SƠN HÀ TẠI

Tùy Chỉnh



SƠN HÀ TẠI
"Nín đi thôi, nín đi thôi
Một vai gánh vác cả đôi sơn hà"
Đêm đông lạnh.
Gió phất phơ lay bức rèm tạo thành những hình bóng kỳ dị in trên vách, trong căn phòng im lặng như tờ chỉ vang lên tiếng nấc nghẹn ngào giữa cơn mơ của vị công chúa có vết sẹo dài trên má. Ta đưa tay định chạm lên gương mặt còn vương nét thơ ngây ấy, bàn tay bỗng dừng lại giữa khoảng không, run rẩy. Ký ức của cái hôm Phất Kim hạ giá về với Ngô Nhật Khánh hiện lên rõ mồn một trong đầu.
- Mẫu hậu biết không, chàng ấy là họ hàng với Ngô Tiên Chúa, đã tinh thông kim cổ lại có tài thao lược. – Nàng công chúa tuổi vừa đôi tám thèn thẹn kể về người phò mã mới được ban hôn.
Nhìn đôi má ửng hồng của nàng khi đó, ta chẳng nỡ nói rằng từ ngày đầu mẹ của Nhật Khánh nhập cung, được phong hoàng hậu rồi đến chào ta, đôi mắt sắt lẻm của người đàn bà ấy đã làm ta cảm thấy không an lòng. Lấy em gái của một sứ quân làm vợ, lại gả con gái về làm dâu nhà họ... đến hôm nay, người có nghĩ quyết định ấy là sai lầm không, bệ hạ...?!
Phất Kim lấy Nhật Khánh khi nhan sắc rạng rỡ như trăng rằm, ngờ đâu chỉ sau một chuyến kinh lý về Ái Châu cùng tướng công lại phải mang vết sẹo suốt đời. Khi chúng ta đón nàng trở về, máu không ngừng chảy, công chúa nửa tỉnh nửa mê:
- Mẫu hậu... Nhật Khánh làm phản... con... con không ngăn được... chàng ấy... hắn ta vẫn luôn mang thù hận trong lòng...
Nhan sắc của Phất Kim không làm cho Nhật Khánh chùn tay. Nghĩa vợ chồng không bù đắp được nỗi thù mất đi lãnh thổ.
Phất Kim ốm liệt giường nửa tháng trời. Công chúa mê man mấy ngày, hoàng đế cứ thôi việc triều chính là ở cạnh mấy ngày, lo lắng không yên. Tuy ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng ta hiểu rõ trong lòng người đương nổi phong ba, chỉ mong Thập đạo tướng quân sớm truy bắt được hắn mang về xẻ thịt lột da, trả hận cho đứa con yêu quý của người. Đừng nói là bệ hạ, dù ta không phải mẹ ruột của Phất Kim nhưng đã nhìn nàng ấy lớn lên, nghe tiếng "mẫu hậu" phát ra bao nhiêu lần từ đôi môi đẹp như cánh hoa đào kia, bản thân ta bây giờ cũng chỉ hận không thể ngay lập tức cầm dao đâm thẳng vào tim Ngô Nhật Khánh từng nhát từng nhát một.
Thuốc thang suốt một tháng ròng, tâm tư công chúa đã dần trở nên trầm lặng. Phất Kim thật là một đứa trẻ ngoan, vết thương vẫn còn đau đã gượng cười, pha trò chọc cho ta và hoàng đế yên lòng. Ta mang Đinh Toàn đến chơi đùa để nàng khuây khỏa, nàng mang hết tình yêu thương trong tim mình đặt lên người cậu con trai vừa lên năm của ta, chăm sóc như em ruột.
Một hôm nọ, khi xong buổi chầu và đang cùng ta dùng bữa, người ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt ta khẽ hỏi:
- Nếu có một ngày Hậu rơi vào tình cảnh của Phất Kim, phải lựa chọn giữa tình yêu và đại nghiệp, Hậu sẽ thế nào?!
Ta hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi mang nhiều thường tình nhi nữ của vị hoàng đế từng được tôn xưng là Vạn Thắng Vương, nhìn thật lâu vào đôi mắt sáng lúc nào cũng như rực lửa ấy, mãi sau mới mỉm cười, đưa tay chạm lấy bàn tay rắn rỏi đang nắm chặt để trên bàn, khẽ quỳ xuống cạnh chân người:
- Thiếp chọn ngài.
Hoàng đế không có vẻ gì bất ngờ trước câu trả lời của ta, người là đất nước, đất nước là người, ta có gì phải đắn đo?!
Người nâng ta đứng dậy, ngồi xuống bên người, lại nhìn sâu tận đáy lòng ta:
- Hậu sẽ coi trọng quốc gia, hay chọn giữ lấy núi sông?!
Lúc ấy, ta không rõ ý người, cũng không biết nên đáp thế nào, đành cúi mặt nói ra lời chân thành nhất:
- Thiếp chọn theo ngài, lý tưởng của ngài chính là giấc mơ của thiếp.
***
Ngày Hoa Lư gióng lên hồi chuông tang tóc, ta chỉ có một mình... Ta như người mất trí vội chạy đến lầu Vọng Nguyệt, nơi Phất Kim đang đưa Đinh Toàn dạo chơi... Con ta đây rồi... còn ai đang nằm sóng xoãi, máu me ướt đẫm thế kia?!
- Mẫu hậu... - Con trai ta thét đến lạc giọng, chạy đến ôm gối ta nức nở. – Công chúa vừa nghe tin phụ vương băng hà thì đã... đã...
- "Phụ vương băng hà"... con đang nói lung tung gì thế? Phụ vương con vẫn đang vui yến tiệc với thái tử ở hoa viên...
- Mẫu hậu...!!! – Gương mặt con trẻ nhìn ta thảng thốt. – Tiếng chuông đại tang lúc nãy, mẫu hậu từng dạy con chỉ dùng để báo tin hoàng đế băng hà mà!
Boong... boong... boong...
Từng hồi chuông vang lên trong đầu ta như sấm dậy.
Hoàng đế băng hà.
Thái tử Đinh Liễn cũng bị đầu độc chết.
Tên đại nội họ Đỗ bị bắt gặp tại hoa viên, chém không cần tra hỏi.
Còn ta là ai?! Chồng của ta đâu ?! Tại sao ta lại ở nơi này...
***
- Cờ lau tập trận ?! – Ta phá lên cười khi thị nữ kể lại chuyện vừa nghe được trong dân gian. – Ý ngươi là người được xưng Vạn Thắng Vương đang hàng phục các sứ quân mấy tháng qua vốn chỉ là một kẻ chăn trâu?!
- Vâng ạ. Họ còn bảo rằng... - Ả thị nữ lắm mồm mọi khi của ta hôm nay bỗng dưng rụt rè không dám nói. – ... bảo rằng sứ quân sẽ gả người cho hắn để cầu hòa.
Chén chè trên tay ta rơi xuống đất, ta trợn mắt nhìn làm ả sợ chết khiếp rồi bỏ đi một mạch đến chỗ anh trai, đặt câu hỏi không hề lễ độ :
- Anh muốn gả em cho tên chăn trâu đó thật sao?!
Người anh sứ quân của ta hơi giận dữ, nắm tay khẽ đấm xuống mặt bàn:
- Em muốn cả nhà ta và tất cả người dân đều bỏ mạng hay muốn làm hoàng hậu ?!
- Lấy tên chăn trâu đó rồi em sẽ thành hoàng hậu chăn trâu, có gì vinh hạnh, em thà chết... - Cái bướng bỉnh ngông cuồng của cô gái trẻ luôn được anh trai yêu chiều và người dân kính nể khiến ý nghĩ duy nhất trong đầu ta là phản đối cuộc hôn nhân này bằng mọi giá.
- Nhưng ta không muốn chết, cả nhà cũng không ai muốn chết, em muốn chết thì đợi hôn lễ xong rồi hãy chết. – Người anh trai nóng nảy của ta cắt ngang câu chuyện.
Ta mang nỗi ấm ức trong lòng, tìm đủ mọi cách để thoát khỏi hôn sự, kể cả khi mẹ ta khóc lóc khuyên nhủ lẫn van xin, kể cả lúc anh trai giam ta lại và sai người canh giữ. Thậm chí, ta còn muốn làm liều đợi hắn ta đến doanh trại rồi ám sát, cùng lắm là chết cả.
Không ngờ hắn không đến doanh trại của ta, mà cho người mời ta cùng anh trai sang doanh trại hắn. Đứng trước mặt ta là một gã đàn ông rắn rỏi, nước da nâu bóng, chắc là do lúc nhỏ chăn trâu cả ngày. Nếu không kể đến phòng vệ lớp trong lớp ngoài bao quanh doanh trại, chỉ riêng ánh mắt sắc lạnh và giọng nói trầm trầm của gã cũng đủ khiến người anh hữu dũng vô mưu của ta e ngại.
Ta ngồi cạnh bên, gã bàn luận với anh trai mà không nhìn ta lấy một lần. Bỗng dưng bên ngoài có tiếng khóc tỉ tê, gã vội đứng dậy cáo lỗi rồi bước nhanh ra cửa. Ta tò mò ra xem thử thì thấy gã đang dỗ dành một cô bé con chỉ hơn mười tuổi:
- Phất Kim ngoan, đừng khóc, nói cha biết kẻ nào dám bắt nạt con?! – Giọng nói dịu dàng này khác hẳn chất giọng trầm trầm vang rền khi nãy.
- Con muốn tìm mẹ nhưng bọn họ đều nói mẹ đi xa lắm rồi, không tìm được!
Gã ôm chặt cô bé vào lòng kiên nhẫn dỗ dành, giống hệt như cha ta ngày xưa mỗi lần ta giận dỗi.
- Phất Kim ngoan, mẹ của con đã đi đến... à đi tìm tiên ông để xin thuốc trường sinh, sống mãi với cha con mình. Sau khi trở về mẹ sẽ trẻ trung xinh đẹp hơn xưa bội phần. Con nhìn xem, có phải mẹ đã về không?!
Cánh tay gã-chăn-trâu chỉ về phía ta đang há hốc mồm vì kinh ngạc.
- Mẹ! Mẹ đây rồi! Mẹ đừng bỏ con nữa nha! – Cô gái nhỏ chạy đến ôm lấy ta khóc lóc thảm thiết, hai cánh tay bé xíu quấn lấy cổ ta không rời, thân hình nhỏ bé cứ run lên trong cơn nấc khiến ta thấy mắt mình cũng cay cay.
- Mẹ của con bé mới mất tháng trước. Con bé không chịu theo ai trong số những người vợ còn lại của ta, nên đi đâu ta cũng phải mang theo, không ngờ nó vừa gặp đã quấn lấy cô...
Ta liếc ngang, nhếch mép cười:
- Ngài có mấy hoàng hậu chăn trâu rồi, ngài cờ-lau-tập-trận.
- Ba. Một người vừa mất, còn hai. – Gã không hề để ý nét mỉa mai trong lời nói của ta, chỉ chăm chú vào tiếng khóc đang nhỏ dần của cô bé.
Nếu như ta lợi dụng cô bé con này để tiếp cận, sau đó ám sát hắn, có phải là rất dễ dàng không nhỉ? Vô số suy nghĩ bật ra trong đầu khiến ta không khỏi nở nụ cười đắc ý, gật gật đầu, không hề để tâm đến những lời gã kia đang nói, mãi về sau mới nhận ra:
- Ta đã lỡ bảo với Phất Kim cô là mẹ của nó, nên chẳng còn cách nào khác, cô làm hoàng hậu chăn trâu cùng ta nhé.
***
"Tại sao nàng mãi không chịu mở lòng đón nhận ta?"
"Sao hôm gặp đầu tiên, ngài không nhìn thiếp lấy một lần?"
"Ta đang bàn việc quân cơ, không thể bị xao nhãng được."
"Sao ngài có nhiều hoàng hậu như vậy?"
"Mẹ của Phất Kim là vợ ta từ thuở hàn vi. Những người còn lại đều là khi ta chinh phạt, các sứ quân gả cho để cầu thân. Còn nàng... là do Phất Kim lựa chọn."
"Chỉ có công chúa chọn thiếp thôi sao?"
"Nếu không, ta lấy cớ gì để cưới được nàng?"
"Em Nga, nàng đau lắm không? Cắn chặt vai ta..."
"Em Nga, cố lên, con của chúng ta sắp chào đời."

"Hoàng hậu chăn trâu của ta, nàng giỏi lắm, chúng ta đã có một chú nghé rất khỏe mạnh."
"Ta sẽ không bao giờ lập Toàn làm thái tử. Ta muốn nó và hậu mãi mãi hồn nhiên bộc trực, đừng bao giờ tranh quyền đoạt lợi như mẹ của Hạng Lang và Đinh Liệt. Ta muốn giữ lại cho nàng khoảng trời trong trẻo nhất."
Khoảng trời ấy của ta, có ngài, có Phất Kim, có Toàn, có tiếng sáo của ngài, có cánh diều của con...
Ta nhỏ hơn ngài mười bốn tuổi, ngài vẫn luôn là chồng, là anh, là người cha đã nuông chiều, dạy bảo ta từng chút một. Ta từ một cô công chúa của sứ quân ngang ngược hoang dã, từ lúc theo ngài, học lễ nghĩa, học khí độ, học dịu dàng, trở thành một người nữ tính đến mức bản thân không ngờ được. Ngài từ đứa trẻ chăn trâu trở thành Đại Thắng Minh Hoàng đế, từ một người áo vải trở thành vị quân vương lập quốc, một tay dựng vương triều. Từ hôm ấy, ta vẫn luôn đi theo ngài đấy, sao lần này ngài không cho ta theo với.
"Mẫu hậu, có ai chết chồng mà cười vui vẻ như con không? Ngô Nhật Khánh chết rồi! Kẻ phản bội ấy chết rồi!"
Tiếng cười lanh lảnh của Phất Kim hôm ấy vang lên bên tai ta nghe nhói buốt.
Có ai chết chồng... mà cười vui vẻ... Có không?! Bệ hạ mất rồi... bị người ta ám sát... Vạn Thắng Vương trăm trận trăm thắng cuối cùng lại bại bởi mấy giọt độc dược, ngài nói có nực cười không, bệ hạ... Bệ hạ!
Trong căn phòng vắng, ta nghe tiếng cười của chính mình vọng về, khô khốc.
"Mang dao trong người để vào tân phòng với vua là tội chết đấy, nàng biết không?"
"Ta mang theo định ám sát ngài mà."
"Nàng nỡ?!"
Ánh nến hắt lên lưỡi dao loang loáng một màu lạnh lẽo, ta áp vào da thịt, chỉ một chút thôi, sẽ không đau, từ ngày đầu chưa gặp mặt ta đã có ý định cùng chết với ngài mà...
- Mẫu hậu!! – Tiếng thét của Toàn làm ta bừng tỉnh. – Phụ vương băng hà, công chúa cũng mất rồi, mẫu hậu đừng bỏ Toàn lại một mình....
Ta run run ôm con trẻ vào lòng, cắn chặt môi đến lúc nghe mằn mặn nơi đầu lưỡi, không biết là máu hay nước mắt. Trong cơn vô thức, ta ru con như ngày nào còn có người ngồi cạnh đong đưa võng...
"Chàng đi cho thiếp theo cùng
Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam..."
***
- Thái hậu, gần đây có nhiều lời qua tiếng lại, họ nói Phó Vương lợi dụng Hoàng đế còn nhỏ tuổi, muốn chiếm quyền lực để triều đình đổi họ.
Ta nhìn Đinh Điền bằng đôi mắt khép hờ, nhếch miệng cười:
- Vậy, theo ý của Ngoại thích, ta phải làm sao?
- Thái hậu, thần nghĩ người nên thận trọng, tự mình quyết định những việc lớn nhỏ trong triều...
Chiếc quạt trên tay ta cắt ngang lời của hắn, ta quay sang nhìn vị Hoàng đế mới lên năm, nửa âu yếm nửa xót thương :
- Tiên đế băng hà, mẹ con ta cô nhi góa phụ, may còn có ba ngài cùng ta chống đỡ để xã tắc khỏi đảo điên. Ngài và Định Quốc Công cùng Tiên đế lớn lên, từng khóc từng cười, cùng nhau giành lấy cơ đồ, Phó Vương năm xưa khi còn là Thập đạo tướng quân có công cứu chủ, cả bốn người từng cùng nhau vào sinh ra tử, cớ sao giờ lại sinh sự nghi ngờ? Phải chăng là có thể cùng hoạn nạn nhưng không thể cùng hưởng vinh hoa?
- Thái hậu... - Vị Ngoại thích kêu lên thảng thốt.
- Ta chỉ hy vọng các ngài có thể đồng lòng hợp sức phò trợ mẹ con ta cho đến ngày bệ hạ vững vàng trên ngai vị. Các ngài muốn quyền lực ta cho quyền lực, muốn địa vị ta cho địa vị, có thể hiên ngang đi vào cung điện của ta để bàn chính sự mà không cần cho người tấu bẩm. Ưu ái ta dành cho các ngài có kém gì Phó Vương?
- Thái hậu, xin hãy nghe thần nói. – Vị tướng ngang tuổi với chồng ta bỗng lộ vẻ ấm ức không thể giãi bày. – Thần chỉ sợ Phó Vương lộng quyền, có ý đồ với ngai vị, muốn đổi nhà Đinh thành nhà Lê thì bệ hạ và người nguy mất!
Ánh mắt ta nhìn thẳng Đinh Điền:
- Ngài dựa vào đâu mà bảo rằng Phó Vương có ý đồ, ngài có bằng chứng gì không?
- Thái hậu. – Ngoại thích cúi rạp người. – Ngày Tiên đế và Thái tử bị người ta ngộ độc, chúng thần cùng chạy đến hoa viên thì chỉ thấy tên cận thần họ Đỗ đang run rẩy quỳ mọp. Chúng thần chưa kịp tra hỏi, Thập đạo tướng quân khi ấy đã cho người trói lại mang đi...
Tiếng nói của vị tướng dạn dày bỗng trở nên nức nở:
- Những gì chúng thần nghe được chỉ là... chỉ là tên họ Đỗ kia nằm mơ thấy sao trời rơi vào miệng, tin rằng mình được làm vua nên mới ra tay hạ độc... Những điều này quá hoang đường, nhưng Thập đạo tướng quân không hề tra hỏi, bảo là chém ngay tên họ Đỗ để làm yên lòng dân chúng...
Ký ức về cái ngày kinh hoàng ấy tái hiện trong đầu, ta đưa tay áp vào tai mình để ngăn Đinh Điền gợi lại những điều có thể khiến ta suy sụp. Răng cắn chặt vào môi đến khi trong miệng thoảng vị máu tanh, ta nói gằn từng tiếng một:
- Lúc ấy tình hình hỗn loạn, mọi người nghi kỵ lẫn nhau, đó là cách duy nhất để sự việc lắng xuống, ta tin các ngài cũng đồng tình, nếu không sao lại không hề phản đối để cứu lấy cái mạng chó của tên họ Đỗ?! Chồng ta chết, con ta mất cha, ta còn gạt nỗi đau để tiếp tục gìn giữ cái giang sơn thống nhất này, bởi vì nó là công sức cả đời Tiên đế giữ gìn, sao các ngài không hiểu?! Nói về nghi kỵ... ta đã tin dùng các ngài nghĩa là không nghi ngờ nữa. Muốn nghi, ta có thể nói ngài và Định Quốc Công Nguyễn Bặc xưa kia phò Thái tử Hạng Lang – chính là con của người đàn bà họ Hoàng, là mẹ của Ngô Nhật Khánh. Hạng Lang bị Thái tử Đinh Liễn công khai giết chết, Ngô Nhật Khánh mang quân làm phản, rồi Thái tử bị người ta hạ độc, các ngài sao có thể thoát khỏi nghi can?!
- Thái hậu!! – Đinh Điền kêu lên một tiếng đớn đau rồi quỳ sụp xuống. – Lòng tân trung của thần dành cho Tiên đế có đất trời chứng giám...
- Ngài nghi ngờ Phó Vương ám sát Tiên đế, liệu có nghi ngờ cả ta muốn giết Thái tử để giành ngôi cho bệ hạ bây giờ? Ngài không muốn giang sơn này đổi họ, phải chăng muốn nhắc cho ta nhớ rằng ngài cũng họ Đinh?!
Mỗi một lời chất vấn của ta, Đinh Điền đều cúi rạp người, lắc đầu nguầy nguậy. Đến những tiếng cuối cùng, hắn ta dừng hẳn lại, hướng về chiếc ghế năm xưa Tiên đế hay ngồi để bàn quốc sự, quỳ thật kính cẩn, rồi dùng hết sức mình bái lạy, tiếng sọ người nện trên nền đá vang lên khô khốc. Đinh Điền đứng thẳng người đối diện ta, trên trán máu không ngừng chảy:
- Thái hậu đã chẳng tin thần, thần chỉ còn cách dùng hành động để chứng minh. - Nói rồi, quay lưng đi mất.
Ta nhìn theo bóng lưng Đinh Điền, thả người phịch xuống ghế, không còn chút sức lực nào. Thị nữ đã lui hết ra ngoài, Toàn bước đến trước mặt, quỳ xuống ôm gối ta, ta xoa đầu con trẻ, nhè nhẹ thở dài.
Ta không chết được, thì phải tìm cách để mẹ con ta đều được sống. Hơn ai hết, ta là người muốn tìm ra kẻ đã ám sát chồng ta, muốn tự tay đâm chết hắn, nỗi hận còn lớn hơn nhiều lần mối thù với Ngô Nhật Khánh năm xưa. Nhưng ta không làm được lúc này. Thế và lực của mẹ con ta đều chưa đủ để tự bảo vệ mình, nói gì đến việc đòi lại công bằng. Ta đã nén được nỗi đau chết chồng, lẽ nào lại không thể kìm nén oán thù, nhẫn nhịn vài năm?!
Giữa ba người Lê Hoàn, Đinh Điền, Nguyễn Bặc, ta đều ít nhiều nghi kỵ. Đúng như Đinh Điền nói, Lê Hoàn là người có mối hiềm nghi lớn nhất, nhưng cũng là người đang có thế lực mạnh nhất bây giờ, ta chỉ đành ngọt ngào nhỏ nhẹ lấy lòng, dùng sự dịu dàng của ta khiến hắn tin cậy. Đinh Điền và Nguyễn Bặc tuy là bậc trung thần, ta có thể giữ nguyên đạo chủ - tớ mà đối đãi, nhưng thời thế bây giờ, ta chẳng thể đặt trọn lòng tin vào ai được nữa. Giữ hai phe ở thế cân bằng là cách duy nhất để mẹ con ta được bình yên.
- Bẩm Thái hậu, Phó Vương xin vào yết kiến. – Thị nữ khẽ khàng bẩm báo.
- Mời ngài ấy vào đây.
Đinh Toàn trở lại tư thế đường hoàng, ta cũng soi mình vào gương, lau đi giọt lệ đang đọng nơi khóe mắt.
Hắn bước vào, cúi đầu hành lễ, ta cũng khẽ gật đầu đáp lại. Ngoại trừ ở chính điện lúc thiết triều, những lần mẹ con ta ở tẩm cung, hắn đều cho người báo tin rất đường hoàng.
- Thái hậu, việc Ngô Nhật Khánh mang quân cầu viện Chiêm Thành đã được dàn xếp ổn thỏa. Tang sự của công chúa Phất Kim cũng đã chu toàn rồi, xin người yên tâm.
Nói đoạn, hắn cho người mang đến một chậu hoa quỳnh.
- Năm xưa, thần nghe dân gian có tiếng đồn rằng hoa quỳnh ở vùng sông Bôi trong một đêm đã bị thiêu trụi cả, chỉ vì dám tranh đua với nhan sắc của Dương Hoàng hậu. Nhiều năm đã trôi qua, chắc là cô em gái của sứ quân năm ấy cũng thôi ngạo nghễ, trải nhiều đau thương, thần hy vọng chậu hoa quỳnh này có thể giúp người nhớ lại chính mình của năm xưa, mong người chân cứng đá mềm.
Không đợi ta nói gì, hắn cho người mang chậu hoa đặt ở góc phòng, cúi chào rồi ra về. Hắn đi khỏi rồi, Toàn tò mò đến nhìn chậu hoa, ngơ ngác hỏi:
- Mẫu hậu, con không hiểu ý của Phó Vương.
Ta đưa tay vuốt tóc con thơ, nhàn nhạt ý cười:
- Năm đó ta vừa theo phụ vương con, được xưng tụng là thiếu nữ đẹp nhất kinh thành. Trong một lần ngài đưa ta trở về cố hương mở tiệc, hoa quỳnh nở rộ khiến mọi người chú ý. Năm đó ta kiêu ngạo, vì một loài hoa được chú ý hơn mình mà có chút phiền lòng. Phụ vương con vì cưng chiều nên đã cho người đốt sạch, để ta lại làm bông hoa rực rỡ nhất hoàng cung.
Toàn tròn xoe mắt nhìn ta, không dám hỏi gì thêm.
Ngón tay ta dừng lại trên cuống lá xanh thẫm, nhớ lại từng chút ngọt ngào khi ta còn được ở bên người. Lê Hoàn, hắn là muốn khiến ta chân cứng đá mềm, hay muốn ta chết chìm trong ký ức?!
"Nếu có một ngày phải lựa chọn giữa tình riêng và đại nghiệp, Hậu sẽ chọn quốc gia hay là giữ lấy núi sông?"
"Thiếp chọn ngài. Lý tưởng của ngài chính là giấc mơ của thiếp."
***
Đinh Điền, Nguyễn Bặc xua quân làm phản, tiến về kinh đô muốn giết chết Lê Hoàn.
Thế cân bằng mà ta khó khăn lắm mới tạo ra được, trong một phút chốc bị chính lời nghi kỵ nông nỗi của ta làm cho vỡ nát.
Trận này, nếu Lê Hoàn thắng, thế lực của hắn càng lớn mạnh hơn. Nếu Đinh Điền và Nguyễn Bặc tiến được về kinh, tính mạnh của mẹ con ta cũng khó bảo toàn.
Ta chỉ đành chọn con đường có lợi cho mình hơn cả.
Sửa sang xiêm áo đến gặp Lê Hoàn, ta dùng những lời đầy tin cậy:
- Tang lễ Tiên đế còn chưa mãn, bọn Đinh Điền, Nguyễn Bặc đã dấy quân tạo phản. Thân làm Thái hậu lại không thể đứng ra bình ổn, ta hổ thẹn nhờ cậy Phó Vương bình định phản loạn, giữ vững nền hòa bình cho đất nước.
Ngày tin thắng trận báo về, ta ngồi trong phòng một mình, thấy ngọn lửa mà Lê Hoàn dùng để đốt cháy chiến thuyền của Đinh Điền rừng rực cháy trước mắt ta. Nào công hầu khanh tướng, nào một thời ngang dọc lẫy lừng, cùng chồng ta thanh gươm yên ngựa... Ngài tạo phản có phải vì dòng họ của chồng ta, vì ngai vàng của con ta?! Ngài bước vào con đường đó có phải bởi vì ta không tin ngài nữa?! Ngài xuống suối vàng gặp Tiên đế, có kể tội ta tư thông với Lê Hoàn, hai tay dâng triều đình cho kẻ họ Lê?!
Lê Hoàn trở về gặp ta, không có chút tự hào nào của người mới dẹp yên nội loạn. Hắn chỉ nói một câu: "Đã làm xong việc mà người giao phó", rồi đi.
Ánh mắt đỏ ngầu và cái lạnh run người bao quanh hắn khi ấy, giống hệt lúc ta vô tình bắt gặp hắn đứng trước lăng mộ Tiên đế trước đó không lâu.
***
Thế lực của Lê Hoàn hiện tại đã có thể một tay che trời, thậm chí có thủ tiêu mẹ con ta để giành ngôi hẳn là cũng không ai dám lên tiếng phản đối nửa lời.
Nhưng hắn vẫn lễ độ, khiêm cung, làm đúng vai trò của một Phó Vương.
Mặc cho lời đồn ngày càng lớn rằng binh sĩ ủng hộ Lê Hoàn, mặc cho người đời râm ran chê cười ta là vị Thái hậu thất tiết, mộ phần Tiên đế chưa xanh cỏ đã tư thông cùng người khác.
Phía Bắc biên giới, Giao châu lục lộ thủy lộ

1 2 »