Chương 78: chúng ta có thể làm bạn không?

Tùy Chỉnh

  Chương 78:
"hết hồn!" – Tâm Lam khập khiễng bước ra khỏi cửa bắt gặp Tống Hiểu Thiên đang ngồi thù lù ngay bậc tam cấp, có chút ngoài ý muốn kêu lên.
"giật mình! Trời ạ, cô bước ra cũng nên có chút báo trước chứ!" – Tống Hiểu Thiên cũng ngoài ý giật mình.
"anh ngồi đây làm cái gì vậy? anh không đi làm à?" – Sở Tâm Lam nhíu mày nghi vấn.
"đợi cô!" - anh bình thản đáp.
"đợi tôi làm cái gì!?"
"ngồi xuống đây đi! chân đang đau mà!" – nhìn bàn chân đang quấn kín mít của Tâm Lam, Hiểu Thiên phủi phủi nền đất bên cạnh mình.
"trời người ngoài nhìn vào tưởng chúng ta vô gia cư mất!"- Tâm Lam nhăn mặt ngồi xuống vì chân bất giác buốt lên.
"ohm nhìn cô giống lắm! cô có thấy người vô gia cư nào vận vest giá tiền triệu không!" – Hiểu Thiên cười khì.
"rồi anh đợi tôi chắc không phải chỉ ngồi xuống nói chuyện phiếm thế này chứ!" – Tâm Lam nghi hoặc hỏi.
"hôm qua cô đi chơi công viên giải trí với anh trai tôi!?" – Tống Hiểu Thiên thấp giọng hỏi, cả đêm qua anh đã bị chính sự thắc mắc của chính mình mà  không chợp yên mắt, sáng đến vội vàng đến đây.
"với tiểu Uy!" – tâm Lam cũng thấp giọng bổ sung vào. Cách bổ sung của cô cũng chính là câu khẳng định hôm qua cô thật sự đi chơi công viên giải trí với cha con hai người họ.
"người trong lòng cô là Tống Hiểu Thân?" – vẫn giọng nói trầm trầm đều đều Hiểu Thiên hỏi, nghe câu hỏi của Hiểu Thiên Tâm Lam mở to mắt ngạc nhiên nhìn anh! quả thật cô không nghĩ anh lại hỏi cô một cách trắng như vậy! – "nhìn thái độ của cô đã biểu thay cho lời nói rồi!"
Tâm lam lại im lặng cúi đầu không nói gì
"cô có biết Khả Như là tượng đài vững chắc trong lòng anh ấy không?" – giọng Hiểu Thiên có chút lạc đi,cũng có thể nghe ra có chút gì đó chua xót! Tâm Lam chỉ biết gật đầu.
"vậy mà cô còn..."
"Hiểu Thiên! tôi xin lỗi !" – Tâm Lam cúi đầu.
"cô xin lỗi tôi làm gì, người cô cần xin lỗi chính là bản thân mình đây! Đâm đầu vào đau buồn!" – Hiểu Thiên đứng lên quay lưng lại với Tâm Lam nói. chỉ một cái gật đầu nhẹ của cô khiến trái tim anh khẽ đau nhói.
"Hiểu Thiên! chúng ta có thể làm bạn không?" – Sở Tâm Lam hét lên, khiến bước chân Hiểu Thiên dừng lại!
"tôi thấy anh trai tôi cũng có tình cảm với cô đó!"- nói đoạn Hiểu Thiên bước đi khuất bóng ở con hẻm , để lại Tâm Lam một mình hụt hẫng ngồi trên bậc tam cấp thất thần.
Hai người không hay biết ở gần đó có một người đứng đã quan sát toàn bộ chuyện đã diễn ra ở bậc tam cấp đó.
<ting> - tiếng tin nhắn đến, mang Tâm lam quay trở lại thực tại.
"tôi bận, sẽ cho tài xế đến chở cô đi thay thuốc trật đã!" – là tin nhắn của Hiểu Thần. đọc tin nhắn Tâm Lam có chút ngỡ ngàng, không hiểu vì sao hôm qua ân cần thế hôm nay lại như một người hoàn toàn khác.
<dr.meohoang>