serveur «1»

Tùy Chỉnh


Taehyung hòa mình vào dòng người đang đổ xuống Đại lộ Champ-Élysées. Gã đút hai tay vào túi áo, cố gắng làm ấm cơ thể đang run bần bật vì gió thu lạnh giá. Paris những ngày này như muốn giết gã quách đi cho xong, thề có Chúa, Taehyung chẳng thể nào chịu nổi những cơn gió và tiết trời cứ ẩm ẩm ương ương giày xéo thân thể vốn đã mỏng manh của gã.
Ừ thì phải đấy, Taehyung gã mỏng manh thật, vì có bao giờ một chàng công tử như gã phải một mình ra ngoài giữa ngày thu mà không có một người hầu cận bên cạnh giúp đỡ đâu?
Gã cắn chặt môi, định bụng chốc nữa sẽ về nhà và bảo ông đầu bếp suốt ngày cứ mãi vẩn vơ chăm sóc tỉ mẩn cho bộ ria mép mà ông ta cho là "độc nhất vô nhị" làm cho mình một bát súp hải sản Bouillabaisse ấm nóng ngon lành cùng một ly vang tuyệt hảo. Gã dám chắc rằng mình chẳng cần gì hơn hai thứ ấy ngay lúc này, vì dạ dày của gã có lẽ chẳng thể nào cầm cự lâu thêm.
Đang mãi miên man với dòng suy nghĩ về một tương lai gần đầy viên mãn của mình, Taehyung không nhận ra rằng Marriete Laurent - vị hôn thê đáng kính của gã, đang hướng những bước đi khoan thai của mình đến chỗ gã đứng. .
- Bonjour mon fiancé (Xin chào vị hôn phu của em). Hôm nay anh thế nào? Thật may mắn khi gặp được anh ở đây, em đang định đến nhà anh và bàn vài chuyện với bố mẹ. Anh biết đấy, về hôn lễ sắp tới của hai đứa mình.
Nàng dịu dàng cất tiếng, thể hiện rằng mình là một công nương tao nhã có học thức đường hoàng. Nhưng Taehyung thì không thấy vậy. Gã biết rằng người phụ nữ này chỉ đang cố gắng lấy lòng gã, bằng việc đeo lên mình chiếc mặt nạ được tô điểm với lớp phấn, lớp son hồng xinh xẻo. Lạy Chúa, Mariette chỉ khiến gã càng thêm kinh tởm phụ nữ mà thôi.
- Tôi ổn, cảm ơn. Và có lẽ cô không cần phải lặn lội đường xa để đến dinh thự nhà họ Kim chúng tôi đâu, thưa công nương đáng mến. Bố mẹ tôi, Bá tước Jacques Kim và Phu nhân Aceline, đã lên đường đến Marseille từ dạo sáng. Họ cần gặp một đối tác quan trọng, nên xin cô thứ lỗi, công nương Mariette.
Nét mặt nàng hiện rõ sự thất vọng và ủ dột. Tuy vậy, Mariette nhanh chóng lấy lại sự vui vẻ thường ngày của mình, nũng nịu tựa một chú mèo nhỏ mà choàng tay Taehyung, đầu kề sát vào ngực gã. Nàng thủ thỉ:

- Không sao, không sao. Miễn là anh vẫn ở đây, Taehyung ạ. Em đã mong được thân mật như thế này với anh ở chốn đông người lâu lắm rồi. Anh không biết rằng em đang hạnh phúc thế nào đâu!
Mariette bật cười, nhưng bằng cách nào đó, nàng vẫn giữ được sự quý phái trong từng hành động của mình, mặc cho tâm can Taehyung lúc này gào thét phẫn nộ.
- Ôi, Taehyung điển trai của em, chúng ta có thể ngồi vào một quán cà phê nào đó rồi cùng hàn huyên tâm sự được không? Đôi giày cao gót em mới mua hôm qua đang hành hạ em; đáng lẽ em không nên mua chúng mới phải. Và anh nhìn xem, trời sắp mưa rồi, chắc sẽ nặng hạt đấy. Vậy sao chúng ta không cùng thưởng thức một tách cà phê thơm ngon và ngắm nhìn mưa rơi nhỉ? Em cá rằng anh sẽ thích lắm.
Nàng vừa nói vừa ngước mặt lên trời cao, chỉ cho Taehyung xem những cụm mây phủ màu xám tro đang lũ lượt kéo đến, tựa bầy cừu đen chạy tung tăng trên khoảng đồng cỏ u uất những muộn phiền. Gã thở dài, chí ít thì gã cũng không muốn ốm một trận kéo dài suốt cả tuần lễ như hôm đi săn tháng trước với lũ bạn của gã. Taehyung ghét những ngày mưa, vì chúng luôn khiến người khác khó chịu và phiền lòng.
Gã và nàng tấp vào một bên vỉa hè, bước những bước dài để tiến tới quán cà phê gần đó nhanh hơn, tránh cho cơn mưa ngớ ngẩn kia đuổi kịp mình. Mariette thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng cả hai cũng đến được nơi cần đến, La Palette Café.
Emma, cô hầu với vẻ ngoài xinh xắn, thân thiện của Mariette dùng chiếc khăn mùi soa màu hồng phấn của mình để phủi bụi cho chiếc ghế mà Mariette sẽ ngồi. Taehyung ngẫm nghĩ, rằng vị hôn thê "đáng mến" của gã quả thật không sai khi dùng biệt danh "Pinky Emmy" để gọi cô hầu này, vì lúc nào phủ trên thân thể Emma cũng là bộ váy được may bằng loại vải rẻ tiền màu hồng chói mắt.
- Cảm ơn Pinky. Cô có thể ra chỗ kia ngồi, xem nào, để tôi gọi cho vài lát croissant một táchphê nhé? Dù thìcũng đã trải qua một ngày vất vả rồi, với việc cứ phải chạy theo một nàng tiểu thư gàn dở hết chu du con phố này lại đến khám phá con phố khác như tôi.
Mariette tốt bụng đồng ý chi trả toàn bộ số tiền cho bữa ăn ngon lành của cô hầu, với điều kiện cô ta phải chú tâm vào việc ăn uống của mình đi và thôi chuyện làm kỳ đà cản mũi.
Taehyung gọi cho mình một tách espresso và một tách trà hoa hồng ấm dành cho Mariette, cùng chiếc bánh ngọt cỡ vừa được tô điểm bằng những quả dâu đỏ mọng.
Nàng khi nhìn thấy vật ngọt ngào trước mặt được một anh chàng phục vụ đưa đến đã thốt lên, rằng vị hôn phu điển trai của nàng thật tâm lý quá đỗi, và hàng ngàn hàng vạn những lời mật ngọt lãng mạn khác mà nàng có thể nghĩ ra.
Nhưng dường như Taehyung gã không còn bận tâm đến Mariette nàng nữa.
Vì gã đã dồn hết sự chú ý của mình vào chàng serveur lạ mặt kia rồi.