Chương 441: Tiên Tôn Đừng Lo Lắng (6).

Tùy Chỉnh

  Tạ Sơ Dương nhìn qua, bất giác muốn nói gì đó nhưng lại bị Long Sa Tuyết ngắt lời.

Ngô Đồng khom lưng giải thích bên tai cô: "Tiên tôn, người không thể động vào rượu được."

Minh Thù suy nghĩ một chút, nguyên chủ dường như cứ động vào rượu là sẽ khó chịu, nghiêm trọng hơn mẫn cảm rất nhiều nhưng mà cũng không phải là bệnh nghiêm trọng gì, đại khái chỉ là thể chất đặc thù.

Minh Thù bỏ đi ý định muốn uống rượu ở trong đầu, tiếp tục nhìn Long Sa Tuyết và Tạ Sơ Dương ăn điểm tâm.

"Phu quân... Ngân Tranh tiên tôn tại sao lại nhìn ta?" Long Sa Tuyết nhỏ giọng hỏi Tạ Sơ Dương nhưng đáy lòng lại dương dương đắc ý. Người nhìn đi! Người cũng chẳng được ngồi cạnh chàng ấy.

"Bởi vì ngươi xấu". Minh Thù tiếp lời Tạ Sơ Dương.

"Làm thấp đi giá trị dung nhan của Tiên giới".

Long Sa Tuyết: "..." Mới vừa nãy còn khen nàng đáng yêu cơ mà, bị thần kinh sao?

Long Sa Tuyết dường như bị đả kích, nhân cơ hội liền uất ức nằm vào trong lòng Tạ Sơ Dương.

Nhưng đáy lòng lại thầm hận, dung mạo này của cô đã là đệ nhất mỹ nhân của Long tộc rồi. Mặc dù không phải là đệ nhất mỹ nhân của Tiên giới nhưng cũng không hề là xấu xí gì, lão yêu bà này đang đố kị với nàng.

"Ngân Tranh, đừng quá đáng!" Tạ Sơ Dương đột nhiên thấp giọng quát lớn, hiển nhiên là nói giúp cho Long Sa Tuyết.

"Ồ, sự quá đáng vẫn còn đang ở phía sau, giữ lại chút khí lực, chậm rãi phát hỏa". Tạ Sơ Dương muốn làm gì cô không quan tâm nhưng nếu làm cản trở đến giá trị thù hận thì cô cũng không ngại gây thù chuốc oán với hắn.

"Phu quân..." Long Sa Tuyết kêu một tiếng đầy thương tâm, nói ríu rít:

"Có phải là ta có chỗ nào đắc tội Ngân Tranh tiên tôn rồi không?"

"Tiên tôn, người nói bớt vài câu đi!" Ngô Đồng cũng khuyên Minh Thù.

Làm ầm lên đối với mọi người đều không ổn.

Minh Thù nở một nụ cười với Ngô Đồng, thu lại tầm nhìn rồi yên lặng bắt đầu ăn, ăn no lại gây sự.

Thiên Lộc Yến này còn chưa bắt đầu, hai bên đã đối đầu nhau rồi. Chúng tiên đều phát run, sắp tới sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

May là sau đó Minh Thù chỉ ngồi ăn đồ ăn, tiết tấu hoàn toàn không thể ngừng lại được. Xem ra Dạ Nguyệt chân quân đang rất vội vàng, dựa theo cách cô ăn như vậy thì chưa qua được nửa buổi đã hết rồi.

Minh Thù thả chậm tốc độ lại một chút, ánh mắt đảo qua một lượt tất cả mọi người có mặt ở đó. Ngoại trừ những gương mặt quen của Tiên giới, có nhiều gương mặt lạ hoắc, mà nhiều nhất chính là những thiếu niên thiếu nữ hơn mười tuổi ngồi ở bên cạnh đại nhân, tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây.

Thiên Lộc Yến rất náo nhiệt.

Khóe miệng Minh Thù chậm rãi nhếch lên, lộ ra một nụ cười có thể nói là hoàn mỹ.

Náo nhiệt quá.

Tiên Đế dắt theo Tiên Hậu khoan thai tới muộn. Những buổi như thế này không tránh khỏi các phát ngôn trang trọng, đợi sau khi phát ngôn xong một loạt phát ngôn rườm rà, tiên quan bắt đầu đọc tên.

Mỗi cái tên phía trước còn có tiền tố.

Tỷ như cái gì, Tây hải thái tử, Đông hải công chúa, Nam sơn Bắc sơn gì gì đó. Minh Thù nghe đến nỗi mắt thấy đùi gà vờn quanh trước mặt mình.

"Bồng Lai tiên đảo, Phù Hề".

Một cô nương chậm rãi đi lên phía trước hành lễ, thái độ đoan trang ưu nhã, kiêu ngạo nhưng không mất lễ phép.

Hành lễ xong, Phù Hề đứng đó mặc cho mọi người dò xét. Nàng không cần làm gì cả, tiên quân có tư cách thu nhận đồ đệ, liếc mắt là có thể nhìn ra nàng có tư chất gì.

"Tạ Sơ Dương tiên tôn, ta thấy Phù Hề này rất phù hợp với ngươi". Tiên Đế đột nhiên lên tiếng.

"Ngươi cũng nên thu nhận đồ đệ".

Hai mắt Phù Hề rõ ràng sáng lên.

"Tiên Đế, ta mới vừa thành thân". Tạ Sơ Dương từ chối.

"Thành thân và thu đồ đệ cũng không có gì là mâu thuẫn với nhau cả. Sa Tuyết con nói xem có phải hay không?" Tiên Đế cười híp mắt nhìn Long Sa Tuyết.

Long Sa Tuyết tự nói với mình là phải biết nhìn nhận đại cục, nàng ta cười cười trả lời: "Con nghe phu quân".

Tiên Đế lại nhìn về phía Tạ Sơ Dương: "Sa Tuyết không có ý kiến, Tạ Sơ Dương tiên tôn thấy sao?"

Tạ Sơ Dương cũng không muốn thu đồ đệ, có thể Tiên giới năm gần đây nhân khẩu quả thực càng ngày càng ít, Tiên Đế là vì Tiên giới mà tính toán. Bồng Lai tiên đảo cũng không thể xem nhẹ, Phù Hề này lại là đại tiểu thư của Bồng Lai tiên đảo, thu nàng làm đồ đệ hữu ích vô hại.

Tạ Sơ Dương chẳng biết tại sao lại nhìn Minh Thù, sau đó chỉ lười biếng dựa vào tay vịn, cầm điểm tâm cắn từng miếng nhỏ.

Dáng vẻ dường như tâm tình đang rất tốt...

"Được".

"Ồ..." Minh Thù nghiêng đầu, cười đến xán lạn:

"Tạ Sơ Dương tiên tôn, thu nhận một tiểu cô nương xinh đẹp như vậy, huynh không sợ tiểu công chúa vừa bước vào cửa sẽ ghen sao?"

Yên lặng...

Người ở đây làm gì có ai dám nói chuyện như vậy với Tạ Sơ Dương.

Long Sa Tuyết lúc đầu cũng không muốn Tạ Sơ Dương thu nhận đồ đệ. Kiếp trước lão yêu bà không tham gia Thiên Lộc Yến, Tiên Đế mặc dù có ý để cho Phù Hề bái chàng làm thầy nhưng mà cuối cùng lại bị cự tuyệt.

Ai biết lần này chàng lại đồng ý.

Lẽ nào là bởi vì mình nên có một số việc cũng sẽ thay đổi sao?

Hay là... là bởi vì cô ta?

Tạ Sơ Dương hừ lạnh: "Thu nhận đồ đệ là chuyện của bản tôn, Ngân Tranh tiên tôn lo nhiều rồi".

"Không sao, huynh thu nạp tám mười người cũng được". Minh Thù cười càng rực rỡ hơn. Ngươi thu càng nhiều, Long Sa Tuyết càng tức. Tốt.

Khí áp xung quanh Tạ Sơ Dương đột nhiên thấp xuống. Thiên Lộc Yến đang yên đang lành lúc nào cũng có thể sẽ biến thành hiện trường án mạng.

Tiên Đế vội vàng lên tiếng: "Phù Hề, còn không mau hành lễ".

Phù Hề nở nụ cười nhẹ: "Bái kiến sư phụ".

Nàng nhanh nhẹn đi xuống phía dưới. Kế tiếp cũng là Bồng Lai đảo nhưng là một thiếu niên ngũ quan tinh xảo, nhìn qua thì nhỏ tuổi hơn Phù Hề một chút nhưng gương mặt lại ưa nhìn hơn Phù Hề.

"Đây chính là tiểu bá vương của Bồng Lai tiên đảo sao?"

"Ai mà thu nhận hắn thì đen đủi rồi, có điều cũng là một hạt giống tốt".

"Được Bồng Lai tiên đảo quá mức cưng chiều, ước chừng cũng chẳng muốn hắn ở Tiên giới, chỉ là đi ngang qua thôi, ai mà dám thu nhận hắn chứ. Hơn nữa vị tiên tôn kia không phải cũng ở Bồng Lai tiên đảo sao, nếu thật sự muốn bái sư thì việc gì phải chạy tới Tiên giới".

"Có lý..."

Thiếu niên vừa mới vào thì có tiếng bàn luận xôn xao vang lên, hiển nhiên là không xa lạ gì người thiếu niên này.

Người thiếu niên rất kiêu ngạo nhắm thẳng vào Minh Thù: "Ta muốn bái người làm sư".

Người của Bồng Lai đảo sợ hãi nhao nhao đứng dậy, nói: "Nó nhỏ tuổi nên nói chuyện không đúng mực, mong Tiên Đế và Ngân Tranh tiên tôn đừng trách."

Phù Hề cũng có chút bất mãn trừng thiếu niên, hạ giọng quát lớn: "Ngươi điên rồi à, đây là Tiên giới, không phải là Bồng Lai đảo".

Tiên Đế nhìn Minh Thù, sau đó cũng không hề tức giận, chỉ nhìn thiếu niên rồi cười. Nụ cười kia... Tiên Đế cũng nghĩ không ra, chỉ cảm thấy lạnh lẽo.

"Khụ khụ..." Tiên Đế cũng quen tai với đứa con này của Bồng Lai, con nhà cao sang quyền quý nhưng thiên phú quả thật không tệ.

"Vì sao ngươi lại muốn bái Ngân Tranh tiên tôn làm sư phụ?"

Thiếu niên không để ý đến sự ngăn cản của những người còn lại, cất giọng nói: "Bởi vì dung mạo của người đẹp".

Yên tĩnh...

Còn yên tĩnh hơn so với lúc Minh Thù nói.

Minh Thù ngồi thẳng người dậy, mọi người lại càng không dám thở gấp.

Cô ngoắc ngoắc thiếu niên. Thiếu niên không hề luống cuống, Bồng Lai tiên đảo muốn kéo cậu ta nhưng hết lần này tới lần khác đều không kéo được. Thiếu niên hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng đi tới trước mặt Minh Thù, không hề xấu hổ nói: "Sư phụ".

Ngô Đồng: "..." Con cháu nhà giàu của Bồng Lai đảo, rất được!

Có khi nào tiên tôn sẽ đánh chết nó không?

Dựa vào tính khí gần đây của tiên tôn, thật sự là có khả năng...

Xong rồi xong rồi, giết tiểu bá vương của Bồng Lai tiên đảo, Bồng Lai tiên đảo sẽ không liều mạng chứ?

Ngô Đồng suy nghĩ quá nhiều.

"Làm sao ngươi biết được là ta nhất định sẽ thu nhận ngươi?" Minh Thù bên này lại hứng thú hỏi thiếu niên.

"Ta có thiên phú nhất, người vì sao lại không thu nhận ta?" Thiếu niên kiêu ngạo nói như thể không thu nhận hắn là chuyện thiên lý bất dung vậy.

Minh Thù nụ cười ôn hòa, nói từng chữ: "Vậy thì ta... nhất định sẽ không thu nhận ngươi".