Chương 538: Đào hoa tiễn (27).

Tùy Chỉnh

  Minh Thù bất ngờ hỏi câu này, Kim Đông Nhất vẫn đứng yên ở đó, một lát sau sắc mặt mới trở lại bình thường, thở dài một tiếng: "Hắn là cháu của ta."

Câu này chắc chắn không phải là câu chửi, Kim Đông Nhất... đúng là... ông của Hoa Giản.

"Ái chà." Minh Thù kinh ngạc: "Thất kính rồi."

Kim Đông Nhất: "..."

"Ông họ Kim, còn hắn họ Hoa mà? Ông nhặt được cháu sao?"

Kim Đông Nhất trợn mắt: "Cha hắn cùng họ với vợ ta."

Kim Đông Nhất không biết nghĩ thế nào, đột nhiên nói chuyện năm đó cho Minh Thù nghe.

Khi đó Kim Đông Nhất đã ở văn phòng yêu quái, còn là một trong những người phụ trách tổng bộ. Nhưng rồi vợ ông chết, con của ông cũng đã chết.

Cuối cùng cũng chỉ còn lại có người cháu Hoa Giản này, ông không muốn Hoa Giản gặp chuyện không may nên đã rời khỏi văn phòng yêu quái, từ đó về sau không hề tham dự vào chuyện ở đó nữa.

Thế nhưng Hoa Giản âm thầm vào văn phòng yêu quái, lúc ông biết việc này thì đã muộn.

Ông và Hoa Giản cãi nhau thật lâu, Hoa Giản cuối cùng ra ngoài ở. Trong khoảng thời gian này, số lần bọn họ gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay.

"Ông đã phát hiện ra giao dịch đen tối nào rồi?" Minh Thù khá tò mò với việc này.

Kim Đông Nhất lắc đầu, thở dài đi vào phòng.

Minh Thù: "..." Con người này! Kể chuyện xưa mới nói có một nửa, thật chán!

-

Văn phòng yêu quái tại thủ đô, Minh Thù mang theo một đám yêu giết đến thủ đô.

Có một số yêu tinh vốn sinh sống trong núi nên đám yêu này vừa vào thành phố đối với cái gì cũng tò mò. Minh Thù không nói lên lời nhưng vẫn mang bọn chúng đi dạo xung quanh một vòng.

Tiền?

Trong đám yêu tinh có con rất giàu nên không cần lo lắng không có đồ ăn vặt.

Yêu Minh Thù mang theo có con giàu như tổng tài, có con nghèo như ăn mày, một đám yêu chất lượng chênh lệch khiến người khác chú ý.

Cô cũng chỉ mang ra ngoài những yêu có thể biến hình, còn không thể biến hình Minh Thù bảo chúng tự nghĩ cách đuổi kịp. Bị người ta bắt, cô tuyệt đối không quay về cứu chúng.

Việc này đại vương nên muốn thế nào thì cứ thế đấy.

"Đây là biểu diễn nghệ thuật hả?"

"Chắc là vậy! Còn có cả ông già, bây giờ thế giới này thực sự là việc gì cũng có."

"Người kia thật đẹp trai."

Bị người khác vây quanh xem, Minh Thù bình tĩnh ăn kẹo, gặp qua việc này đám yêu ở thành phố rất bình tĩnh nhưng yêu trong núi đi ra lại không bình tĩnh được, hoặc lui về phía sau tránh, hoặc hung ác trừng mắt nhìn lại. Một vài người qua đường bị hù dọa, kinh sợ chạy đi.

"Đại vương, chúng ta đi đâu đây?" Đại Bảo không thể dùng hình tượng quốc bảo, nó rất phiền muộn, nói cũng không có sức lực.

Minh Thù ngồi xổm trên khóm hoa, hai tay đan nhau đặt trên đầu gối, nhìn qua cực kỳ nhu hòa.

"Văn phòng yêu quái ở đâu?"

"Không biết."

"Ta... ta lần đầu tiên vào thành phố... không biết."

"Ta cũng không biết."

Minh Thù nhìn đám ngốc này...

"Vậy chúng ta đi bắt yêu!" Cuối cùng Minh Thù kết luận.

Lũ yêu tinh: "..."

Thủ đô là địa bàn của văn phòng yêu quái nên tất nhiên không nhiều yêu lắm.

Cũng may chưa tuyệt chủng, tìm ở các ngõ hẻm vẫn có thể tìm được.

Hỏi được vị trí văn phòng yêu quái, Minh Thù dẫn theo yêu tinh giết tới.

Tổng bộ ở trong một ngõ hẻm cũ kỹ, Minh Thù nhìn kỹ biển số nhà, xác định không sai mới tự tay ấn chuông cửa.

"Ai thế?" Bên trong có người hỏi.

"Ta." Minh Thù cười đáp một tiếng.

"Cô là ai?"

"Cảnh sát."

"Cảnh sát?" Người ở bên trong rõ ràng kinh ngạc.

"Cảnh sát tới nơi này làm gì?"

Minh Thù biết nghe lời phải nói: "Quần chúng tố cáo mọi người tụ tập bán hàng đa cấp, mở cửa nhanh!"

Người ở bên trong tức giận: "Nói bậy."

Tiếp theo cửa liền được mở ra.

Lũ yêu tinh: "..." Đại vương thật lợi hại!

Nói xong ông chú mặt ngựa nhìn đám yêu đằng sau Minh Thù, nhướng mày: "Các người là ai?"Mở cửa là một ông chú mặt ngựa, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Minh Thù: "Cô ở khu vực nào? Giấy chứng nhận đâu?"

"Ai da, Tôn Đội không nói cho ngươi, chúng ta muốn tới làm khách sao? " Minh Thù cười.

"Bảo hắn truyền lời cũng không xong, đội trưởng này có vẻ không tận tuỵ với công việc."

Ông chú mặt ngựa lập tức phản ứng, hắn lui về phía sau một bước, bắp thịt cả người căng cứng.

"Các ngươi là yêu?"

Minh Thù mỉm cười.

Ông chú mặt ngựa: "..." Yêu giết tới cửa!

-

Tôn Quốc Mậu không bao giờ nghĩ tới Minh Thù chẳng những nghênh ngang tới cửa, còn tới sớm một ngày.

Lúc này trong phòng họp lớn như vậy, Minh Thù và Tôn Quốc Mậu mỗi người ngồi một đầu, Tôn Đội đứng ở phía sau hắn, có vẻ kỳ lạ.

Tôn Quốc Mậu không mang theo nhiều người lắm, so với Minh Thù bên này yêu tinh đủ loại màu sắc hình dạng, có vẻ hơi yếu thế.

"Cô Đào Tiễn, mạo muội hỏi một câu..."

Minh Thù giơ tay ngăn lời nói của Tôn Quốc Mậu: "Là Tôn tiên sinh đúng không? Trước mang lên cho ta chút đồ ăn được không? Tuy là ta là yêu nhưng đạo đãi khách mọi người cũng không thể bỏ, đây không phải là khinh thường yêu sao?"

Tôn Quốc Mậu: "..." Có ai giết tới cửa nhà người ta còn đòi đồ ăn?

Hắn liếc mắt nhìn Tôn Đội bên cạnh. Tôn Đội gật đầu, rời khỏi phòng họp, rất nhanh cầm đến một ít bánh ngọt, đi tới trước mặt Minh Thù.

Minh Thù lấy trước một cái ngửi ngửi, sau đó bỏ vào miệng: "Vừa rồi ông muốn nói gì?"

Tôn Quốc Mậu dáng vẻ như thường: "Cô Đào Tiễn, xin hỏi cô tới đây có chuyện gì?"

Minh Thù nghiêng đầu, nụ cười xán lạn: "Thăm hỏi?"

Tôn Quốc Mậu: "..." Thăm hỏi cái gì! Mang nhiều yêu tinh tới như vậy thăm hỏi gì! Ngươi đến để gây chuyện!

"Ông hai." Tôn Đội đột nhiên ghé vào bên tai Tôn Quốc Mậu nói vài câu.

Tôn Quốc Mậu nhìn về phía Minh Thù: "Cô Đào Tiễn, cô có mục đích gì xin cứ nói thẳng."

Minh Thù giơ tay lên, ngón tay trỏ ngoắc ngoắc. Đại Bảo mang một tập văn kiện tới trước mặt Minh Thù.

Minh Thù ném văn kiện lên bàn, văn kiện trượt đến trước mặt Tôn Quốc Mậu. Tôn Quốc Mậu vươn tay giữ lại.

Báo cáo về văn phòng yêu quái.

Mấy chữ to lại được tô thêm màu đó đậm trông rất bắt mắt.

Ánh mắt Tôn Quốc Mậu lộ vẻ kỳ lạ, mở văn kiện ra xem qua. Trong văn kiện thao thao bất tuyệt, trích dẫn các luận chứng kinh điển từ xưa đến nay chứng minh yêu tộc không thuộc quản lý của nhân loại.

Kết luận...

Yêu tộc muốn độc lập, từ nay về sau không đến lượt văn phòng yêu quái quản lý.

Tôn Quốc Mậu xem xong thần sắc lạnh lùng: "Cô Đào Tiễn, bây giờ thế giới này là thế giới của con người. Từ khi văn phòng yêu quái được thành lập, yêu tộc vẫn thuộc quản lý của văn phòng yêu quái, cô làm như vậy không hợp quy củ."

Minh Thù hai tay chống cằm, tiếng nói mềm nhẹ mỉm cười: "Tôn tiên sinh, ông đừng hiểu lầm, ta chỉ là tới thông báo cho ông rằng về sau yêu tộc không hề thuộc về các người quản lý, không phải tới thương lượng với ông."

Sắc mặt Tôn Quốc Mậu trầm xuống: "Cô Đào Tiễn cần gì phải có dũng khí lớn như vậy? Cô cảm thấy cô có thể dẫn dắt yêu tộc sao?"

"Tạm được!"

"Ha..." Tôn Quốc Mậu cười nhạt: "Cô Đào Tiễn, cô cậy mình có chút tu vi nên cô coi văn phòng yêu quái chúng ta có thể quản lý yêu quái nhiều năm như vậy thực sự không có bản lĩnh sao?"

Minh Thù nở nụ cười càng rạng rỡ: "À, vậy là do các người còn chưa gặp phải ta."

Tôn Quốc Mậu: "..." Yêu tinh này đúng là cuồng vọng.

Tôn Quốc Mậu nhìn Tôn Đội, người đằng sau khẽ gật đầu, đưa điện thoại di động đưa cho Tôn Quốc Mậu.

"Cô Đào Tiễn, nhìn cái này đi." Tôn Quốc Mậu ném điện thoại sang bên kia. Điện thoại dừng lại trước mặt Minh Thù, hình ảnh dừng lại trước nhà của Kim Đông Nhất.