Quyển 3: Chương 49+50 (Hoàn)

Tùy Chỉnh

Edit + beta: Thủy Ngư.
Chương 49:
Trong lúc ta vừa lo lắng cho Y Phong, vừa suy nghĩ xem liệu mình có bị nhốt tới tận thế luôn không, thì đột nhiên có khách tới viếng thăm căn phòng này.
Có thể thấy giáo chúng của Thiên Ma giáo rất là rãnh rỗi.
"Này, ngươi ở chỗ này giả bộ chết cái gì."
Ta ngước mắt nhìn vẻ mặt hung dữ của Tội Ca, miễn cưỡng trả lời "Vào lúc này ngoại trừ nằm ngủ ra thì ta còn có thể làm gì. Còn nữa, ta đâu có gọi người tới đút cơm đâu."
Tội Ca hừ lạnh bằng lỗ mũi, mặt đầy vẻ đương nhiên phản bác "Không gọi ngươi là kẻ tiện nhân rác rưởi đê tiện vô liêm sỉ bỉ ổi thối tha mất nết thì đã tốt lắm rồi."
...Xem ra nàng ta thật sự rất ghét ta a.
"Ngươi tới đây là để mắng ta thôi hả?"
Nàng ta đột nhiên yên lặng, ta không thể làm gì khác là nhìn nóc giường, lặng lẽ chờ nàng ta mở miệng. Sau đó, một lúc lâu, nàng ta vẫn không nói gì, nhưng lại bất ngờ rút một thanh đoản kiếm sắc bén ánh lên hàn quang ra.
Đoản kiếm a!
"Chờ một chút!" Ta nuốt nước miếng nhìn hung khí sắc bén đòi mạng kia "Ngươi muốn làm gì! Ta... Coi chừng ta la lên đó!"
Tội Ca khinh thường liếc ta một cái "Kêu đi, có ngon thì kêu rách cổ họng đi, coi có ai tới cứu ngươi không."
Ta: ...
Cảm giác bị người trêu đùa này là sao đây!
Thấy ta đỏ mặt nhìn chằm chằm đoản kiếm, Tội Ca cũng không nói gì thêm, cúi đầu chém ta, ờ, sợi dây?
Không sai, tên giáo chủ khốn kiếp kia thế mà lại trói ta liên tục mấy ngày liền, nếu không phải nhờ vào nội lực thì giờ đã biến thành phế nhân mất rồi.
"Đứng lên đi." Tội Ca cất đoản kiếm vào trong tay áo, động tác cực kỳ tiêu sái khiến ta phải vỗ tay tán thưởng "Đi theo ta, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài."
Ta nghi ngờ nhìn nàng ta, chậm rãi đứng dậy khỏi giường, sau đó, té.
Nhìn ánh mắt khinh miệt tột độ của Tội Ca, ta bất đắc dĩ sờ mũi. Cái gì cũng có nguyên do của nó, cũng tại bị trói liên tục nhiều ngày như thế, chỉ có thánh mới có thể đi đứng bình thường được!
Có lẽ là do ánh mắt của ta quá mức thản nhiên, không hề có chút xấu hổ nào, Tội Ca phẫn hận bĩu môi, vung tay tóm lấy ta, động tác cực kỳ thô bạo như phũ phu, chả có tí giống nữ nhân gì cả.
"Ngươi có phải đang oán thầm ta không giống nữ nhân?"
"Ha ha ha, sao có thể chứ!" Ta không thể làm gì khác đành quay đầu lại cười lấy lệ "Ngươi có biết Y Phong ở đâu không?"
Tội Ca cũng không để bụng, thậm chí còn có chút đắc ý vênh váo "Ta là thanh kiếm trong tay Giáo chủ, chỉ cần Giáo chủ cảm thấy dễ xài là được, không cần phải giống như nữ nhân. Còn cái tên giáo chủ hàng dỏm kia, ta tự nhiên sẽ dẫn ngươi đi gặp hắn. Gặp nhau rồi thì mau chóng cút đi, đừng trở lại nữa."
"Tại sao?" Một tràng dài ào ào như thế làm ta có chút theo không kịp, mờ mịt hỏi.
"Ngươi không thích Giáo chủ, vậy thì không nên xuất hiện trước mặt ngài nữa!" Nàng ta lạnh lùng lặp lại, rồi nhỏ giọng lẩm bẩm, tiếng nói nhẹ như không muốn ai nghe thấy "Ta chỉ là không muốn thấy Giáo chủ tiếp tục đau lòng như thế nữa..."
Ta còn muốn hỏi thêm thì nàng ta cũng không cho ta cơ hội, hết sức hào khí xốc cổ áo ta lên, nhảy ra ngoài cửa sổ "Nói nhiều quá, kêu ngươi cút thì ngươi cứ cút!"
Ta không thể làm gì khác đành ngoan ngoãn ngậm miệng.
Nơi Y Phong bị giam có chút khác với tưởng tượng của ta, ta còn tưởng đó là địa lao tăm tối ẩm thấp gì gì đó, kết quả thấy điều kiện còn tốt hơn cả ta— ít nhất còn được tự do đi lại trong phòng.
Hơn nữa còn một người đang ở trong phòng với nó, là Tiệm thuốc di động.
Thì ra có nhiều người muốn đi theo ta đến vậy sao? Ta cảm động cho nhân duyên tốt đẹp của mình, thế nhưng Tội Ca phía sau hung hăng xô ta một cái. Lúc này tay chân của ta còn chưa hết tê rần, suýt chút nữa ngã sấp mặt, nhưng được Y Phong kịp thời đỡ lấy.
"Lạc Vũ, ngươi sao rồi?"
"Hắn không có sao." Còn không đợi ta trả lời, Tội Ca liền liếc mắt "Chỉ muốn lập tức làm nũng với ngươi thôi."
Ai nói, ta tức giận nhìn nàng ta, có ngươi mới nũng nịu í!
Nhưng nhìn thấy biểu tình lo lắng của Y Phong, ta cũng chỉ yên lặng nuốt cục tức này xuống, buồn bực nói "Không có sao, chẳng qua là bị tê chân thôi." Dừng một chút "Ngươi bị nhốt ở chỗ này có sao không?"
"Ừ, không có sao."
"Đang bị nhốt mà bảo không sao?"
"Không sao."
"Không ăn cơm cũng không sao?"
"Không sao."
"Ta lừa ngươi cũng không sao?"

"Không sao."
Y Phong theo điều kiện phản xạ trả lời xong, nhưng đột nhiên sững sờ một chút. Ta nhanh chóng tia mắt rà soát quanh người nó, cảm thấy bản thân thật hèn hạ. Nhưng nếu nó thật sự ghét ta thì cho dù ta có nói gì thì nó cũng sẽ bơ đi, ta vịn chặt mặt hắn đối diện với mình rồi nói "Đây chính là ngươi nói, không cho phép đổi ý, không được ghét ta."
"Ừ, được." Ta vốn nghĩ nó sẽ mắng ta máu chó đầy đầu, chợt nghe được lời này, ta có chút phản ứng không kịp, chỉ ngây ngốc nhìn nó.
"Lạc Vũ, bất kể ngươi có làm gì đều không sao hết, chỉ cần ngươi vẫn là ngươi, ta vẫn là ta, ta cũng sẽ không vì bất kì chuyện gì mà trách móc ngươi. Huống chi bởi vì vậy mà ta mới có thể gặp ngươi, đúng không?" Y Phong vịn vai ta, cười tủm tỉm nhìn ta, đôi mắt giống như lần đầu gặp gỡ, không có một tia khói mù nào, tựa như một tia sáng mặt trời chói lóa, làm cho người ta an tâm vui sướng cả người.
Cái mặt già nua của ta có lẽ đã đỏ bừng như đít khỉ rồi, bởi vì ý cười trong mắt của nó càng đậm. Đang muốn phản bác thì chợt nghe Tiệm thuốc di động ho sặc sụa như hít phải khói độc.
Vì vậy ta cười cười với Y Phong, sau đó quay đầu hung tợn mắng "Ho cái gì mà ho, ho cho lòi cái họng ra luôn đi!"
Tiệm thuốc di động hết sức đáng thương nhìn ta "Có thể, nhưng các ngươi đừng rải đường như thế được không, phải biết thương cho người còn cô đơn lẻ bóng như ta chứ a, hoa cúc sắp phải tàn rồi nè."
===Hết chương 49===
Chương 50 (Hoàn):
Đương nhiên là không thể trốn khỏi Thiên Ma giáo một cách dễ dàng được, nhưng mà ta có nội ứng nha! Hai đứa lận đó!
Cho dù là vậy nhưng chúng ta không thể nghênh ngang đi thẳng ra từ cửa chính được, với lại trong Ma giáo không có cái gọi là lỗ chó để chui đâu. Vì thế, chúng ta phải tốn không ít thời gian để lén phá từng cái trận pháp.
Ta nhìn Thiên Ma giáo ở phía xa xa, bỗng nhiên có chút không nỡ, nhưng giờ đã không còn đường quay đầu lại nữa rồi.
Y Phong như nhìn ra được tâm trạng của ta, vững vàng nắm lấy tay ta, nở nụ cười làm cho người ta an tâm.
Tiệm thuốc di động cũng không đi ra theo— Võ công của hắn quá kém, hiện nay trong xe ngựa, ngoại trừ ta và Y Phong ra thì cũng chỉ còn lại Tội Ca.
Nhiệm vụ đánh xe là Tội Ca, chỉ qua thời gian hai chén trà nhỏ, chúng ta đã đi được một đoạn đường khá xa. Khu vực này ta chưa có tới lần nào nên thấy hơi xa lạ. Nhưng Tội Ca đã chuẩn bị cáo từ với chúng ta.
"Ta phải về rồi. Lần này thả các ngươi đi, chỉ hy vọng cả cuộc đời này không được xuất hiện trước mặt Giáo chủ nữa, tránh cho ngài ấy đau lòng. Để ngài ấy mau chóng quên ngươi đi."
Ta cười toét miệng với nàng ta "Cảm ơn, ta đáp ứng ngươi. Giáo chủ...A Mặc hắn, sau này giao cho ngươi và Tiệm thuốc di động."
Tội Ca cũng không thèm cảm kích, chỉ nhướng mày nhìn ta "Đó là tự nhiên." Nàng ta ngồi dậy, lộ ra cửa xe, bỗng nhiên quay đầu nói với ta "Thật ra trước kia ta coi trọng (ship) ngươi và Giáo chủ với nhau, nhưng bất quá sau này đổi ý lại, ta đã ủng hộ Tiệm thuốc di động rồi."
Ta còn chưa kịp trả lời, đã thấy nàng ta nhảy ra khỏi xe ngựa, vội vàng thò đầu ra nhìn nhưng thân ảnh của nàng ta đã biến mất.
Vội vàng ngồi lại chỗ cũ, ta giựt giựt khóe miệng.
Cái xe ngựa đang chạy không người lái này, là sao...
Nếu như chúng ta cứ một đường thuận lợi chạy đi thì đó nhất định là một kết cục vô cùng hoàn mỹ, đáng tiếc hiện thực nghiệt ngã, luôn có bất trắc ập đến.
Bởi vì kết cục hoàn mỹ lần nữa nên chắc chắn sẽ có người nào đó không cam tâm.
Cho nên khi nhìn thấy Giáo chủ đuổi kịp, ta tựa như đã sớm dự đoán trước, thậm chí có chút thở phào nhẹ nhõm.
Bị vận mệnh vụt roi bép bép vô số lần, ta đã được điều giáo thành M mịa nó rồi.
Giáo chủ luôn ra tay nhanh gọn lẹ, trực tiếp lấy kiếm khí bổ đứt con ngựa với xe ngựa. Xe ngựa bị mất lực kéo, theo quán tính đổ sập ra phía trước, hất tung hai người bọn ta ra ngoài.
Y Phong chớp mắt ôm ta vào trong lòng, hai người chúng ta lăn vài vòng trên mặt đất rồi mới ngừng lại. Trên mặt đất đầy đá nhọn, ta vươn tay sờ sau lưng Y Phong thì thấy toàn là máu.
Nhưng nó không thèm để ý, đứng lên bảo vệ ta sau lưng, rồi bình tĩnh nhìn người kia đáp xuống trên xe ngựa.
Ta hít một hơi thật sau, ổn định thân mình, trong đầu ta quay cuồng câu nói mà nó vừa mới lên tiếng.
"Ta sẽ cản hắn ở đây, ngươi đi về phía Nam trước đi. Ta sẽ đuổi theo sau."
Trong lúc này, ta không thể nào bỏ mặc nó được, huống chi biểu tình của Giáo chủ lúc này rất chi là thâm sâu khó lường.
"Ngươi không tin ta?"
Thấy ta còn chưa đi, Y Phong có chút nóng nảy bóp nhẹ tay ta.
Giáo chủ thấy động tác nhỏ của chúng ta, bỗng nhiên nhếch môi cười nồng đậm sát khí khiến người sợ hãi.
"Các ngươi cùng nhau ra khỏi cửa, là tính làm gì đây? Chẳng lẽ... là muốn bỏ trốn?"
Ta nhìn hắn qua bả vai của Y Phong. Lúc này đã gần hoàng hôn, gió chiều thổi vù vù, làm phập phồng ống tay áo dày rộng của hắn. Làm cho bóng người của hắn có chút cô đơn lạnh bạc. Nhưng cho dù vậy, biểu tình trên mặt hắn vẫn cao ngạo mỉa mai, không bao giờ chịu thỏa hiệp.
Hắn chính là người như vậy, cho dù lâm vào bước đường cùng, nhưng trên mặt hay dáng vẻ đều vẫn thong dong điềm tĩnh. Cố ý che giấu ánh mắt người ngoài một tầng rồi lại một tầng bóng đen, thậm chí không lộ ra bất kì sơ hở nhỏ nhặt nào làm người ta đoán ra được suy nghĩ của hắn, người như hắn luôn hiên ngang nhìn về phía trước, giống như là buông bỏ quá khứ ra sau lưng, không để lại bất kì dấu vết nào, để cho người ta thấy hắn là một vị cường giả đỉnh thiên lập địa, toàn thân tràn đầy khí thế khuấy đảo thiên hạ.
Nhưng thật ra thì hắn cũng chỉ là người phàm, giờ phút này còn bị ép đóng vai phản diện chia cắt uyên ương.
Tội Ca nói đúng, người như vậy, ta không thể tiếp tục dung túng hắn được nữa, nếu không thể ở cùng với hắn thì nhất quyết phải một đao chặt đứt, vĩnh viễn không được gặp lại.
Ta muốn chạy đi, vì ta và Y Phong, và cũng vì hắn nữa.
Ta không còn do dự, xoay

1 2 »
Loading...