Chap 20: Thay đổi...mọi thứ

Tùy Chỉnh

Theo phong cách nhiều chuyện thường ngày, tôi quay lại xem thử có phải gọi tôi không...
Tôi thấy ngay gương mặt vừa biết hôm qua...
Trong đầu tôi bắt đầu hoạt động hết công suất, mấy chữ cứ chạy qua chạy lại: chị Kim Linh - có võ - người bạn gái chưa xác định của anh 2 tôi...
Kim Linh - Người vừa gặp tôi lần đầu đã đánh yêu - người được tôi cho rất nhiều dự định trong tương lai - người 2 ngày liên tiếp đều đến trường tôi, có khác một tí là hôm nay đi một mình...
Nguyên Anh chống tó xe có ý như bảo tôi nói chuyện đi.
Tôi trước sự khích lệ nhiệt tình của bạn bè dũng cảm...lùi thêm vài bước, ôi tôi còn sợ lắm...
Tôi sờ lên mặt biết khẩu trang đã mang (dù biết nói chuyện chỉ lòi hai con mắt hơi thiếu lịch sự nhưng kệ, khi nào thấy an toàn, đảm bảo không bị đánh yêu thì mới mở).
11 giờ 30 trưa nắng...
Không biết là do áp lực tâm lí không mà tự nhiên tôi hồi hộp quá.
Tôi ngó quanh trường giờ đã không còn học sinh, bóng cây to đã che khỏi nắng cho những con người đang đứng. Khoảng cách được, không gần quá, đồng nghĩa lực sát thương sẽ nhẹ hơn (không chắc lắm), gió thoang thoảng thổi. Tôi tháo khẩu trang dè chừng:
- Có chuyện gì không chị?
Cứ như vớ được vàng chị ấy liền dồn dập:
- Chị xin lỗi, hôm qua chị hơi nóng, thật là chị không có cố ý đâu...
Tôi nhìn qua Nguyên Anh đứng ở gốc cây bên kia, hắn cũng không nói gì (có ai cho nói đâu mà nói), nhìn qua chị ấy, chị ấy hình như mong tôi trả lời, tôi...thấy...
Không biết sao nữa, hôm qua tôi còn thề non hẹn biển, tôi nói nếu thấy chị ấy tôi sẽ tát lại một cái, chửi một trận để bù lại cái mặt đau của tôi. Không những thế, tôi còn thề với con Vy sẽ là một đứa em chồng khó tính nếu chị ấy lấy anh tôi. Vân vân và mây mây kế hoạch trong tương lai sắp tới.
Vậy mà hiện tại suy nghĩ hôm qua trốn không còn một cái gì.
Bây giờ tôi mới thấm được câu "nói được mà chẳng làm được".
Sợ chỉ là một phần, tôi thấy chị ấy rất hối lỗi, mà chị ấy lại là bạn anh tôi, tôi thì rất "nể" anh Đăng nhà tôi lắm. Nhìn vậy nhưng anh cũng hay giúp tôi, để xem: mấy chục lần chép phạt (hôm đầu năm á, 100 lần á, tối trước ngày nộp tôi đã nước mắt đầm đìa qua phòng anh ăn vạ ), mấy bản vẽ kĩ thuật của lớp 11 (sở trường của ổng), có hôm đi học trễ do phải chờ tôi, đi học tôi gọi điện nhờ mua này nọ đều mua...
Còn nữa mà tôi quên rồi.
Tôi là tôi nể-nể-nể lắm đó nên...thôi thì...
- Không sao đâu, em quên rồi.
Lòng vị tha dạt dào. Tôi xạo đó, quên méo gì được...
- Em thật tốt, chị cám ơn em nhiều nha. Hân tốt bụng dễ thương như vậy hèn gì anh Đăng rất thương em.
- Dạ???
- Anh Đăng rất hay kể về em, khi nào anh ấy cũng nói về em gái anh ấy không à.
- Dạ? ??
Cái gì vậy? Ông anh nhà tôi mà kể về tôi à? Chắc dìm em nó đến hố sâu rồi cũng nên. Chắc những sự kiện oanh liệt của tôi anh ấy cũng khai quật hết rồi.
- Chị đừng tin lời anh hai nói xấu em.
- Không đâu anh ấy không nói xấu gì đâu, "lắm lời nhưng rất đáng yêu", toàn nói em như thế không đó.
Tôi choáng, cho tôi thuốc trợ tim. Thấy chưa, trong lời khen đẹp đẽ vậy mà còn cộng thêm 2 chữ: "lắm lời". Vãi cả anh em.
Chị ấy thấy vẻ mặt ngờ nghệch của tôi nên tiếp lời:
- Chị nói thật đó, nhờ vậy chị mới biết em tên Hân. Hôm qua chị...
Chị ấy ngừng một lúc lại nói tiếp:
-Thật xin lỗi, tại không biết mặt em, chị lại coi anh Đăng như bạn mình, hôm qua do... lại tưởng em với...mà lại...
Chị Linh ơi, chị đang nói chi rứa chị?
Thôi dù sao cũng tại tôi, cơ bản là mặt dễ bị đánh.
- Không sao đâu mà.
Chị ấy cám ơn thêm mấy lần nữa rồi nhìn phía sau tôi.
Tôi thấy vậy cũng quay theo...
Nguyên Anh...
Đúng là nói chuyện nhiều quá quên mất thằng bạn.
- Nó là bạn cùng lớp với em.
Tôi vẫy hắn lại.
Nguyên Anh tiến đến gần chúng tôi.
- Em là..._Chị ấy nghi vấn nhìn hắn.
- À, em là bạn Hân, em là con ba mẹ em, cháu ông bà em._giới thiệu quá kĩ càng và chẳng biết được cái quái gì.
Hắn nói xong thì toe toét, chắc lại lên cơn.
Chị ấy sau khi phì cười thì tiếp tục hỏi:
- Chị tên Linh, thế nên gọi em như thế nào đây?
Hỏi tên thôi mà có cần trịnh trọng vậy không?
- À chị cứ gọi em là Anh.
- Hả? ??
Biết ngay mà, có cái tên thôi mà gặp ai cũng dụ người ta gọi anh, một gọi là anh, hai gọi là anh...
Đó, người ta vừa nghe cái thì hiểu lầm liền, chị ấy bối rối rồi kìa.
- Chị cứ gọi thằng này là Anh chó hay chó Anh cũng được chị à._tôi được dịp chửi xéo hếch mặt với hắn. 
Hắn không vừa bóp lại gáy tôi.
- Em tên Nguyên Anh rất vui được làm quen với chị_rồi quay sang tôi_mày câm ngay nha Hân.
Chị ấy sau mấy giây trấn tĩnh thì cũng nhoẻn miệng cười, sau đó còn phán:
- Hai em thật vui tính nha.
- Tất nhiên rồi.
- Ơ thằng này, nói theo tao làm gì?
- Chưa biết đứa nào nói theo.
Tôi với hắn chí choé vài câu, chị ấy phụ họa vài câu giữa trưa.
- Không còn sớm nữa, chắc em phải về_không phải vì hết chuyện để nói nhưng là vì bụng tôi biểu tình dữ quá.
- Hân có gì cần giúp cứ nói cho chị, chị sẵn sàng.
Câu này quen...hình như tôi nhớ không lầm thì...
"- Anh ơi, cho tao về cùng đi nha, có gì sau này có gì tao sẵn sàng giúp mày."
"- Tao biết điều đó rồi. Lần này mày giúp tao đi, lần sau tao giúp lại, hen? Nha?"

"- Giúp tao..."
Ôi chao, thì ra mình hay nói những lời (có lẽ không thực hiện được) như vậy.
Ấy, đang nói về chị Kim Linh kia mà...
E hèm dù sao cũng phải công nhận chị này nói chuyện rất dễ nghe, rất dịu dàng, lịch sự. Còn cái nữa tôi cũng hơi có cảm tình với chị ấy rồi. Tôi đây ghi nhận tấm lòng sẵn sàng giúp của chị ấy.
- Dạ.
- Vậy chị về đây.
- Vâng, chào chị.
- Chào chị.
..
- Hôm nay tao mới để ý, chị ấy xinh thiệt nha. Mày biết không, chị ấy còn học võ nữa đó.
- Ừ.
- Mày biết không, chị đó còn là thủ khoa năm nay ngành anh tao học nha.
- Ừ.
- Hai tao nói...
- Hân, sao nãy giờ mày cứ léo nhéo vấn đề này mãi vậy. Có ai đã từng nói mày rất lắm lời chưa?
-...
Không phải là chưa từng bị hắn chê, nhưng hôm nay hắn nói vậy lại cho tôi biết thêm một điều là: hắn không thích cho tôi về chung.
Tự nhiên lại tự ái. Im luôn.
- Này, con kia, sao không nói nữa. Đừng nói với tao là mày đang tự ái dồn dập nha?_nói xong còn cười cợt tôi.
Tự nhiên bị nói trúng, tôi nhột.
- Không, làm gì có. Mà này, chắc ngày mai không cần chở tao về nữa đâu.
Kít.
Xe thắng đột ngột làm mặt tôi bay ngay vào lưng đứa đằng trước. Cái thằng này, có biết trên mặt tôi cái mũi là có giá nhất không hả. Hic.
- Này, tự ái thật đó hả? Tao chỉ giỡn thôi mà_hắn chống một chân quay ra sau.
Tôi biết hắn đùa, nhưng chẳng lẽ giờ tôi nói "ừ đúng rồi, tao đang tự ái dồn dập đó ". Sao đây, hồi đó tới giờ bị hắn nói tới á khẩu cũng không phản ứng như thế này...
- Không đâu, anh tao không chở nữa nên sáng tao tự đi, làm gì có chuyện tự ái.
Tôi nói bừa...
- Ừ, tao lại tưởng...thôi về.
Sao không kêu tao về chung nữa...
Tôi cũng rất muốn về chung với hắn, thứ nhất là quen rồi, thứ 2 có người chở thích hơn. Giờ không về chung nữa tôi tự nhiên thấy buồn buồn sao á.
Có 1 cảm giác không tên trong tôi. Phải không? Tôi không chắc lắm.
***
Người ta nói cuộc sống muốn nhiều màu sắc thì phải luôn năng động sáng tạo, tích cực đổi mới.
Để thêm phong phú cho cuộc sống nên tôi. .. vừa mới đổi ảnh đại diện trên facebook. Tại mấy con quỷ trên lớp cứ nói ảnh cũ của tôi như băng đóng ngàn năm. Cũng tại chúng nó, ảnh của tôi thì luôn cười tươi vui vẻ. Mà mấy đứa nó rảnh hơi không có việc gì làm, không vào thả tim cho tôi thì thôi đi, bạn cũ bạn mới cùng nhau dìm tôi.
Nào là:
"Xin hỏi bạn ở môn phái nào? "
"Con cái nhà ai nhìn vào đã mất cảm tình thế"
"Trời ơi, ở trển mới xuống hả"
" làm sao vậy mày, có gì cứ nói tao, đừng đưa ra vẻ mặt muốn tát như vậy"
"..."
Con bạn thân của tôi cũng nhảy vào:
"mày có thể cất cái hàm răng đi được ko?"
Tất nhiên không thể thiếu bạn Nguyên Đẹp trai:
"mặt trời đã lên cao, cửa nhà ai cũng mở rồi, cớ sao...mắt mày không mở"
Bọn sỉ nhục, lũ ức hiếp bạn bè. Bọn khốn.
Vậy nên tôi gấp tốc chụp thêm một bức ảnh, tất nhiên không thèm cười.
Tôi đăng ngay và luôn tấm ảnh không cảm xúc đó đồng thời còn nhắn thêm một câu:
"Đừng chọc giận tôi, nếu không tôi sẽ nhìn bạn như thế này".
Tôi không biết sao nữa, nhưng con Vy bạn tôi nói chỉ cần tôi với nét mặt không cười này nhìn nó thì nó tưởng tôi giận nó.
Thế nên bây giờ tôi đưa lên đứa nào cũng nín thinh không dám xiên xỏ.
Đang sung sướng nên tôi để ảnh đó 2 tuần, hôm nay đổi thành 1 tấm mà tôi chụp mấy hôm trước. Không biết sao dạo này tôi thích tự sướng như vậy không biết.
Ảnh thì chẳng có gì đặc biệt nếu như tôi không cố ý chỉ nhếch miệng qua một bên và nhếch ngay bên phải.
Lần này có vẻ chấn động hơn, vừa đăng lên thì lớp tôi đã nhảy vào bàn tán:
"Hình rất mang tính chất nhạo bán người xem"
"Anh em ơi sang bằng cái mặt đểu của nó ngay"
" trên đời này tớ ghét nhất là nụ cười này.
P/s: cất ngay cái lúm đồng tiền cho chế."
" duyệt nha, mặt đúng đểu"
"..."
Ôi cuộc đời, đúng là bạn bè, chẳng thèm khen nhau được một câu.
"Tinh"
Có một bình luận mới:
" Xem hình mày làm tao nhớ đến... Sáoooo à tao nhớ đến con cờ h... nhà tao quá. kkkkk"
Ách, bạn càng thân thì mức độ sỉ nhục cao hơn. "Sáo". Con Vy chết tiệt. Cứ nhắc lại chuyện đau lòng.
Lúc nhỏ tôi có cái tên ở nhà là Sáo, lí do là vì mới 1 tuổi thôi mà tôi nói tùm lum loạn xạ cả lên. Sáo, tôi thấy cái tên rất hay.
Cũng chẳng có gì để nói nếu như vào cấp 2 tôi không quen con Vy và rất thân với nó. Mà cũng chẳng có chuyện gì để bàn nếu như con quỷ đó không đặt tên cho con chó nhà nó là...Sáo. Số nhọ thế nào bữa qua nhà nó chơi, nó kêu con chó của nó tôi "ơi"...
Rằng từ đó về sau tôi không cho ai trong nhà gọi tôi là Sáo nữa. Nhà tôi chỉ có anh Đăng hay trêu chọc tôi thôi nhưng cũng không nhắc nhiều, thời gian đầu thì hay gọi Sáo nhưng lâu rồi cũng quen, giờ thì gọi tên thật của tôi rồi. Nhưng chuyện làm gì kết thúc ở đó, vì cứ lần qua nhà tôi chơi, không có việc gì để nói là con Vy lại kéo anh Đăng ra cùng nhau "kể chuyện vui".
Nhọ hơn cái đầu sọ.
"Tinh"
Bình luận đó

1 2 »
Loading...