Chap 39: Anh nghe nói...

Tùy Chỉnh

đi xuống nhà này hình như quen quen thì phải...
Tôi xỏ dép chạy ra cổng, Nguyên Anh đang đứng nhìn về phía tôi...
Tôi đến chỗ hắn, bặm môi:
- Đến đây làm gì? Mà ai cho mày cúp máy khi tao đang nói vậy hả?
Nguyên Anh nghiêng đầu cười cười, vuốt tóc, sau đó mở miệng:
- Nghe nói mày nhớ tao?
- Hử?
Nhớ quái gì chứ? Nhìn là muốn đấm mấy cái rồi, nhớ gì được mà nhớ không biết.
- Anh nghe nói Hân muốn ôm Anh?

Hở?
- Anh rộng lượng lắm, nghe nói Hân muốn ôm Anh nên anh đến liền đây.
Vừa nghe đến đó, não còn chưa phân tích câu nói của hắn, còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị một vòng tay ôm gọn...
Một mùi hương lạ xộc vào mũi...
Nguyên Anh...đang ôm tôi...

« 1 2