Chap 43: Hẹn nhau tương lai (End)

Tùy Chỉnh

- Nguyên...Nguyên Anh...
- Có làm gì mày đâu mà lắp ghê vậy, chỉ nói là bạn phía trước mày đừng về vội thôi mà.
- Định nói gì mà lại...
Tôi lại chẳng dám nói to sợ bạn Khoa nghe được. Mà tôi nghĩ là bạn ấy nghe hết rồi...
- À mà nói như này...
Tôi đang cố lắng tai nghe...
Và sau đó là mấp máy môi trong vô thức...
- Khoa, bạn trai Hân muốn gặp Khoa nói chuyện một chút, Khoa lát đừng về vội nha.
Lặp lại lời hắn xong tôi muốn tự vả miệng mình, trời ơi trai bạn gì đây không biết.
- À...được, bây giờ sao?
Bạn Khoa đang lái hỏi tôi lại...
Tôi lơ ngơ trả lời:
- Ừ...Nguyên Anh sẽ đến bây giờ...
Vừa nói đến đó cũng đến nhà tôi, tôi xuống xe rồi nhưng chẳng biết nói gì với bạn ấy hết. Khoa cũng không nói gì tôi mà im lặng đứng đó.
Tôi cúi mặt khi thấy Nguyên Anh đang dần dần chạy đến nhà tôi.
Mà nghĩ cũng thấy lạ, sao tôi phải cúi đầu như có lỗi như vậy chứ? Tôi có làm sai gì đâu, chỉ là đi nhờ xe thôi mà. Đúng thật là đi nhờ một bạn nam thì cũng không hay nhưng giờ biết sao đây, tôi đâu có biết đâu.
Nguyên Anh ơi, sao mày không nghĩ là tao đang nhờ một bạn nữ chứ, sẽ đỡ rách việc hơn mà.
Nguyên Anh dựng xe ở gần đó. Đến trước mặt tôi xoa cái đầu rối xù vì gió chiều của tôi rồi nói:
- Thôi mày vào nhà đi, tối tao đèo đi chơi.
- Hở?
- Vào đi.
- Nhưng...
Tôi ngơ ngác nhìn Khoa rồi nhìn Nguyên Anh, thật là tôi chẳng biết phản ứng ra sao nữa. Đuổi tôi trắng trợn vậy sao? Không có gì nói với tôi sao? Tôi không cần phải trăng trối gì sao?
Tôi đưa gương mặt khó hiểu nhìn hắn mong sao hắn có thể thức tỉnh nói câu nào đó có lí cho tôi khỏi hoang mang...
Nguyên Anh đang dùng ánh mắt đuổi tôi, lông mày hắn nhíu lại...tôi cười cười gật đầu rồi cám ơn Khoa xong đi vào nhà.
Khi đi còn cố nán lại nhòm tiếp thì bị Nguyên Anh vẫy tay nói vào đi. Tôi ngậm ngùi mở cổng rồi vào trong.
Ôi thôi đừng ôm nhau nhé, đừng phản bội Hân nhé Nguyên Anh ơi. Sợ lắm khi sau mấy phút nói chuyện, Nguyên Anh nhắn tin cho tôi bảo: "Tình yêu đã hết, người Anh thích là Khoa, xin lỗi Hân." là tôi đập đầu vào gối chết nhé. Ôi thôi 2 bạn mà đến với nhau coi như là tôi trắng tay còn gì. Tôi đâu có đẹp trai bằng Khoa, bất lực quá.
Hời, thật là không biết Nguyên Anh có giận tôi không nữa...chắc nay tôi chừa quá, không dám đi nhờ bạn nam nào luôn quá...
Sao nãy giờ hắn vẫn chưa nói gì với tôi nhỉ, nói cũng lâu lắm rồi...
Chuông điện thoại reo lên...vừa bắt máy, tôi liền nghe...
- Khi mày cần giúp, tao thường không xuất hiện sao?
Tôi im lặng nhìn ra cửa sổ.
Đang suy nghĩ thôi, nghĩ xem tôi đã làm gì nên tội thôi, nghĩ xem hôm nay tôi đã khiêu khích gì hắn. Nếu xét về gặp mặt thì hôm nay vừa mới gặp thôi, nói chuyện điện thoại cũng chỉ nói mấy câu lúc nãy...sao có thể. Đứa nào, đứa nào đã nói gì với Nguyên Anh làm hắn hỏi câu lạ vậy hả trời.
- Nói đi, tao còn biết...
Hắn giục, tôi đơ luôn. Chuyện gì đây, hay bạn Khoa tâm sự mỏng gì với hắn làm hắn...Nguyên Anh ơi là Anh Nguyên...Khoa ơi là Khoa...
- Không đâu, không có đâu, lúc tao cần mày đều xuất hiện mà.
Tôi nói bằng giọng chắc chắn nhất.
- Lúc nào?
- Có mà...
- Khi nào?
Khi nào ta...tôi không nhớ, chắc do tôi chẳng để tâm. Ôi mình vô tâm quá.
- Hân!
- Lúc...lúc trên xe bus, đúng rồi, khi đó mày không giúp thì tao đã toi rồi, đúng rồi khi đó.
Nguyên Anh im lặng không nói gì...
Tôi nói tiếp:
- Còn nhiều lắm, trong lớp này, khi kiểm tra này, khi không có ai đèo tao về mày liền dại gái mà đèo này...
Tôi nói vậy chẳng thấy ai cười mới sợ chứ.
- Mày có đang giận tao không vậy? vụ hôm nay do gọi mày không được, không có ai... bạn Khoa lại đi ngang đó nên tao mới nhờ Khoa thôi...Khoa nói gì với mày à?
- Bạn Khoa nói gì à? Bạn ấy nói cũng ít lắm: "Tôi chỉ giúp khi Hân cần giúp nhất thôi, bạn đừng hiểu lầm", từng đó thôi.
Hả? Cần giúp nhất? Gì vậy hả? Bạn này kì quá.
- Vậy mày nói gì với Khoa?
- Chuyện đàn ông con trai hỏi làm gì?
Tôi ấm ức:
- Hỏi cho biết thôi mà...
- Thôi Hân không cần biết đâu.
Tôi bực mình định tắt điện thoại thì lại nghe:
- Đáng ra lúc đó tao nên đến trường sớm hơn...
Tôi chẳng biết nói sao với hắn nữa...Nguyên Anh hình như...
- Nếu Khoa không giúp tao thì cũng có người khác giúp mà, mà nếu không có ai thì tao tự về được mà. Mày không cần bận tâm việc đó đâu mà.
Xin lỗi Khoa nhé, tại giờ Nguyên Anh không biết sao lại vậy nữa, xin lỗi Khoa nha. Hân Không có ý phủi ơn bạn đâu...
- Giận tao thật hả? Ê...Ê...Nguyên Anh đẹp trai giống cờ hó ơi...
Tôi nói giọng nhẹ nhàng nhất có thể rồi vậy mà sao...
- Có giận gì mày đâu...thôi tối gặp....
Đó nói vậy rồi mấy giây sau ờ ờ mày làm gì thì làm đi rồi cúp máy.
Chắc đây có lẽ là lần đầu Nguyên Anh giận tôi thật như vậy. Cũng không biết là hắn đang giận hắn hay giận tôi nữa...thái độ kì cục lắm.
Đúng thật là lần đầu hắn giận sau khi nói thích tôi, đúng là sợ thật. Tối đó chẳng đèo tôi đi chơi như đã hứa đâu, chỉ đến nhà tôi, gọi tôi ra nắm tay đi một vòng rồi đuổi tôi vào nhà ngủ sớm.
Nếu như lúc trước bực gì tôi là sẽ tránh mặt tôi, không đứng cạnh tôi, không nhìn tôi. Lần này hắn lại giận theo kiểu khác mới đau chứ, nắm tay mà cạy miệng cũng không nói, hỏi gì cũng gật đầu hoặc lắc đầu. Tôi đã phân bua hết nước hết cái, an ủi này nọ nhưng hắn vẫn cứ vậy rồi còn nói hắn hiểu rồi.
Tính ra lần này giận cả một ngày luôn đấy. Đến khi tối hôm sau tôi phải chủ động gọi hắn đi chơi, phải ôm vỗ về, dẫn hắn đi dạo phố này nọ, vừa đi vừa kể chuyện vui cho hắn nghe hắn mới cười cười véo má tôi như thường ngày đó.
Nguyên Anh còn nói chỉ một câu đáng giá là "nay hạn chế ngồi xe bạn nam khác đi, không thích nhìn thấy cảnh đó chút nào"
Tôi biết điều đó mà, giờ mà hắn có chở em khác có mà tôi cạch mặt hắn luôn chứ không phải vừa đâu.
Biết là lời nói cảm động là vậy, tôi cũng phải gật đầu yêu thương chứa chan tình cảm nhìn hắn, nhưng thật mọi người không biết đâu là mà sau đó tôi phải gồng mình để không phải cào cấu đứa trước mặt vì câu nói:
- Thật ra làm màu để ôm mấy phát thôi, lần sau dỗ thì hôn đi nhé, ôm thôi chán lắm.
Tôi trợn mắt hét vào mặt hắn:
- Đồ lợi dụng.
Hắn còn nháy mắt với tôi thủ thỉ:
- Giờ mới biết hở?
Biểu có tức không.
...
Hôm nay thi tin, sáng vừa đèo tôi lên thì đã đến giờ chia phòng thi trắc nghiệm. Tôi và Nguyên Anh lưu luyến xa cách nhau, thấp thoáng gần đó có em nào đó nhìn tôi như kiểu nén cơn giận... rồi bước thẳng vào phòng Nguyên Anh vừa vào.
Nguyên Anh, Kiều Anh. Đúng thật là đặt tên làm tôi cảm thấy không đúng đắn chút nào. Tên Anh - mỗi lần gọi là phải gọi cả tên đệm ra, như lớp trưởng là phải gọi cả họ ra, dù biết tên Anh đẹp nhưng mà thấy tốn nước miếng không.
Phòng tôi thì toàn mấy đứa lạ hoắc, mấy đứa bạn trong lớp thì không có đứa nào, ngoài lớp thì có nhưng không quen, tôi tổn thương quá đi, nản hết sức nản.
Thi trắc nghiệm xong thì cũng 8 giờ rồi, vừa ra phòng thì đã nhìn thấy người thương mắt long lanh nhìn tôi trìu mến. Tôi theo tiếng gọi trái tim chạy đến cười hì hì với Nguyên Anh. Nguyên Anh cũng nhe nhe nhởn nhởn hì hì lại với tôi. Hắn hỏi tôi mấy câu rồi lại chuẩn bị vào phòng máy thi thực hành. Mấy đứa chữ A khổ vậy đó.
Chẳng biết có sao không mà lúc tôi thi thì thấy Kiều Anh cũng vào...với tôi. Chẳng biết sao nữa, nó bước vào cùng là tôi hoang mang rồi, đã vậy ánh mắt nó vô hồn...nhìn tôi, tôi không biết sao cũng nhìn lại nó.
Nó đáng ra là phải thi trước tôi chứ, sao lại vậy nhỉ?
Hay con bé bị...tào tháo rượt nên xin thi trễ chăng? Đúng rồi, dạo này chất lượng đồ ăn tệ lắm. Ôi tội con bé.
Đã vậy nó còn ngồi kế tôi kìa. Các bạn không biết chứ cảm giác khi thầy đọc tên người ngồi kế tôi nó...nó... thật là tôi giật nảy người luôn ấy. Thật sự là nó đến ngồi cạnh tôi làm tôi...ôi hồi hộp lắm, không biết có chơi gì tôi không. Không được nhá bé, chụy ghê lắm nhé, xóa bài chị không dễ vậy đâu nhé, phá chị là chị tét vào mông nhé.
Giám thị nói bắt đầu làm bài. Không khí mỗi lần thi luôn vậy, lúc đầu là một âm thanh im lặng đến quái dị...sau đó thì là một luồng hỏi bài đến sôi nổi. Mà hôm nay có bí tôi cũng chẳng hỏi được ai...
Nhưng có lẽ năm nay nhà trường tạo điều kiện để học sinh dễ lấy điểm nên phần thi tương đối dễ làm, đi học đầy đủ, trong quá trình thực hành nhiều thì có thể làm được.
Còn 10 phút nữa mới hết giờ mà tôi đã làm xong rồi. Hôm nay tự nhiên thấy mình giỏi kinh lên được. Chán ghê, lấy bằng giỏi luôn quá, ngại ghê.
Tâm tư của một đứa học bình thường vui mừng bộc lộ.
Tôi hí hửng nhìn qua đứa bên cạnh. Tôi thấy con bé đang cắn tay nhìn màn hình. Tôi nhìn màn hình máy tính nó...giật mình luôn ấy, câu 2 nó chỉ mới gõ được phần đầu, nó bị kẹt ở hàm hay sao ấy...
Tôi thấy được gương mặt lo lắng của nó mà bất ngờ. Chắc là lần đầu tiên nó bị vậy.
Bài này hôm trước thầy đã dặn đi dặn lại chúng tôi rồi...chắc nó bận quan tâm việc khác nên không nghe.
Nó bỗng nhìn qua tôi. Tôi giật mình không nhìn tờ đề của nó nữa.
Thầy giám thị đứng nói gì với thầy nào đó bên ngoài. Còn nó cắn muốn nát tay rồi, nó qua lại trang 1, thấy câu một nó cũng chưa làm xong ở cột cuối. Tôi thấy sự sợ hãi của nó khi làm chưa xong bài. Đúng rồi, lớp trưởng mà, luôn có kết quả tốt mà, chẳng qua dạo này đi học "lo lắng" cho tôi quá, bài tập thầy bắt làm thì toàn đưa bạn làm nên giờ bí rẻ quá...
- Dùng hàm Rank thì nên cố định vào, nó mới hợp lí, em làm vậy sẽ lỗi ở phần thứ hạng của mỗi đứa đó.
Em nó nhìn tôi không nói gì, sau đó lại nhìn vào màn hình làm như tôi nói.
Tôi có chút bất ngờ. Tưởng là sau khi mình nói còn bị chửi lại cơ.
Kiểu như: "chị biết quái gì mà nhắc" hay là "tôi không đui" hoặc là "tôi biết thừa rồi" chứ.
Hiền thấy ghê không.
Nó làm được một cái lại ngưng, chuyển qua trang 2 làm tiếp bài 2.
Nói chung hình như bài đó nó chưa từng làm hay sao ấy, tôi thấy vậy cũng tận tình nhắc khẽ một chút hết đến cột thứ 3 thì bị thầy nhắc đi ra ngoài để người khác làm. Tôi cười khì khì rồi hì hì nhìn thầy xong đi ra.
Không biết nó có làm hết không nhưng giờ tôi cũng gặp người thương rồi, tay bắt mặt mừng...
Không ôm nhau thắm thiết đâu, Nguyên Anh chỉ cúi người xoa đầu tôi như cha xoa đầu con thôi.
Nói mấy câu với hắn mới biết là Kiều Anh xin thầy cho kiểm sau, do mắc tí việc.
Tôi hỏi thêm một tí thì bị Nguyên Anh búng tai hằm hằm:
- Đừng nhắc đến Kiều Anh, đừng nhắc đến những người không liên quan nữa, nhớ chưa?
- Sao vậy?
- Lúc nào cũng lo chuyện lung tung không à!
Tôi chỉ biết cười cười le lưỡi nhìn hắn, tôi có quan tâm chuyện lung tung quá đâu ta.
- Thôi giờ về, còn trả mày về nơi sản xuất.

Tôi bĩu môi lườm hắn một cái để tỏ không hài lòng với câu nói và cái mặt kênh kênh của hắn, tôi ngồi xuống ghế đá gần đó nhìn xung quanh:
- À mày về trước đi, tao chờ con bạn rồi về chung với nó cũng được, hôm nay nó đang buồn, phải chờ nó để cùng tâm sự.
Hắn nghiêng đầu cụng đầu tôi cười cười nói:
- Vậy đó hả? Hôm nay em có buồn gì không? Để anh tâm sự với em nha?
- Không đâu anh, em nhìn mặt anh là tâm sự em sợ chạy mất rồi, nó sợ anh khủng bố.
- Ha ha, thôi ngồi đây đi, để anh đi mua nước để anh cùng em giết thời gian trong khi chờ bạn thân của em nha.
Tôi xùy xùy rồi đuổi hắn như đuổi cún con, Nguyên Anh cười cười vào căntin trường, đang đi còn quay lại nháy mắt với tôi nữa chứ...
Tôi thấy hắn đi vào rồi thì cũng cũng chầm chậm đi theo hắn...cho vui, ở đây buồn lắm...
Đang bước thì thấy 3 em huyền thoại đó từ dãy phòng tin đi ra...
Tôi bình thản đi lướt qua.
Tự nhiên người bị kéo lại không thương tiếc.
Ế. Gì đây. Tụi nó tự nhiên kéo tôi đi.
Ế.
Tôi chưa kịp gồng mình để đứng lại nữa. Tôi đơ luôn, ôi cái tụi này. 3 đứa đó đẩy tôi đến chỗ sau dãy phòng. Mặt mũi đứa nào cũng hầm hồ hết đó, thiếu điều là xăm trổ đầy mình thôi chứ có khí chất lắm rồi đó. 3 đứa cứ nhìn tôi mà nhòm, tôi nhìn 3 gương mặt đó mà buồn thay, có cần nhìn tôi vậy không? Tôi có thiếu tiền tụi này đâu chứ!!
- Có chuyện gì muốn nói với chị hả?
Mấy em đó thúc tay Kiều Anh biểu nói đi. Em ấy vẫn im lặng nhìn tôi không nói gì.
- Có chuyện gì sao?
Tôi kiên nhẫn hỏi lại, trong tâm cũng nghĩ chả có chuyện gì hay ho rồi.
Mà em Kiều Anh hôm nay sao á, cứ...
- Không có gì thì chị...
- Chị tưởng chị là ai chứ, chị không là gì hết...
Tôi đơ mặt nhìn nó, mới định khen nó hiền dịu, nghĩ là mới giúp nó nên nó cũng nể mà im lặng, hóa ra là chẳng bao giờ có chuyện đó.
Thật sự ngẫm nghĩ lại thấy câu em ấy nói bi kịch gì đâu. Tôi không là quái gì thì kệ tía tôi chứ...muốn nói gì đây nhỉ? Nhưng thật sự là tôi cũng muốn nói với em ấy rằng: sao em cứ nói những người cõi trên hiểu vậy?
Tôi vẫn đang chăm chú nghe tiếp câu nói nên cũng chẳng hé môi.
- Chị tưởng chị hay sao, nếu như tôi học cùng lớp với anh ấy thì chị chẳng là cái gì hết.
Hay lắm, nói hay lắm, tôi bắt đầu hiểu ra rồi đó.
Tôi im lặng.
Không phải là không dám nói mà là tôi đang chảnh không thèm đáp lời đó.
- Chị chẳng hiểu gì về anh ấy... chẳng biết gì về gia đình anh ấy... Chị nói chị là bạn gái anh ấy nhưng chị đã từng được mời vào nhà anh ấy chưa?
Câu này làm tôi á khẩu, thật sự nhắc đến gia đình hắn làm tôi á khẩu.
Sao tụi này luôn đưa những cái xa vời vào lứa tuổi của mình chứ...
- Chị tưởng chị sẽ ở vị trí hiện tại này được lâu sao?
- Em à...
Tôi rất bực mình vì câu nói này, nó thật chẳng liên quan, nó cứ như sự tranh giành nào đó đang xảy ra.
- Vì chị mà lần tôi đến gặp chị anh ấy vờ như không quen tôi dù chúng tôi đã nói chuyện trước đó.
Nó đang nói hôm nó đến lớp tôi sau lần làm tôi bong gân sao. Thật thì lần đó tôi nhớ nó gọi "anh" hình như Nguyên Anh chẳng lấy gì là quen trước đó, đúng rồi, giờ tôi mới nhớ. Lúc đó tôi lại tưởng nó cuồng Nguyên Anh nên gọi anh vậy thôi...không ngờ là nó đang muốn nhận được sự vui mừng khi gặp lại. Tiếc là Nguyên Anh chẳng phản ứng. Tôi sợ là hắn chẳng thèm nhớ mặt nó ý chứ.
- Khi anh ấy nói chuyện với tôi mà lại cứ...nhưng chị không là gì hết, tôi không sợ điều đó đâu...
Em ấy khóc, tôi gần như đần mặt ra, tôi không dám nghĩ tôi lại có thể thấy được cảnh này.
Tôi đây nghe nãy giờ chưa lên tiếng, vậy mà nó...tôi có ức hiếp gì nó không chứ?
Nhưng nó giống như bị dồn nén...
- Nhưng chị nên biết là tôi thích anh ấy mà, sao chị cứ...
- Chị thì sao?
Tôi không chịu được hỏi lại một câu.
Đừng lấy nước mắt ra dọa tôi.
- Ai là người nói khi biết chị là người bị thương thì rất đáng? Ai là người chẳng có chuyện gì cũng cứ lôi lôi kéo kéo bạn trai chị trước mặt chị? Ai là người dù chị ngồi thừ đó vẫn cố đến nói chuyện với bạn trai chị? Ai là người sau lưng chị lại cố ý chọc tức chị? Đừng tưởng chị không biết việc em xóa bài chị, đừng tưởng việc em lấy mất chìa khóa xe của chị là có thể trả đũa chị.
- Tôi...
- Thích là có quyền được không bận tâm người ta đã có người yêu rồi sao? Em là cái rốn của vũ trụ này à?
Hay hàng xóm của rốn vũ trụ? Không biết phải trái gì hết, lên mặt với tôi à?
Đã vậy em ấy còn lên giọng với tôi:
- Chị nghĩ chị sẽ làm anh ấy thích chị mãi được không? Xem như chị thắng tôi lúc này, nhưng chị nghĩ chị sẽ mãi vui vẻ như vậy sao?
Nực cười, tôi nghe thấy nực cười quá thể đáng, nó đang nói quái gì đây không biết.
- Em à, em là con gái mà đúng chứ? Em xinh đẹp mà đúng chứ, nhưng thích ai em đều lo sợ vậy sao? Rằng họ chẳng thích em mãi mãi?
- Tôi...
- Còn nữa, chúng ta không có thắng thua, cơ bản là đây không phải cuộc thi...hiểu không em?
- Chị đừng tưởng...
- Không có gì là mãi mãi nhưng hiện tại là khởi đầu của tương lai đấy, hiểu không em?
Tôi muốn nói nhiều lắm, muốn nói cho em ấy hiểu thật rõ ra, rằng tôi đang ở hiện tại, tương lai thì sao chứ, mãi mãi là như nào chứ, chúng tôi còn nhỏ mà, sao cứ phải làm quá chuyện đó lên, chẳng hay ho gì hết...
- Sao chị cứ ảo tưởng...
- Chị không tưởng tượng gì hết, chị biết Nguyên Anh thích chị, và chị cũng thích Nguyên Anh, vậy thôi.
Tôi nói rồi cười một cái rõ tươi. Thật là tôi chỉ muốn cho mấy em này biết là tôi chẳng tranh giành gì với ai, tôi không phải người thứ 3, nên chẳng ai có tư cách gì nói tôi làm sai...
- Chị đừng quá tự tin, sao chị biết chắc được chứ.
Đến lượt mấy đứa bạn của nó nói, thật là không thể chịu nổi bọn này.
- Mà chị chắc là anh ấy thích chị không? Chị chắc không? - Thêm một em nói.
Chắc không hả? Chẳng ai có thể khẳng định được cảm xúc của một người với mình ra sao...
- Chị....
- Có cần anh trả lời không?
Một giọng nam vang lên, tôi đang hoang mang cũng phải giật mình nhìn về phía đó. Nguyên Anh đang đến gần tôi, không biết hắn đứng đó từ lúc nào nữa, nhìn hắn bước đến tự nhiên tôi lại tưởng tượng đến một bộ phim hàn quốc dài tập nào đó...vì hắn hiện tại đang đứng cạnh tôi như nam chính ngôn tình và sau đó sẽ che chở cho tôi trước nữ phụ xấu xa.
Tôi muốn tự đánh vào đầu mình quá, giờ còn suy nghĩ tào lao vậy.
- Sao em không hỏi anh?
Nguyên Anh đang nắm tay tôi rồi nhìn cô bạn của Kiều Anh mà hỏi. Lúc hắn bước đến cạnh tôi, tôi đã thấy không khí khác lạ rồi. Giờ thấy vẻ mặt của Kiều Anh...tôi nghĩ chắc nó chịu áp lực từ Nguyên Anh...nên mới trút cho tôi...tôi cũng không chắc. Nhưng chứ sao nó lại như thế, sao đùng một cái nó lại bực mình lên với tôi...
- Em...em...
Em nó ấp úng không nên lời, Kiều Anh thì hình như người hơi lùi lại.
Hiện tại thì tôi đang không phận sự, cũng chẳng ai hỏi tôi đâu, tôi như ngoài cuộc, chỉ đứng cạnh Nguyên Anh mà nhìn 3 em ấy trong lòng thì suy đoán lung tung vậy thôi.
- Nếu không tiện sao không hỏi Kiều Anh.
Nguyên Anh lại đưa tầm mắt qua Kiều Anh, nhìn thấy đôi mắt đang ngấn nước của nó thật sự tôi không biết Nguyên Anh sẽ dám nói những gì tiếp theo luôn.
- Mấy em kéo bạn gái anh ra đây chỉ để hỏi những câu này thôi sao? Anh đã từng nói rồi mà, à mà không, hành động của anh còn thiết thực hơn lời nói mà. Em chưa từng nói gì với bạn em là anh rất thích Hân sao Kiều Anh?
Câu cuối thì Nguyên Anh lại đưa mắt nhìn Kiều Anh.
Tôi thì tim nhảy lên một nhịp, do lại được nghe Nguyên Anh nói thích tôi, đã vậy còn thêm từ "rất".
- ...
- Anh không thích nói nhiều về những điều này nhưng anh đã nói với em hơn 1 lần rồi nhỉ? Hôm qua anh nói, em không hiểu sao?
- Em...
Nó khóc rồi, tôi chẳng thích việc con trai làm con gái khóc chút nào. Vì tôi cũng là con gái mà.
Biết là Nguyên Anh từ đầu đến giờ nói chuyện rất lịch sự rất nghiêm túc...nhưng tôi lại thấy...
Tôi níu tay Nguyên Anh ý ngầm thôi đi...
Không biết hắn có hiểu không nhưng cũng im lặng nhìn tôi rồi lại quay sang nhìn 3 đứa rồi xuống giọng:
- Anh đã nói rõ rồi và nói rất nhiều lần rồi, anh thích Hân, không cần hỏi anh chắc không đâu, nó thừa quá rồi.
Nguyên Anh ơi, không cần nhắc lại điều đó hoài vậy đâu, Hân biết rồi mà.
- ....
- Bạn gái anh là bạn gái anh, các em không cần phải làm khó Hân làm gì, sự cố ý làm ngơ của anh cũng có giới hạn...
- ...
- Nếu mấy em đã xem thường lời nói của anh như vậy thì chúng ta chẳng có lần sau để đứng nói chuyện như vậy nữa đâu.
- ...
Nói đến đó thì tôi nghĩ tôi biết thêm gì rồi, rằng Nguyên Anh nói hay gì đâu á cha mẹ ơi. Con phục quá, mà cố ý làm ngơ gì vậy ta?
Đến đó thì Kiều Anh cũng lùi bước mà chạy đi, tôi đứng đó nhìn theo...
Nếu tôi là em ấy tôi cũng chạy đi, vì đôi lúc có những thứ dù như thế nào ta cũng chẳng đủ tự tin để đối mặt thêm được nữa.
Kiều Anh không phải là cô gái xấu tính, nó chỉ là người quá cố chấp thôi...vì tôi nghĩ nó luôn cố gắng để đạt được cái gì nó muốn. Nhưng nó chẳng biết rằng, cố quá sẽ trở thành quá cố.
...
- Mày làm ngơ gì vậy?
Tôi vu vơ hỏi.
- Không có gì đâu Hân ơi. Mà nay không có việc như thế này xảy ra lần 2 đâu, từ giờ sẽ không. Nên mày cố gắng yêu thương tao nhiều vào đi.
- Sẽ ráng thương.
Nói xong tôi và hắn đều bật cười. Chẳng biết nữa, tôi tự hiểu, tôi chẳng cần hỏi hắn đã nói với Kiều Anh những gì, đã nói với nó bao nhiêu lần rằng hắn đã thích tôi. Chỉ cần như vậy tôi đã hiểu.
Có những thứ hỏi cũng bằng thừa, có những thứ, nhìn sẽ tự hiểu. Có những thứ, nhìn hoài không hiểu...thì thôi.
Giờ thì tôi thấy mình tinh tế gì đâu á!!
Sau đó thì tôi không gặp Kiều Anh nữa, do không lên trường cũng như không hoạt động gì trên đó nữa.
Sau đó thì chúng tôi bước vào năm học mới, năm học quyết định mười mấy năm học của thời học sinh. Năm học mới, nhiều điều cũng mới mẻ lắm. Ngoài việc lớp 12 được gộp chung một dãy thì năm nay trường tôi không tính học sinh lớp 10 thì cũng được kha khá học sinh chuyển đến và cũng kha khá học sinh

1 2 »