Chương 53: Chiếc áo trắng.

Tùy Chỉnh

Chương 53: Chiếc áo trắng.
"Cô nói muốn trả tiền giặt ủi đúng không? Đi theo tôi!" – Tống Hiểu Thiên xoay người đi ngược lại vào khu thương mại. Đi một đoạn không nhìn thấy Sở Tâm Lam đi theo, Hiểu Thiên liền xoay đầu thấy cô vẫn còn đứng đó chần chừ vội nói thêm – "Cô nên nhanh lên tôi không có nhiều thời gian!"
Tống Hiểu Thiên nói đoạn đi vào trong, Tâm Lam đành thở dài chấp nhận đi theo anh vào trung tâm thương mại. Tống Hiểu Thiên đến một cửa hàng quần áo nam sang trọng nhanh chóng chọn 1 chiếc áo sơ mi khác vào bên trong thay đồ. Sở Tâm Lam đứng bên ngoài đợi chờ ngẩn ngơ, cô rãnh rỗi đi xem xung quanh rồi bất ngờ xem giá chiếc áo sơ mi mà cô hoa cả mắt lên, giá chiếc áo sơ mi ở đây chắc gần 3 tháng lương của cô mới mua nổi.
Thấy Tống Hiểu Thiên bước ra ngoài đứng ngắm mình trong gương trong anh có phần hài lòng. Tâm Lam vội đến gần nặn ra nụ cười có thể xem là bất đắc dĩ.
"Tống tiên sinh! Tôi không biết anh có thể đổi nơi khác mua áo được không?" - Sở Tâm Lam cố gắng nặn ra nụ cười tươi nhất có thể, thấp giọng để những người bán hàng xung quanh không nghe thấy được.
"Tại sao?" – Tống Hiểu Thiên có chút kinh ngạc nhìn cô! Ánh mắt anh chứa đầy sự nghi hoặc nhìn cô.
"Vì tôi không đủ tiền để trả cho chiếc áo này!" - Tâm Lam cố gắng nói nhỏ nhất đủ để Hiểu Thiên nghe. Anh nhìn cô thấy rõ sự khó xử trong ánh mắt, rồi xoay người nói với nhân viên bán hàng.
"Thanh toán giúp tôi, tôi bận luôn, chiếc áo kia phiền cô gói lại rồi đưa cho tiểu thư này giúp tôi!" – Hiểu Thiên vừa nói vừa đưa thẻ thanh toán. Nhìn hành động của anh khiến Sở Tâm Lam có chút bàng hoàng khó hiểu, nhưng cũng tuyệt nhiên không mở miệng nói thêm bất kì lời nào nữa. 

Sau khi ra khỏi tòa thương mại Tâm Lam vẫn ngoan ngoãn xách túi áo dơ đi theo Tống Hiểu Thiên.
"Tống gia tôi thật sự không thiếu tiền để trả tiền giặt ủi! Nhưng cô nói cô muốn trả nên tôi nghĩ đưa cô làm sạch nó rồi gửi lại cho tôi nhé! Nhà tôi lẫn công ty cô đều đã biết rồi đúng không! Tôi còn có chuyện đi trước!" – Tống Hiểu Thiên cười vui vẻ quay đi! Quả thật anh không biết vì sao anh cảm thấy cô thật sự rất thú vị. Trước mặt anh cô hoàn toàn nhã nhặn đúng lễ nghĩa nhưng trước mặt anh trai anh, một người lạnh lùng nhiều người điều sợ khi anh ấy tức giận duy chỉ có cô dám ngang nhiên chọc anh ấy giận, rồi nhìn sâu vào đôi mắt bốc hỏa đó khiêu khích. Điều đó hoàn toàn trái ngược với tất cả những cô gái anh từng gặp bên cạnh Tống HIểu Thần, họ không từ bỏ bất kì một giây phút nào có thể làm cho Tống Hiểu Thần hài lòng, duy chỉ có cô hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đó.
....
Tâm Lam cầm túi giấy đứng trước Tống thị. Cô hít một hơi thật sâu rồi bước vào trong. Tống Tâm Lam đã suy nghĩ rất nhiều cô không biết nên đem qua Tống gia hay đến công ty nhưng cuối cùng cô chọn đến công ty vì cô không muốn Tống Hiểu Thần biết chuyện này. Đối với anh cô đã không có được ấn tượng tốt lắm rồi.
"Chào cô tôi muốn gửi đồ cho Tống Hiểu Thiên!" – Tâm Lam nói với tiếp tân tòa nhà.
"Ý của cô là Tống phó tổng giám đốc đúng không?" – Tiếp tân tòa nhà ngẩn người trước câu nói của Tâm Lam rồi nhanh chóng đáp lại. Thật sự rất hiếm người đến nơi này lại nói thẳng đích danh của những người như Tống Hiểu Thiên hay Tống Hiểu Thần như vậy.
"Ohm!" – Tâm Lam nhoẻn miệng cười cô nhận ra mình lỡ miệng. Đáng lý cô không nên nói toàn bộ họ tên của Tống Hiểu Thiên như vậy.
"Xin phiền cô đợi một chút" - Lễ tân tòa nhà nhanh chóng nối máy nội bộ sau đó nhanh chóng quay sang nói với Sở Tâm Lam - "Phó tổng bảo cô ngồi đợi anh ấy!"
"Tôi có thể gửi cái này rồi phiền cô đưa cho anh ấy được không?" – Tâm Lam đưa túi giấy lên, bất đắc dĩ nói. Cô thật sự không muốn dây dưa ở đây nếu để Tống Hiểu Thần thấy được thật sự cũng không phải là chuyện gì hay ho cho lắm.
"Xin lỗi cô! Chúng tôi không thể, lệnh anh ấy đưa ra là như thế!" – Lễ tân nhanh chóng cự tuyệt. Sở Tâm Lam đành ngậm ngùi sang ngồi đợi. 
Tống Hiểu Thần từ bên ngoài bước vào, các nhân viên gặp anh đều cúi đầu chào hỏi, Tâm Lam nhìn thấy anh vội quay đầu đi tránh mặt trong đầu cô hy vọng anh không nhìn thấy cô. Hiểu Thần đi vào bên trong đến chỗ thang máy thì tình cờ Tống Hiểu Thiên cũng bước ra!
"Anh đi về rồi à! Có gì tí em ghé nói chuyện với anh! Bây giờ em có chút việc!" – Không để Hiểu Thần kịp mở miệng nói, Hiểu Thiên đã bước đi. Hiểu Thần ngỡ ngàng nhìn theo, thấy anh bước đến sảnh trước khi Tống Hiểu Thần bước vào thang máy anh thoáng nhìn thấy cô, Sở Tâm Lam đứng lên khi nhìn thấy Tống Hiểu Thiên bước lại gần. Tống Hiểu Thần bước vào thang máy trong lòng tràn đầy sự nghi ngoặc.
<dr.meohoang>