đã từng gặp nhau!"
Tốc độ xe càng lúc càng nhanh. "Hôm nay tôi mang cậu đến một chỗ. Hôm qua vốn nên đưa cậu đến, nhưng tôi tư tâm quấy phá, xin lỗi."
"Có ý gì?" Thang Kiệt bị đối phương trả lời không hề mạch lạc khiến cho đầu óc choáng váng.
"Không thể nói. Không thể nói."
"Hứ."
Ô tô một đường lao như tên bắn, bọt nước bắn tung tóe lên đường. Cuối cùng dừng lại trước cổng một bệnh viện.
"Mau! Xuống xe."
"Tôi không bị bệnh, tới đây làm chi?"
Mặc dù rất chán ghét bệnh viện, nhưng vẫn ngoan ngoãn xuống xe, đi theo tài xế vào bệnh viện.
Đi đến trước thang máy quen thuộc, ấn sáng cả hai nút lên xuống.
"Rất vội?"
Tài xế gật đầu.
"Bạn của anh?"
Tài xế sâu xa liếc mắt nhìn Thang Kiệt, "Đúng vậy."
"Tôi quen?"
Cửa thang máy mở, tài xế không trả lời hắn, bước vào.
Thang Kiệt theo sát cùng vào, dùng ánh mắt nghi vấn gắt gao dán vào tài xế, căn bản không chú ý tới ánh sáng trên vách trong thang máy không ánh ra bóng của hắn và tài xế.
Thang máy lên tới lầu hai, ngừng lại, một nam một nữ tiến đến. Nam âu phục phẳng phiu, trên mũi gác một cặp mắt kính, trang phục điển hình của thành phần trí thức. Người nữ kia mặc quần áo lao động, bộ dáng cẩn thận tỉ mỉ, hiển nhiên cũng không phải nhân viên của bệnh viện.
"Vụ án đã có tiến triển?" Nam nhân đẩy kính mắt, không chút để ý đến hai người khác trong thang máy, hỏi nữ nhân nọ..
Nữ nhân ấn trán. "Đúng vậy. Đã có kết quả giám định, nam giới, tuổi khoảng 17. Bị đánh đến chết, sau đó mới bị người ném vào thùng nước trên nóc nhà."
"Không phải tự sát? Vậy tìm được hung thủ chưa?"
"Trước mắt còn chưa đâu. Aiz, cũng đã ngâm trong thùng nước suốt ba năm mới bị người phát hiện, thi thể đã sớm thối rữa chỉ còn lại bộ xương, hại lượng công việc của tôi lớn hơn rất nhiều. Nhưng mà đã có chút manh mối rồi."
"Thật không dám tưởng tượng."
"Đúng vậy. Hộ gia đình của tiểu khu XX cư nhiên uống dạng nước như vậy đã hơn một năm mới cảm thấy bất thường."
Thang Kiệt nghe rõ ràng, tiểu khu XX không phải là tiểu khu mà hắn đang ở sao! Nhịn không được có một loại xúc động muốn nôn mửa.
Tài xế vỗ vỗ lưng hắn, giúp hắn thuận khí, đồng thời bày ra vẻ mặt đồng tình.
"Người mù hôm trước đưa vào thế nào rồi?" Nữ nhân hỏi nam nhân.
"Cấp cứu vô hiệu đã tử vong.

1 2 3 »