Chương 65: cái gật đầu

Tùy Chỉnh

Chương 65: cái gật đầu
"đương nhiên 2 con người phiền phức các người nên rời đi! Tôi ở bên cô lỗ tai cũng mệt mỏi!"- Thạch Đại Phiên chau mày nói, tuy giọng điệu lại không vậy!
"Sở tiểu thư, tôi muốn hỏi sao cô lại muốn giúp đỡ Teresa như vậy!?" – Thạch Đại Phiên lên tiếng hỏi.
"mối nhân duyên thôi! tôi và chủ nhân thật sự của nó có một sợi dây nhân duyên nếu nói ra chắc không ai tin nhưng tôi cảm giác mình phải bảo vệ tâm huyết của cô ấy!"- Sở Tâm Lam có chút bất ngờ trước câu hỏi của Thạch Đại Phiên.
"tôi đã hứa với Đại Vũ sẽ theo nó về sống với gia đình, và làm một người bố một người ông thật sự!"- Thạch Đại Phiên chậm rãi lên tiếng – "tôi cũng biết chúng tôi nhận lại được nhau khụ khụ khụ.." – Thạch Đại Phiên ho khan ngắt ngang câu nói, Thạch Đại Vũ liền tiến đến vuốt ngực ông – "không sao, chuyện tốt lành này cũng nhờ cô mà có được!"
"tôi không làm việc này vì mong ông đền đáp cho tôi! tôi chỉ muốn ông được sống vui vẻ và hạnh phúc! Ông không cần lo lắng, tôi sẽ về suy nghĩ cách khác!"- Sở Tâm Lam nhanh chóng nói ngắt ngang lời nói của Thạch Đại Phiên.
"ngày mấy sự kiện sẽ diễn ra!" – Thạch Đại Vũ bèn lên tiếng.
"tôi cần thời gian chuẩn bị! tôi nghĩ tầm 2 tháng nữa là hợp lý!"- Sở Tâm Lam cười nói với Thạch Đại Vũ.
"2 tháng nữa tôi sẽ dẫn gia đình đi nghỉ mát tại thành phố K! lúc đó gia đình tôi có thể tham gia!" – Thạch Đại Vũ chậm rãi nói.
"anh nói sao?" – Sở Tâm Lam giật mình như không tin vào quyết định của Thạch Đại Vũ.
"tôi nói trước tôi chỉ đến đó ngồi thôi! tôi gát bút, gát kéo rồi nhé!" – Thạch Đại Phiên cười khi thấy thái độ ngạc nhiên của Tâm Lam.
"chỉ cần như vậy! chỉ cần ông đến ngồi đó là được! cảm ơn ông, cảm ơn ông như tôi được tái sinh một lần nữa vậy! cảm ơn ông Thạch tiên sinh, cũng cảm ơn anh rất nhiều!" – Tâm Lam như vỡ òa trong sự vui sướng, cô nắm chặt tay Thạch Đại Phiên siết chặt.
"đây là danh thiếp của tôi có địa chỉ mail và số điện thoại! cô có thể liên lạc cũng như gửi thông tin sự kiện đó cho tôi!" – Thạch Đại Vũ đưa danh thiếp cho Tam Lam, cầm tờ danh thiếp trên tay mà tay cô vẫn còn rung lên vì phấn khích.
Sau đó THạch Đại Vũ làm thủ tục xuất viện chuyển THạch Đại Phiên rời đi để có điều kiện điều trị tốt hơn cũng như gần gũi gia đình tiện lợi hơn cho mọi người. sau khi thủ tục xong cũng như thu dọn xong mọi thứ vẫn không nhìn thấy tâm hơi của Tống Hiểu Thần đâu cả.
"nhắn giùm ta với cái tên nhóc kia. mở lòng ra để nhìn rõ lòng mình hơn! đừng tối ngày lạnh lùng như tảng băng như vậy! hẹn gặp lại cô nhé!"- Thạch Đại Phiên được sắp xếp nằm trong xe cứu thương, ông vui vẻ nói.
"vâng chào ông! Chúng ta sẽ nhanh chóng gặp lại!" – Tâm Lam cúi đầu chào 2 người rồi đứng tiễn biệt cho đến khi chiếc xe mất hút.
<reng reng reng> - lấy điện thoại ra nhìn thấy số điện thoại của Tống Hiểu Thần
"alo Tống thiếu! anh đang đâu vậy tôi có tin tốt lành muốn nói với anh!"- Sở Tâm Lam hào hứng nói.
"đồ đạc tôi đã lấy giùm cô rồi, đi ra cổng bệnh viện tôi với cô cần về thành phố ngay!"- Tống Hiểu Thần nói vội rồi cúp máy để lại tiếng tút tút kéo dài não nề.
<dr.meohoang>