⊹⊱Chương 1204: Hắc Ám Giáng Lâm (24)⊰⊹

Tùy Chỉnh

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Sơ Tranh bỗng nhiên quay đầu.
Không biết Quý Lâm xuống từ lúc nào, đứng trong bóng đêm, hình dáng mơ hồ, Sơ Tranh cũng không nhìn thấy nét mặt của hắn, chỉ có thể từ cảm giác mà cảm nhận được, hắn đang nhìn mình.
Sơ Tranh lui về: "Anh xuống đây làm gì?"
"Tôi thấy cô xuống, nên mới xuống theo cô." Quý Lâm nhún nhún vai: "Cô đang nhìn gì thế? Đối diện... Là mấy người ngày hôm nay gặp phải mà, không phải cô lại muốn dẫn Zombie tới vây bọn họ chứ?"
"Có thể suy nghĩ một chút." Sơ Tranh thật lòng phân tích với hắn: "Nhưng tính áp dụng không lớn, dựa theo lời khai của tên bắt được kia, Zombie nơi này có thể đều bị người khống chế, dẫn nhiều Zombie như vậy đến sẽ chọc đến phiền toái không thực tế."
Quý Lâm ở trong bóng đêm nhướn mày.
Bình thường cô đều tích chữ như vàng, có thể không nói lời nào liền không nói lời nào, rất ít khi nghe cô nói dài như vậy.
Không biết Quý Lâm mò từ đâu ra một chút đồ ăn vặt, giống như hamster bắt đầu ăn, một hồi lâu hắn mới nhớ tới hình như mình còn đang nói chuyện với Sơ Tranh: "Tôi cho là cô không sợ gây chuyện."
"Tôi không sợ, nhưng tôi ngại phiền phức." Tỉ như anh.
Nhưng ta còn không chỉ phải tiếp nhận cái phiền toái là hắn này, mà còn phải cưng chiều.
"Vậy bây giờ cô định làm gì đây?" Quý Lâm tò mò, hơn nửa đêm không nghỉ ngơi, lén lút chạy xuống đây.
Dĩ nhiên Sơ Tranh không phải lén lút chạy xuống, cô là quang minh chính đại đi xuống, chỉ là theo Quý Lâm, cô chính là lén lút.
"Liên quan gì đến anh, về ngủ đi." Sơ Tranh không dám quá lớn tiếng, hai người núp trong bóng tối, đè ép thanh âm, cực kỳ giống đặc vụ đang thương lượng.
"Dẫn tôi theo."
Sơ Tranh nghẹn họng: "Dẫn anh theo làm gì?" Ta đi đánh người, dẫn mi đi làm gì! !
"Cô muốn đi đâu, thì phải dẫn tôi theo." Quý Lâm mà đùa nghịch vô lại lên, thì cũng cực kỳ xảo quyệt.
"Tôi không dẫn anh theo thì sao?"
Quý Lâm cười nhẹ một tiếng, hắn nhích lại gần phía trước: "Tiểu mặt đơ, có phải cô đã quên mất một chuyện không."
"Hả?" Cô quên cái gì?
"Là cô cưỡng ép giam giữ tôi bên cạnh, tiểu mặt đơ, có nhớ không?" Quý Lâm cố ý thổi hơi vào bên tai Sơ Tranh.
Sơ Tranh không hề lĩnh ngộ được tí gì cả, chỉ cảm thấy lỗ tai ngứa, còn hơi nóng: "Nói chuyện thì cứ nói, thổi hơi làm gì."
Quý Lâm: "..."
Bây giờ hắn rất hoài nghi cô nói coi trọng mình, là coi trọng những thứ khác của hắn.
Quý Lâm cuống quít đem đồ vật trên người mình có, cẩn thận loại bỏ một lần, phát hiện hắn trừ chiếc xe kia, và dị năng, thì cũng không có những vật khác.
Nghĩ đến xe... cô sẽ không coi trọng xe của hắn chứ?
Sơ Tranh không biết Quý Lâm đang suy nghĩ những thứ ngổn ngang gì, chỉ bình tĩnh nói với hắn: "Đi theo tôi cũng được, nhưng nhất định phải nghe tôi."
Hai ngón tay Quý Lâm khép lại, đặt ở vị trí huyệt thái dương, sau đó khẽ giương lên, cực kỳ vô lại —— Sơ Tranh căn bản không nhìn thấy, quá tối, chỉ nhìn thấy Quý Lâm làm một động tác, căn bản không để trong lòng.
"Đuổi theo tôi."
Quý Lâm thu lại đồ ăn vặt, giống như bé ngoan, đuổi theo Sơ Tranh.
Bọn họ xuyên qua đường đi, cấp tốc tiến vào tòa nhà đối diện kia.
Quý Lâm không biết Sơ Tranh tính toán thế nào, người gác đêm của đối phương cũng không nhìn thấy bọn họ, thuận lợi leo lên trên lầu.
-
Quý Lâm biết Sơ Tranh muốn làm gì, nhưng hắn không nghĩ tới, Sơ Tranh sẽ đánh Cố Hòa ngất xỉu rồi mang đi.
Cố Hòa gác đêm sau nửa đêm, cô lặng yên không tiếng động mò qua, Quý Lâm còn nghĩ xem cô định làm gì, kết quả là trông thấy cô xách người tới.
Mang theo Cố Hòa, Sơ Tranh chưa trở về chỗ bọn họ đặt chân.
"Sao cô biết cô ta gác đêm sau nửa đêm?"
"Không biết." Sơ Tranh ném Cố Hòa xuống chỗ đất trống, giọng điệu tùy ý: "Cô ta không gác đêm cũng không trở ngại tôi bắt cô ta."
Khóe miệng Quý Lâm khẽ co giật.
Phách lối!
Đủ phách lối!
Quý Lâm nhìn Sơ Tranh ngồi xuống, tìm tòi trên cổ Cố Hòa, tư thế kia giống như muốn làm gì người ta ngay tại chỗ này vậy.
Nhưng mà...
Cố Hòa này nhìn qua cũng quá sạch sẽ.
Sơ Tranh có không gian, Quý Lâm còn có thể hiểu được sao cô sạch sẽ như thế, chẳng lẽ Cố Hòa này cũng có?

Dị năng không gian rơi đầy đường như thế sao?
Ách...
Quý Lâm dời lực chú ý lên trên người Sơ Tranh, muốn nhìn một chút xem cô muốn làm chuyện xấu gì.
Sơ Tranh túm ra khối ngọc bội kia của Giang Như Sương ở trên cổ Cố Hòa, Sơ Tranh kéo dây chuyền một cái, kết quả dây chuyền không nhúc nhích tí nào.
"..."
TV lại gạt ta!
A!
Sơ Tranh liếc nhìn Quý Lâm một chút, thấy hắn nhìn mình không chớp mắt, lập tức cảm thấy nổi giận, ra tay cũng không có nặng nhẹ nữa, 'phựt' một tiếng kéo dây chuyền xuống.
Một cái kéo như này, cũng kéo cho người trong cuộc tỉnh luôn.
Sơ Tranh nhanh tay lẹ mắt, che miệng Cố Hòa: "Đừng kêu."
Cố Hòa trừng lớn mắt, nhìn chòng chọc vào Sơ Tranh, trong cổ họng phát ra tiếng nghẹn ngào mơ hồ.
Sơ Tranh lung lay ngọc bội ở trước mặt Cố Hòa: "Thứ này là của Giang Như Sương, tôi thay cô ấy lấy về, cô không có ý kiến chứ?"
Có ý kiến cũng vô dụng.
Ngay cả âm thanh Cố Hòa cũng không phát ra được, làm sao có thể nói có ý kiến gì hay không, chỉ có thể phẫn nộ oán độc trừng mắt nhìn Sơ Tranh.
Đó là không gian của cô ta...
Của cô ta! !
Sao cô có thể lấy đi, không thể, trả lại cho cô ta!
Đáng tiếc Sơ Tranh cũng không biết đọc tâm, không biết Cố Hòa đang suy nghĩ gì.
"Có băng dính không?" Sơ Tranh hỏi Quý Lâm.
"Không có việc gì tôi mang theo thứ đồ chơi kia làm gì." Quý Lâm cạn lời, sau đó hắn cười nói: "Tiểu mặt đơ, cô có cảm thấy bây giờ chúng ta rất giống hai tên tội phạm, đang thực thi phạm tội với một thiếu nữ hoa quý không?"
Sơ Tranh: "..." Anh nghĩ thật nhiều.
Sơ Tranh đột nhiên quay đầu, có chút nguy hiểm hỏi: "Anh muốn phạm tội gì với cô ta?"
"Là cô đang phạm tội, tôi không muốn phạm tội." Quý Lâm xua tay, cứu vớt mình ra ngoài: "Tôi là công dân tốt."
"Mạt thế." Làm gì có công dân tốt ở cái thời này nữa!
"Công dân tốt của mạt thế." Quý Lâm biết lắng nghe đáp.
Cố Hòa thấy hai người xem cô ta thành không khí, thế mà lại trò chuyện, đáy lòng vừa tức vừa giận.
Nhưng cô ta bị Sơ Tranh ép đến sít sao, chỉ có thể dùng ánh mắt 'công kích' Sơ Tranh.
Sơ Tranh ngay tại chỗ lấy được tài liệu, tìm đồ chặn miệng Cố Hòa lại, Cố Hòa xém chút bị cỗ mùi hôi thối kia hun cho choáng váng, dạ dày buồn nôn, mà lại còn không thể nhả ra được.
"Tiểu mặt đơ, cô có thể lịch sự một chút được không?" Quý Lâm ở bên cạnh ghét bỏ.
"Anh có thể câm miệng không?" Ồn ào cái mama gì, sợ Zombie không tìm ra anh à! An tĩnh làm hoa... Thẻ người tốt khó như vậy sao? !
"..." Quá không thân thiện!
Nếu Quý Lâm biết cô đi làm chuyện này, tuyệt đối sẽ không xuống theo cô.
Cố Hòa không ngừng phát ra âm tiết mơ hồ, biểu lộ rõ ràng sự tồn tại của mình và phẫn nộ.
Sơ Tranh cột chắc cô ta, mặt không cảm xúc an ủi cô ta: "Yên tâm, tôi không giết cô." Đáng tiếc.
"Ưm ưm..."
Cố Hòa giãy dụa.
Sơ Tranh mang theo khối ngọc bội kia, chậm rãi đứng dậy: "Không phải đồ của cô, cướp đi rất không lễ phép."
Ánh mắt Cố Hòa rơi vào trên ngọc bội kia, cả khuôn mặt đều bắt đầu vặn vẹo, mất đi cả mỹ cảm.
Kia là của cô ta...
Không gian của cô ta...
Trả lại cho cô ta...
"Đi."
Quý Lâm nhìn Cố Hòa một chút: "Cô trói cô ta ở đây à?"
"Điều kiện có hạn, chỉ có thể trói ở đây." Sơ Tranh nói rồi nhấc chân đạp một cái, Cố Hòa và cả tấm ván gỗ cô ta ngồi lên, quanh co trượt ra ngoài, Cố Hòa trực tiếp rớt xuống, nhưng cũng không rơi xuống đất, mà là rơi ở giữa không trung.
Trong bóng đêm mơ hồ truyền đến âm thanh 'ưm ưm' hoảng sợ của Cố Hòa.
Quý Lâm: "..."
Xin lỗi vì đã quấy rầy.