[Hi] Niệm

Tùy Chỉnh

Tên truyện: Niệm
Tác giả: Hi
Nhân vật: Khánh Tú (D.O - EXO)
Thể loại: Fanfic Idol, ngược tâm, hiện đại, tản văn.
Tình trạng: Full (2 chương), OE
---
"Niệm" - chỉ một chữ thôi nhưng lại như chứa đựng đầy ắp bao nỗi khắc khoải, vấn vương. Niệm - phải chăng là chỉ đến một "ý niệm" còn tồn tại sâu thẳm trong trái tim con người, cũng là thứ xúc cảm bám rễ tận đáy thâm tâm Khánh Tú.
Mở đầu câu chuyện là cảnh tượng của một cơn mưa bất chợt, đến nhanh, không một lời báo trước, giăng trắng cả một bầu trời, xám xịt buồn tẻ. Giữa khung cảnh ấy, Khánh Tú xuất hiện, cậu đáng ra phải là nhân vật trung tâm, nhưng lại "lỡ" trở thành một nốt nhạc "sai" trong cái điệp khúc hối hả của phố người vội vã. Khánh Tú lặng lẽ, tách biệt, tự mình sẻ lòng với những nỗi buồn man mác thấm tâm.
Cho dù cơn mưa chỉ xuất hiện ở đầu câu chuyện, nhưng dường như hợi lạnh của nó đọng lại thấm vào từng câu chữ, phủ lên toàn bộ phân cảnh một màu xám nhàn nhạt sâu lắng.
"Niệm" khác hoàn toàn với những fanfic về idol tôi đã từng đọc, tôi đọc, mà không có cảm giác là mình đang đọc fanfic. Niệm đem đến những nhân vật rất thực, cảm xúc rất thật. Yêu, là thật. Và cả cái đau nghẹn lại ở tim ấy, cũng là thật.
Niệm được chau chuốt cẩn thận qua từng câu chữ, câu chuyện mượt mà nhưng không nhàm chán, chân thành chứ không hoa mỹ, đong đầy chứ không sáo rỗng. Qua đó, ta có thể cảm nhận được tình cảm mà Hi dành cho những nhân vật của mình, thoát ra ngoài sự hâm mộ giữa fan với thần tượng, đó còn là sự trân trọng và khắc ghi sâu sắc mà không phải ai cũng có được. Điều đó đã khiến Niệm không đơn thuần là một fanfic mà trở thành những dòng rung cảm chân thật đi sâu vào lòng người, để lại cái dư âm rất khó xóa nhòa.
Phủ lên toàn bộ câu chuyện là một nỗi nhớ, miên man mà khắc khoải, là một nỗi băn khoăn không biết nên lùi hay nên tiến, là sự mắc kẹt trong cái rối rắm giữa dòng cảm xúc ngược chiều của chính bản thân Khánh Tú.
Cậu sống, với một bộ dạng "có vẻ ổn", nhưng sự bất ổn trong cậu, e là chính bản thân cậu cũng không nhận ra. Cậu vẫn luôn khoác lên mình một màu sắc lạc lõng với thế giới xung quanh, tự mình thả trôi theo cuộc sống yên ả, mọi thứ đều bình thường, bình thường đến mức trống rỗng.

Cậu nửa muốn tìm, nhưng một nữa còn lại trong cậu, lại sợ hãi chính cái tìm kiếm ấy.
Tìm? Tìm gì? Tìm ai?
Anh.
Anh luôn nằm lại trong tim cậu, ở một vị trí tận sâu thẳm đáy lòng mà cậu không tài nào chạm tay vào hòng bôi xóa đi bất cứ điều gì thuộc về anh, thuộc về cậu, thuộc về hai người.
.
Nhịp truyện của Niệm trôi theo dòng cảm xúc, gắn với các yếu tố thời gian nhưng lại có được độ lắng như một bản nhạc buồn cùng đôi lời tự sự, đôi lời thủ thỉ. Cách Hi khắc họa không gian và cảnh vật rất đơn giản, không cầu kì nhưng vẫn đủ để hiểu, đủ cho sự hình dung gần nhất tới bức tranh "động nhưng tĩnh" xung quanh nhân vật chính.
Cốt truyện của Niệm khá đơn giản, không phải theo mô thức thắt nút mở nút hay những tình tiết gay cấn giật gân, Hi chỉ đơn giản đưa vào tác phẩm của mình những dòng cảm xúc khắc họa diễn biến tâm lý sâu thẳm bên trong nhân vật chính. Tuy vậy, Niệm vẫn đủ sức hút đối với bất cứ ai, nhẹ nhàng, nhưng lôi cuốn theo cách rất riêng.
Tôi đọc Niệm, và khá thích nhân vật chính - Khánh Tú của Hi. Bởi Khánh Tú có cái phần tính cách trầm lắng lặng lẽ rất "hay", mà theo tôi là điều khiến cậu trở nên khác biệt và nổi bật trong cuộc sống xô bồ xung quanh. Tôi còn có cảm tình với cậu vì tôi tìm được ở đâu đó nơi cậu chính mình, những điểm chung ngẫu nhiên nhưng lại dẫn tới được sự đồng cảm sâu sắc giữa con người với con người.
Cho dù chưa từng yêu, thì ai sống trên đời cũng đã ít nhất một lần trải qua cảm giác thế này: Nửa muốn, nửa không. Nghe thì kì cục, nhưng ngẫm ra lại hợp lý đến bất ngờ :)
Niệm chỉ mới đi đến phần hai, kết thúc ở đoạn băn khoăn lưng chừng của Khánh Tú sau khi nghe những lời tâm sự của Lộc Hàm, Hi dừng ở cái rối ren ấy, khiến tôi bối rối, rồi chẳng biết liệu Khánh Tú sẽ lựa chọn thế nào? quyết định của cậu ra sao? Tôi thực sự muốn biết.
Một lời khen nữa dành cho Hi khi cậu lựa chọn gọi tên các nhân vật bằng những cái tên phiên âm chữ Hán, rất lạ, và cũng rất ấn tượng, một dấu ấn riêng biệt. Những cái tên ấy kêu lên nghe nửa xa lạ, khiến người ta cứ ngỡ đây là một câu chuyện với những nhân vật tách biệt, nhưng hóa ra lại là một fanfic dành cho thần tượng. Điều đó khiến tôi rất thích thú, vì tôi không hẳn là người rành K-POP, nhưng đọc câu chuyện của Hi, tôi vẫn có thể hiểu được nó, yêu mến nó, và cảm nhận nó như thể nó là một tác phẩm riêng biệt từ Hi, viết về những nỗi nhớ, về thứ tình cảm chênh vênh giữa những chàng trai.
Trong mắt tôi, Niệm không phải một fanfic, Niệm là một bản nhạc, là những lời tâm tình, là cơn mưa, miên man với cái nỗi buồn không tên.
---