Chương 62: lão ngoan đồng ngã bệnh

Tùy Chỉnh



Chương 62: lão ngoan đồng ngã bệnh
Thái độ của Thạch Đại Phiên càng khiến Tâm Lam thêm nghi hoặc. ở bên cạnh nhau 3, 4 ngày Tống Hiểu Thần càng ngày càng có nhiều nghi hoặc trong lòng, khi ở bên cạnh Sở Tâm Lam anh vẫn cứ như nhìn thấy được hình ảnh của Triệu Khả Như thông qua cô kể cả những thói quen nho nhỏ.
"khụ khụ khụ!" – tiếng ho dai dẳng vọng ra từ phòng Thạch Đại Phiên.
<rẹt> Tâm Lam lật đật ngồi dậy mở cửa.
"cô định làm gì?" – Tống Hiểu Thần cũng không ngủ được, thấy Tâm Lam phản ứng nên nhanh chóng lên tiếng.
"xem ông ấy thế nào!tôi thấy chiều nay ông ấy đã hơi sốt!" – Tâm Lam vừa đi nhanh ra ngoài vừa nói.
"khoác thêm áo vào!" – Hiểu Thần nói ngắn gọn rồi lại nằm xuống.
"anh quan tâm tôi à!" –Mắt Tâm Lam sáng lên, lòng cô dậy lên một cổ ấm áp lạ thường.
"không, vì cô bệnh tôi không biết chăm!" – Hiểu Thần biết mình nói hớ nên trầm giọng nói. tâm Lam không nói gì thêm cười cười với tay lấy khăn choàng lên người rồi đi sang gian phòng bên cạnh.
"Hiểu Thần! Hiểu Thần!" – tiếng Tâm Lam la lên thất kinh, Hiểu Thần đang nằm im bật dậy nhanh chóng chạy ra bên ngoài, gương mặt anh bình thản nhưng hành động cơ thể thì lại vô cùng gấp gáp.
"Thạch tiên sinh sốt cao quá, hình như mê mang rồi! chúng ta làm sao đây?" – Sở tâm Lam run rẫy, cô thật sự hoảng sợ khi thấy Thạch Đại Phiên bất tỉnh, mặt cô tái xanh, mắt đỏ au ngấn nước run rẫy nhìn Tống Hiểu Thần.

"Tâm Lam bình tĩnh lại! nhìn tôi này Tâm Lam!"- Tống Hiểu Thần nhận ra người con gái mạnh mẽ trước mặt mình hóa ra lại nhút nhát đến như vậy! anh đã không ý thức được lần đầu tiên anh gọi tên cô như vậy.Tâm Lam nhìn anh nước người vẫn còn rung rẫy.
"bình tĩnh, chúng ta sẽ đưa ông ấy đến bệnh viện! bây giờ cô thu dọn đồ đạc của ông ấy đợi tôi một chút!" – Tống Hiểu Thần kiên định mắt nhìn Tâm Lam trấn an, giọng điệu nửa phần an ủi, nửa phần như ra lệnh.
"anh đi đâu vậy?"- Tống Hiểu Thần xoay người đi ra bên ngoài, Tâm Lam vội hoảng hốt.
"tôi tìm người giúp đưa ông ấy xuống làng! Gọi xe cấp cứu! yên tâm tôi sẽ nhanh chóng quay trở về!" – Tống Hiểu Thần nhìn sâu vào đôi mắt hoảng sợ của Tâm Lam khiến anh có chút chạnh lòng. Nhưng Hiểu Thần lại không giải thích được.
Không lâu sau Hiểu Thần quay trở lại với 2 người hàng sớm sống phía trên nhà Thạch Đại Phiên 1 khoảng, nhà họ có xe ngựa có thể dùng để Thạch Đại Phiên xuống làng, mọi người nhanh chóng đưa ông ấy lên xe ngựa và cùng nhau duy chuyển xuống đầu làng. xe cấp cứu đã đến đầu làng đang chờ đợi, vừa thấy người thì nhân viên cấp cứu nhanh chóng thực hiện nghiệp vụ thăm khám và cho Thạch đại phiên hở oxy rồi đưa lên xe chở đi. Tâm Lam ngồi trên xe bên cạnh Hiểu Thần, tuy bây giờ đã bớt sợ hãi hơn ban nãy nhưng tay cô vẫn vô thức rung lên. Đột ngột một hơi ấm bàn tay truyền đến hướng sự chú ý của cô về đó, Hiểu Thần đang đưa bàn tay anh đặt lên đôi bàn tay của cô. Tâm Lam ngước lên nhìn Hiểu Thần anh không nói gì rồi sau đó nhanh chóng rút tay về.
Quả thật cách đó rất hữu hiệu Tâm Lam có thể bình tĩnh lại không còn hoảng sợ nhiều nữa. cô ngồi im lặng chờ đợi đến khi cửa phòng cấp cứu gọi tên người nhà Thạch Đại Phiên cô vội đứng lên.
"ông cụ bị viêm phổi trên cơ địa yếu do ăn uống kém nên bệnh tình thực sự rất không tốt! Hai người là con ông ấy thì nên chú ý một chút!" – bác sĩ nói đoạn rồi quay vào trong.
"ai mà làm con ông ấy nổi chứ! Ông già kỳ quặc!"- Tống Hiểu Thần lèm bèm.như nhớ ra gì Sở Tâm Lam vội lấy điện thoại ra điện, cô hồi hợp đợi nghe tiếng chuông đổ máy, tiếng chuông reo 3 hồi thì có người bắt máy, giọng nói ồm ồm như kiểu bị kéo ra từ giấc ngủ êm đềm.
"alo! Cho tôi hỏi anh có phải là Thạch Đại Vũ không ạ?" – Tâm Lam hồi hợp chờ đợi.
"phải cô là ai lại gọi điện thoại tìm tôi giờ này?"
"hay quá! Tôi không biết anh có thể đến ngay bệnh viện Xuyên Mỹ được hay không?"
"cô nói cái gì vậy?"
"Thạch Đại PHiên tiên sinh hiện đang hôn mê tôi nghĩ nên báo cho anh biết!"
<dr.meohoang>