Ngoại truyện 1

Tùy Chỉnh

- Bác !!! - Jungkook mừng rở kêu lên
Hiệu trưởng cùng các vị lão sư khác tiến nhanh vào trường
- Ta đã về quá muộn, hãy cứu những người thoi thóp còn lại ... bằng mọi giá phải cứu được !
Các vị lão sư theo hướng dẫn vào trị thương cho những người chưa chết, đều là các vị pháp sư tài giỏi nên đã giúp những người nặng nhất qua cơn nguy hiểm
- Ta thấy con bị thương có cần trị thương không ? - Một vị lão sư già đến hỏi Ilhoon
- Vết thương lành rồi - Ilhoon bất giác sờ những nơi đã bị thương chỉ còn lại những mảng máu khô
- Hình như con không phải vampire ?
- Là vampire lai quỷ
- Con của Satan ? Nghe nói là mất tích rồi mà ?
- Lão sư, đứa trẻ này không phải kẻ thù của chúng ta, Satan vì là lỗi lầm của chúng ta trong quá khứ nên tấn công chúng ta, chuyện quá khứ hãy để nó qua
- Lỗi lầm ? Thế Satan đâu ?
- Satan ...
- Cha ...
Mihyuk nhìn thấy trong mắt Ilhoon đã dâng thuỷ triều lên nên ngăn không cho vị lão sư kia nói nữa

- Hãy để mọi chuyện kết thúc lại đây thôi ...
Ilhoon đứng nhìn mọi người một lúc rồi lặng lẽ quay đi
- Em đi đâu ? - Minhyuk kéo tay cậu lại
- Đây không phải nơi em thuộc về - Cậu vung tay ra khỏi tay anh rồi bước tiếp
- Chẳng phải cha em nói hãy sống hoà thuận sao ? Em không để ý ước nguyện của cha em à ?
- Chính vì ước nguyện đó em nên rời khỏi đây, gia đình của những người bị cha em giết nhất định sẽ không để yên cho em, không phải đã chết quá nửa ở lại rồi à ?
- Cả hai đều có lỗi không phải mỗi lỗi của cha em, ai dám đụng vào em anh giết chết kẻ đó !
- Anh đã cố chấp vậy thì em nói luôn chính anh là lý do em muốn rời khỏi đây !
- Anh ... làm sao ?
- Có lẽ anh không nhận ra ngay từ đầu gặp nhau trong rừng em đã coi anh là hy vọng sống và ... là người em sẽ yêu đến cùng ... nhưng tình yêu của em nhục nhã đã không bảo vệ được anh lại còn xém hại những người anh coi trọng ....
Minhyuk cuối xuống lấy môi mình ngăn cho cái miệng kia nói tiếp, vai Ilhoon khẽ run lên
- Cuối cùng anh đã hiểu tại sao bản thân lại phát cuồng lên vì em ra đi ...
- ...
- Anh yêu em
- ...