Chương 51: Thói quen.

Tùy Chỉnh

Chương 51: Thói quen.
Sở Tâm Lam đứng trước Tống Thị, cô ngước lên nhìn mọi thứ như mới ngày hôm qua, lần trước khi bước vào nơi này cô mang danh phận Tống thiếu phu nhân, hiện tại mọi thứ vẫn vậy duy chỉ có cô là không phải Triệu Khả Như mà thôi.
"Chào cô! Cô cần gặp ai?" – Thư ký tòa nhà chặn cô lại.
"À tôi đến gặp Tông Hiểu à không Tống thiếu!" – Sở Tâm Lam cười cười, cách xưng hô Tống thiếu thật khiến cô cảm thấy vô cùng xa lạ.
"Cô có hẹn trước không, thưa tiểu thư?" - Thư ký vẫn duy trì nụ cười thân thiện, thái độ nhã nhặn một cách chuyên nghiệp đáp lại.
"A Tống thiểu báo khi nào tôi chuẩn bị xong giấy tờ thì cứ trực tiếp mang đến!" - Sở Tâm Lam vừa nói tay vừa giơ xếp giấy tờ lên cười. Cô đương nhiên biết muốn gặp Tống Hiểu Thần không phải là chuyện dễ dàng muốn gặp là gặp được, đôi khi có những người cần đặt hẹn trước khá lâu.
"Cô cho xin thông tin để báo lên trên ạ!" - Thư ký nghe xong có chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại dáng vẻ thường trực đáp.
"Được tôi là Sở Tâm Lam!" – Tâm Lam vui vẻ nói.
"Vậy mời cô lên lầu 8!" – Thư ký báo cáo lên phía trên nhanh chóng nhận được lời đáp, hướng Sở Tâm Lam nói.
Sở Tâm Lam liền nở nụ cười tươi đáp lại nhẹ nhàng xoay người hướng thang máy bước đến, nơi này cô cũng xem như khá quen thuộc cho dù thật sự hiện tại cũng đã có nhiều sự thay đổi hơn nhiều so với 5 năm trước đây.
"Chào Sở Tiểu thư, Tống thiếu hiện đang có cuộc họp phiền cô ngồi ghế đợi trong giây lát!" – Thư ký ngay tại văn phòng lầu 8 vừa thấy Sở Tâm Lam bước ra từ thang máy, nhanh chóng nói hướng ghế sofa mời cô ngồi. Tâm Lam cười, vẫn là cô thư ký năm xưa nhưng khác cái trên gương mặt đã có nét chững chạc hơn rất nhiều.

"Được!" – Tâm lam vui vẻ ngồi xuống. Việc được lên lầu ngồi đợi đã nằm ngoài dự đoán của cô khá nhiều nên cho dù phải đợi bao lâu cô cũng không thấy quá phiền hà.
"Sở tiểu thư! Cô dùng trà hay cafe!" - Thư ký nhẹ nhàng đến bên thấp giọng hỏi.
"Cho tôi xin trà nhé! Cảm ơn cô!" - Sở Tâm Lam nhanh chóng trả lời không cần suy nghĩ nhiều, từ sau tai nạn đó cô cũng không còn hứng thú với cafe như trước nữa, hoặc cũng có thể sống trong cơ thể Triệu Khả Như khá lâu nên cũng bị những sở thích của cô ấy ảnh hưởng phần nào.
....
Cuộc họp kết thúc Tống Hiểu Thần bước về phía văn phòng anh, từ xa đã nghe thấy tiếng nhạc mở nho nhỏ, dạng nhạc không lời, khiến anh chững bước chân, tìm nơi phát ra âm thanh đó, Tống Hiểu Thần nhìn thấy một dáng người mảnh mai ngồi trên ghế sofa lơ đễnh nhìn lên trần nhà. Bài nhạc đó khiến anh nhớ đến Triệu Khả Như ngày trước mỗi khi rảnh rỗi ngồi một mình Khả Như luôn mở loại nhạc này, cô bảo như vậy sẽ không thấy thời gian trôi qua quá lâu cũng như không thấy cô đơn nữa.
"Tống thiếu! Sở tiểu thư đây muốn gặp anh nói đã có hẹn trước với anh!" – Thư ký văn phòng đứng lên nhã nhặng nói. Đã làm việc với anh những ấy năm nhưng trong thái độ của cô vẫn tràn ngập sự sợ sệt.
"Chào Tống thiếu! Như đã nói với anh! Hôm nay tôi đến chính thức đưa hồ sơ cho anh!" – Sở Tâm Lam nghe thấy thư ký nói liền quay sang trông thấy Tống Hiểu Thần, cô không vội vàng đứng ngay dậy mà nhìn anh một chút rồi mới từ từ đứng lên.
"Được! Mời cô vào trong!" – Tống Hiểu Thần dừng lại trong giây lát rồi nói. Ánh mắt anh như chạm vào được hình ảnh quen thuộc nhưng nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh bình thường ngày dời mắt hướng vào văn phòng.
"Xin lỗi cho tôi xin thêm một ly trà nữa nhé! Phiền cô cho 1 viên đường và 1 lát gừng nhé! 1 lát thui!" – Tâm Lam vui vẻ nhăn mũi nói với cô thư ký.
Tống Hiểu Thần lại giật mình nhìn cô, anh nhớ Khả Như từng nói trà thêm 1 lát gừng tươi và 1 viên đường uống sẽ thanh hơn rất nhiều.
Sau khi ngồi xuống nét bàng hoàng trên gương mặt Tống Hiểu Thần vẫn chưa dẹp đi hết  nhìn cô soi xét.
"Cô thích nghe nhạc không lời lắm à?" - Tống Hiểu Thần nhàn nhạt hỏi.
"À không hẳn thích vì khi nghe tôi cảm thấy thời gian đợi chờ nó không quá dài mà thôi!"- Tâm Lam giật mình khi nghe anh hỏi, cũng vui vẻ trả lời. Thấy vẻ mặt trầm ngâm khó đoán của anh cô nhanh chóng đi vào vấn đề chính – "Đây là những bản thiết kế của tôi! Anh xem qua tôi nghĩ sẽ hợp với phong cách của Teresa!"
Tống Hiểu Thân nhận hồ sơ chậm rãi mở ra xem, ánh mắt anh có chút ngưng động không giấu nổi sự ngạc nhiên anh ngước lên nhìn cô một cái rồi lại nhìn vào bản phát thảo y phục. Quả thực từng nét vẽ cũng như thói quen phối màu của cô rất giống với Triệu Khả Như, giống đến khiến người ta phát sợ. 
Gần 3 năm từ ngày cô xa anh, anh đã không còn quá đau khổ trong nỗi đau đó nữa nhưng từ khi gặp Sở tâm lam anh lại có thể thấp thoáng nhìn thấy Triệu Khả Như. Đóng cuốn phát thảo lại Tống Hiểu Thần nhíu mày nhìn xoáy vào cô.
"Sở tiểu thư, chắc cô cũng đã tìm hiểu rất kĩ về Khả Như rất nhiều đúng không?" – Câu nói của Tống Hiểu Thần làm trái tim khả Như nhảy nhóm lên cái rồi im lặng. Gương mặt anh nhìn cô đầy vẻ khó chịu.
<dr.meohoang>