Chap 5: Tại sao không giống?

Tùy Chỉnh

- Mày...mày hỏi tao...tao á?
- Ừ. Chứ tao tự hỏi tao à?
- Sao...sao tặng... tao?
Tôi tròn mắt nhìn hắn, hắn dở chứng à? Kẻ thù của tôi, địch cần tiêu diệt của tôi...
- Ai nói tao tặng mày?
- Thì mày vừa hỏi tao mà.
- Tao hỏi chung tụi con gái đó. Tưởng bở à?
Hơi bị quê, mặt tôi muốn tối sầm lại vì ngượng. Hôm nay mình hơi dở chứng thì phải, còn tưởng bở nữa chứ. Hắn lại là con người bụng dạ khó lường, chắc đang cười thầm tôi đây. Chết quê quá.
- Nói coi, sao nhìn mặt ngu thế?
Chắc chắn hắn đang muốn châm chọc tôi đây mà. Cái mặt nhìn vậy mà không bao giờ nhường nhịn tôi tí nào, động tí là cứ nói tôi này nọ. Thôi chị đây lớn rồi, không thèm chấp.
- Ừ thì tụi tao thích những gì tụi mày không thích.
Tôi phán một câu cho qua chuyện.
- Con này, hâm à, tao hỏi thật, nói cho tử tế.
Nhìn cái mặt hắn là tôi đã muốn bơ cho banh cái mặt ra rồi, hâm hâm cái đầu hắn á. Tôi bực mình nên cũng không vừa, cao giọng:
- Không đúng à, bây giờ tao nói tụi tao thích mặc váy, chẳng lẽ tụi con trai chúng mày cũng thích mặc?
- Đồ điên.
Haha, chết chưa, thằng cướp họ cứng họng rồi kìa. Được vậy nói tiếp:
- Chẳng lẽ giờ tao nói tụi tao thích đi giày búp bê, tụi mày cũng thích à?
- Đâu phải cái gì cũng vậy, có những thứ cùng thích mà. Chẳng hạn...
- Chẳng hạn như mày thích con trai giống tao chứ gì? Haha.
- Đồ khùng. Mày...mày... biết vậy tao không hỏi con điên như mày.
Mặt hắn sao méo thế. Sao mà sung sướng vậy không biết. Chắc đây là lần đầu thấy hắn như vậy, cũng thấy hơi lạ lẫm. Mà không, lạ kệ bà nó, trước hết là phải nói cho xong.
- Biết trước mày đã là thánh rồi. Thôi nể tình chúng ta là "bạn bè không ưa nhau" cho lắm, tao nói cho mà nghe. Có nghe hông thì bảo?
Tôi bắt trước câu hỏi của hắn đấy. Giọng điệu có oai hơn chút gì không nhỉ? Tôi là tôi thấy oai lắm rồi đó.
- Nói thử xem.
Hắn mong chờ như chờ câu nói gì hay ho lắm ấy. Tin người ghê quá.
Tôi được dịp, tiếp tục trêu:
- Mày nên mua gì...đừng hòng tao nói.
- Thôi khỏi nghe nữa, im luôn đi.
Mặt hắn đen xì rồi kìa.
Kakaka, sướng quá, giờ tôi mới biết mình có năng khiếu như vậy, đá đểu cũng được phết, công nhận tôi rất có tố chất. Biết vậy mọi lần cứ nói tuốt ra, dùng cách nói nhanh thắng nhanh quả là hiệu quả. Với thể loại địch như này phải dùng cách này mới hiệu quả. Ôi tôi giỏi quá, thắng trận rồi còn rút được chiến lược mới nữa chứ.
Ra về rồi, phải rủ tụi này đi ăn kem chúc mừng thôi, ăn mừng Hân không dùng sức mà vẫn thắng, kẻ thù không dám lăm le xâm phạm, nhìn mặt là biết muốn ăn tươi nuốt sống tôi nhưng không dám. Phải ăn mừng vì sự hả hê hiếm hoi từ trước đến nay thôi.
- Đi ăn kem đi tụi mày.
Tôi đang cất sách vào cặp thì nghe tiếng hỏi. Miệng muốn hả hốc ra...
- Ừ đi ăn đi tụi mày.
Hả? Tôi chưa nói là tôi muốn ăn kem mà, sao tụi này biết mà rủ hay vậy.
- Con Hân có đi hay không mà miệng há hốc vậy. Không muốn đi à?
Huy thấy tôi không nói gì nên lên tiếng.
Tại tôi đang sốc mà.
- Ê đi không mày?
- Có. Tao đi, tao đi.
Tôi vội vàng lên tiếng kẻo bị bỏ ở lại đó mà. Tụi này chán lắm, không nhanh miệng là tụi nó bơ luôn đó.
- Bản mặt nó mà không đi. Coi kìa, thèm chảy dãi rồi kìa.
Cái giọng đó, hận không dìm chết đi cho bỏ hận.
- Giống mày chứ gì?
- Không phải mày đang nuốt nước miếng ừng ực à?
- Có mày mới vậy đó.
- Thôi thôi, chú thím cứ cãi nhau hoài. Muốn gì đây? Không đi à?
Mỹ Phương phải lên giọng để ngăn tôi và thằng Nguyên Anh đang muốn ăn tươi nuốt tươi nhau. Thằng này nói tôi trước mà.
- Kệ tụi nó, chúng ta đi thôi.
- Đợi tao.
Đồng thanh tập 1. Tôi nhìn hắn, liếc một cái.
- Tao tưởng tụi mày bận không đi - Hương mỉa mai.
- Phải đi chứ.
Đồng thanh tập 2. Tôi lại quay qua liếc hắn, lần này hắn nhếch mép đáp trả tôi.
- Hai đứa mày cũng hợp ý phết ha.
Tôi giơ nắm đấm lên. Tụi nó nín hết.
Sau đó thì chúng tôi "dắt tay nhau" la cà giữa trưa.

...
- Kem tới rồi, ăn thôi.
Con Phương hú lên như lần đầu được ăn kem vậy, miệng thì toe toét như dại, hên là chị phục vụ đi xa rồi không nghe thấy đấy...
- Mày làm như heo thấy cám thế!
- Bây giờ mày muốn ăn kem không cần đồ múc đúng không? Đúng không?
Để tăng tính thuyết phục, con Phương còn đem ly kem làm động tác chuẩn bị đổ trước mặt Tiến.
Thằng Tiến mặt xanh lè, lắp bắp:
- Tao...tao xin, tao xin. Bớt giận.
Tôi múc kem mà nghe tụi nó cãi nhau mà đau đầu, yêu thương nhau không mà cứ "nhường nhịn" nhau suốt vậy không biết.
- Tụi mày im coi, thấy ai vừa đi vào không?_Hương nhắc.
- Người_thằng Huy tiếp lời.
Mà con này cũng hỏi điên này, hỏi gì kì cục. Tự nhiên không không hỏi "biết ai hông", có chời mới biết.
- Khùng, tao hỏi tụi mày biết người đó hông?
- Thằng nào?_tôi hỏi, mắt nhìn quanh.
- Người mặc áo xanh đó.
5 cặp mắt nhìn qua.
A, cái bản mặt này quen quá. Tôi thường thấy chắn trước tivi khi tôi xem phim, thường cầm đũa cướp món ngon của tôi, thường nói xàm nói bậy trước cửa phòng chọc tức tôi, thường thấy khi tôi mở cửa phòng kế bên, cái miệng luôn nói xấu tôi. Cái bản mặt anh hai mất dịch.
Anh tôi nổi vậy sao? Đến mâyd mắm này cũng hâm mộ?
- Ai vậy mày?_Phương ngắm nghía "áo xanh" rồi hỏi.
- Anh ấy tên Đăng, đang học ở đại học xây dựng đó. Nhìn đẹp trai hông?
- Mày điều tra à?
- Khùng, anh họ tao học cùng nên biết thôi. Anh này học cũng cừ lắm.
Anh họ đã là gì, bạn chúng mày còn là em gái đấy. Hỏi đi. Tôi đổi ngay tư thế ngồi, sang chảnh nhìn tụi nó.
- Công nhận, anh này nhìn cũng được ha?
- Gớm, xì.
Huy, Tiến và thằng cướp họ nhăn mặt. Không được chú ý tức kìa.
Mà sao không ai hỏi tôi ta, tôi biết rất nhiều đây này. Biết từng miếng ăn giấc ngủ, biết đồ mặc để ở đâu, biết người đó thích gì, không ăn được món gì, bị ba đánh bầm dập nhất là lúc mấy tuổi, biết ...biết đủ thứ nhé, nói một hồi cứ như tôi là mẹ ý nhỉ?
- Hình như anh ấy còn có em gái.
Đúng rồi đó, tôi nè. Tôi vênh mặt lênh chờ được nhắc đến.
- Người đẹp, tên cũng đẹp nữa.
Lần này thì tôi không cam tâm.
- Gì? Tên vậy mà đẹp. Con trai mà tên đệm Ngọc, Ngọc Đăng, thục nữ quá.
- Ủa, sao mày biết? Tao chưa nói mà? Mày cũng điều tra người ta à?
- Tao là...
- Thôi thôi, tụi tao biết tụi mày am hiểu nhiều rồi, khỏi khai. Ê mà tụi mày nhìn coi, mặt anh đó hình như gặp ở đâu rồi đó_thằng Huy thắc mắc một vấn đề thật là nan giải nha.
- Đúng rồi, nhìn cũng quen, nhất là khi cười.
- Nguyên Anh, tụi mình gặp anh đó lần nào trước đây chưa.
Mấy đứa quay qua gương mặt tin cậy nhất để hỏi thăm, thằng bên cạnh tôi ngơ ngơ rồi cười cười nói:
- Chắc tao gặp rồi, từ kiếp trước. Haha.
- Điên! !
Mấy đứa này quên sự tồn tại của tôi rồi à, tại sao nhìn hoài nhìn mãi, nhìn đến vô duyên mà không nhận ra tôi là em gái với người được chú ý đó. Mà anh tôi có gì đâu mà thích, ở cùng nhà đi rồi biết, thử anh ấy tốt như nào. Thật là...
- Tụi mày có ăn không, tao ăn hết bây giờ!
Tôi đang tức à nha, bực bội rồi nha.
- Còn lâu.
Nói rồi tụi bạn lại bắt đầu ăn như lợn. Tụi này đúng là có mắt như mù, thiếu nữ trăng rằm đây, tuy không được xinh đẹp cho lắm nhưng là em gái của ông anh đó mà, vậy mà chúng cũng không nhận ra. Thật là uổng phí cả tuổi trẻ mà.
--------
Hôm nay là chủ nhật, ngày nghỉ, thầy cô không đi dạy nên chúng tôi không đi học. Đáng lẽ tôi phải thưởng thức một giấc mộng dài, mà anh tôi tự nhiên lại vào phòng gõ cửa và chỉ để...chào buổi sáng.
Điên, phải nói là tôi rất muốn nổi điên lên đây. Chắc chắn là anh đang muốn chơi tôi vụ lần trước tôi kể tội anh đi chơi đến khuya mới về đây mà. Người vô duyên và hay thù vặt như anh tôi mà tụi bạn tôi cũng khen đấy. Hết nói nổi.
Còn vụ tụi bạn không nhận ra tôi là em anh tôi còn ức lắm, tôi có kể với anh thì nhận được câu "phỉ báng" từ ông anh : "Mày làm gì được giống tao đâu mà tức".
Nói càng tức. Sao tôi lại không giống ta? Tôi có nước da trắng giống mẹ, thích ăn những món giống ba, đặc biệt tôi có một lúm đồng tiền bên má phải và anh Đăng cũng có. Vậy mà...haizz....
Ba mẹ tôi đi thăm bà nội rồi, tôi kì kèo mãi mà vẫn không cho tôi đi, nói đợi dịp khác, khi nào cũng đợi hết. Để giờ đây tôi phải ở nhà với ông anh vô duyên này. Đúng là khổ thân tôi.
- Hân ơi, tưới giùm tao mấy chậu hoa của mẹ đi, tao đang bận_Anh tôi nói vọng từ trong phòng ra.
Bận gì chứ, bận online thì có.
Ở nhà còn bị sai bảo, chuyện tưới nước cho cây là việc của anh Đăng, mẹ nói anh phải thân thiện với thiên nhiên. Tôi thấy mẹ thật đúng đắn. Vậy mà giờ ông anh lại bắt tôi làm. Thật không đúng đắn chút nào.
Thôi hôm nay chị Hân này đang rảnh. Ra ngoài sân thôi, các em cây cỏ ơi chị đến đây.
- Ơ Hân, nhà mày ở đây à?

Loading...